Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 8
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:11
Cô nói không biết làm, Giang Đại Hải nói không biết thì học, làm con gái không thể ở nhà ăn cơm trắng. Cô làm giày vải, Giang Đại Hải nói tự mình nghĩ cách. Cô có thể nghĩ cách gì, chỉ có thể từ chỗ bà ngoại lấy đồ về làm giày cho Giang Bằng.
Cô làm việc luôn gắng đạt tới hoàn mỹ, tay cũng khéo, tuy rằng là đôi giày đầu tiên nhưng làm rất tốt. Từ đó trở đi, giày của cả nhà cơ hồ đều là cô làm.
Bất quá tay nghề làm giày của cô cũng nhờ đó mà luyện ra, hiện tại cô làm giày vừa đẹp lại vừa thoải mái.
Bà ngoại không ngăn cản, bà tuy rằng muốn cưng chiều Giang Đào, muốn cho cô cái gì cũng không cần làm cứ ở nhà làm đại tiểu thư, nhưng biết thời đại này phụ nữ không dễ dàng, kết hôn liền phải lo liệu một cái gia đình, cái gì cũng không biết làm, cái gì cũng làm không tốt, ngày tháng làm sao có thể sống tốt?
Bà từ trong ngăn tủ lấy ra mấy cuộn len màu xám, vẻ mặt cười nói với Giang Đào: "Trung thu bác Triệu cháu cho người tới tặng quà, có tặng chút len sợi. Lúc ấy liền nghĩ đan cho cháu cái áo len, bất quá lúc ấy không tiện để cháu mang về. Hiện tại vừa lúc, trước tết cháu cố gắng một chút còn có thể đan xong áo, vừa lúc tết mặc."
Len sợi này chính là đồ hiếm lạ, nếu để Giang Đào mang về nhà họ Tần, cô em chồng nhìn trúng thì cô cho hay không cho? Cô con dâu mới cưới, chồng lại không ở nhà, tóm lại làm việc phải cẩn thận chút.
"Màu này hợp với bà mặc, ngày mai cháu bắt đầu đan cho bà." Đồ tốt như vậy Giang Đào không nỡ dùng cho chính mình.
"Bà mặc không quen thứ này, vẫn là áo bông mặc thoải mái hơn. Cháu là con gái, đan kiểu đẹp một chút, đến đầu xuân còn có thể mặc bên ngoài, rất đẹp." Bà ngoại nhét len vào lòng Giang Đào, chắc chắn nói.
Giang Đào không từ chối nữa, dù sao là cô đan, cho ai mặc còn không phải do cô làm chủ sao.
Để len sang một bên, Giang Đào thuần thục khâu giày, đem suy nghĩ cả ngày nói ra: "Bà ngoại, cháu muốn học y với bà."
Bà ngoại sửng sốt: "Sao bỗng nhiên lại nhớ tới học y?"
"Cháu chỉ muốn có cái nghề kiếm cơm."
Sau khi Ngô Mai Hoa sinh Giang Bằng, cuộc sống của cô liền không dễ chịu nữa. Lúc ấy cô tự nhủ với lòng mình, các người không muốn cho tôi sống tốt, tôi nhất định phải sống thật tốt.
Nhưng lúc ấy cô không biết làm thế nào mới có thể làm chính mình sống tốt. Cô nỗ lực làm việc, nỗ lực học các loại đồ vật.
Học nấu cơm, học làm việc nhà nông, học may vá làm giày……
Cô nỗ lực học, nỗ lực làm đến tốt nhất, nhưng vẫn không có biện pháp khống chế cuộc đời mình, ngay cả muốn thi đại học còn bị người ta nhốt trong phòng.
Kỳ thật ai cũng không oán, vẫn là oán chính mình không bản lĩnh, cô nếu cẩn thận chút không bị Giang Xuân Linh tính kế, liền sẽ không trời xui đất khiến gả cho Tần Sơn Hà, cũng sẽ không có chuyện Trần Ngọc Quế không cho cô thi đại học.
Hiện tại cô thật sự đã nghĩ thông suốt, chỉ có tự mình nuôi sống được chính mình, mới có thể khống chế cuộc đời mình.
.........
Bà ngoại vừa nghe Giang Đào muốn học y liền sửng sốt.
"Lúc cháu tốt nghiệp cấp ba, bà liền muốn cho cháu theo bà học y. Nhưng học y làm chậm trễ cháu làm công kiếm công điểm, bố cháu không đồng ý, bà liền không nói với cháu. Hiện tại ngẫm lại bà cũng hồ đồ, làm gì phải cần nó đồng ý, trực tiếp đón cháu về nhà không phải được rồi sao."
Bà ngoại vẻ mặt hối hận, Giang Đào lại biết trung gian khẳng định còn có ẩn tình. Không nói cái khác, cô tốt nghiệp cấp ba mười bảy mười tám tuổi, tới tuổi nói chuyện cưới xin, nếu lúc ấy bà ngoại cứ thế bảo cô đi theo bà, người khác sẽ nói thế nào?
Không nói người khác, chỉ riêng Ngô Mai Hoa đều có thể làm thanh danh cô thối đến mức không tìm thấy người trong sạch để gả.
"Vậy hiện tại cháu bắt đầu học với bà có được không?" Nếu đã trói định hệ thống học tập Trung Y, cô liền muốn cho chính mình thêm một cơ hội, cho chính mình một cơ hội thay đổi cuộc đời.
Bà ngoại trầm mặc một lát, ngữ khí có chút lo lắng nói: "Vậy nhà họ Tần thì làm sao?"
Giang Đào đã lấy chồng, hiện tại là con dâu nhà họ Tần, không thể cả ngày không về nhà mà ở chỗ bà. Hơn nữa, học y không phải chuyện một hai ngày, cô cần nghiêm túc, cần hạ công phu, sẽ ảnh hưởng đến việc làm những chuyện khác.
Tần Sơn Hà ở quân đội, về sau Giang Đào có muốn tùy quân hay không, Tần Sơn Hà đối với tương lai hai người có ý tưởng gì? Nhà họ Tần có đồng ý cho cô học y hay không?
Những cái này đều là vấn đề.
Cho nên nói làm phụ nữ khó, đàn ông muốn học cái nghề kiếm tiền, người khác sẽ nói hắn có chí tiến thủ, cả nhà đều sẽ ủng hộ. Nhưng phụ nữ muốn học bản lĩnh kiếm tiền, chính là lăn lộn, đừng nói người trong nhà không ủng hộ mà còn sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói không an phận, không thể thành thật kiên định sinh hoạt.
Bà ngoại nghĩ đến Giang Đào cũng nghĩ đến, nhưng cô không muốn lại sống cuộc sống như trước kia nữa.
Mỗi ngày lo liệu việc nhà xuống ruộng làm việc, không có tư tưởng, không có tôn trọng, tựa như một cái máy lao động. Kỳ thật việc nhà nặng nhọc và việc nhà nông cũng không làm cô khó có thể tiếp thu, cô vô pháp tiếp thu chính là không được tôn trọng.
Đụng đến chuyện của chính mình không thể làm chủ, chuyện trong nhà vô luận lớn nhỏ đều không có quyền tham dự, cô có thể làm chỉ có bị bắt tiếp thu.
Vốn tưởng rằng gả chồng liền có thể có chút thay đổi, kết quả vẫn là giống nhau.
Kết hôn cùng ngày Tần Sơn Hà rời đi, chỉ nói với cô một câu anh đi đây, không có dặn dò, không có an ủi, thậm chí hơn nửa năm tới không có một lá thư, để lại cho cô chỉ có tiếp nhận, cũng chỉ có thể tiếp nhận. Ngay cả mỗi tháng anh gửi về nhà bao nhiêu tiền cô cũng không rõ.
Phản kháng chưa? Đương nhiên phản kháng rồi, vô dụng.
Còn không phải bởi vì cô không có bố, người nhà chống lưng, người duy nhất tốt với cô là bà ngoại, lại là một người xứ khác bơ vơ không nơi nương tựa.
Cho nên, cô chỉ có thể dựa vào chính mình, dựa vào chính mình làm chủ cho chính mình, dựa vào chính mình để được người ta tôn trọng.
Bước đi này có lẽ bước ra rất khó, nhưng cô cần thiết phải bước ra, vô luận phải trả cái giá lớn đến đâu.
"Bà ngoại, Tần gia cháu thật sự không tính toán quay về, chờ Tần Sơn Hà trở về cháu sẽ nói rõ ràng với anh ấy. Cháu nghĩ kỹ rồi, năm nay không thể tham gia thi đại học, sang năm cháu lại thi. Năm nay bọn họ nhốt cháu trong phòng, sang năm còn nhốt thì làm sao? Tần Sơn Hà cũng không đồng ý cháu thi đại học thì làm sao? Nhà họ Tần cháu nhất định không thể về."
