Thập Niên 70: Thần Y Quân Tẩu Mang Theo Không Gian - Chương 246: Lâm Khắc Đâm Lao Phải Theo Lao, Lão Miêu Trọng Bệnh Nguy Kịch
Cập nhật lúc: 11/03/2026 23:07
Khi đi ngang qua Lâm Khắc, ánh mắt Trần Huyền tràn đầy sự phẫn nộ. Lâm Khắc không kìm được mà rùng mình một cái. Hắn biết mình đã không còn đường lui nữa rồi. Nếu không thể làm thực chuyện này để lấy công chuộc tội, kiếm một suất đi bộ đội, thì hắn sẽ không thể sống nổi ở mảnh đất này.
Hắn đã nghe ngóng kỹ, công tác tuyển quân ở địa phương sẽ bắt đầu vào tháng sau. Tuy các khâu xét duyệt cần thời gian, nhưng chỉ cần lấy được danh ngạch là hắn không còn sợ những người này nữa. Lương thực lĩnh trước đó đủ cho hắn ăn một thời gian, cho dù trong thôn gây khó dễ, hắn cùng lắm là không cần công điểm nữa.
“Chỉ có thể đập nồi dìm thuyền thôi.” Lâm Khắc vốn không định ra mặt vì sợ bị lộ danh tính kẻ tố giác. Phương Hiểu Đông là cán bộ quân đội, trong thôn lại là thiên hạ của họ Phương, hắn đâu dám công khai đắc tội. Nhưng lúc này, hắn đã cưỡi lên lưng hổ rồi.
Một đám người rầm rộ đi về phía ngoài thôn. Tôn Mai Hương lo lắng hỏi: “Trưởng thôn, ông nói xem liệu có chuyện gì không?”
Trưởng thôn tuy cũng không chắc chắn nhưng vẫn c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt an ủi: “Không sao đâu, bà không thấy Trần Huyền lúc đi còn ra hiệu bảo không sao à? Đứa nhỏ này chắc đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”
Trong thâm tâm, trưởng thôn biết Trần Huyền và đám thanh niên kia chắc chắn có làm chuyện đầu cơ trục lợi. Nếu không, sáng nay Trần Huyền đến đây làm gì? Nhưng rõ ràng Tần Vãn Vãn làm việc rất cẩn thận, đồ đạc đều đã thu dọn sạch sẽ. Căn nhà này bây giờ còn gọn gàng hơn cả hôm cưới. Chỉ riêng bình dầu kia, lượng dầu còn lại quá ít, điều này rất vô lý. Hôm qua Tần Vãn Vãn còn rán bánh hành, chút dầu đó sao mà đủ được. Nhưng ngoài mặt, trưởng thôn không nói nửa lời. Ông từng định khuyên bảo, nhưng lại thấy mình không có lập trường, hơn nữa mấy năm nay việc bắt bớ cũng không còn gắt gao như trước, nếu không phải Lâm Khắc đi tố giác thì đã chẳng có chuyện gì.
Lúc Lâm Khắc dẫn người đi qua đầu thôn, không ngoài dự đoán đã bị đám thanh niên trí thức phát hiện.
“Đó không phải Lâm Khắc sao? Cậu ta làm gì thế?”
“Đợi đã, mấy người đeo băng tay đỏ bên cạnh... chẳng lẽ là?”
“Đừng nói nữa, bất kể là ai, dù sao cũng không liên quan đến chúng ta.”
“Bọn họ từ đâu đến vậy? Không bắt người, xem ra là không tìm thấy tang vật rồi.”
Trần Thuần đứng trong điểm thanh niên trí thức, nhìn bóng lưng Lâm Khắc mà có chút thất thần. Tần Phong thở dài, nhìn Trần Thuần rồi khuyên một câu: “Cậu cũng thấy bộ dạng của Lâm Khắc rồi đó, chuyến này cậu ta chưa chắc đã thuận lợi đâu.”
Trần Thuần không đáp, Tần Phong lại nói tiếp: “Hơn nữa, cậu tưởng tố giác là lập công sao? Người đeo băng tay đỏ đến lấy đồ đi, đó đều vào túi riêng của họ cả. Còn cái gọi là lập công chỉ là lời nói một phía của Trương Mẫn Mẫn thôi, ai mà tin được cô ta? Cậu cũng không nghĩ xem, đắc tội với dân làng thì sau này ở cái thôn này làm gì còn chỗ đứng?”
Trần Thuần vẫn im lặng. Tần Phong chỉ đành vỗ vai cậu ta rồi thôi. Cậu có đường lui của mình, chỉ cần gia đình thu xếp xong thủ tục là có thể rời đi. Làm ruộng tuy mệt nhưng chỉ là tạm thời, vì có hy vọng nên cậu không tuyệt vọng. Xuất thân của Trần Thuần kém hơn, tuy quen biết nhưng họ không rõ gốc gác của nhau. Nhìn Trần Thuần vì một suất nhập ngũ mà động lòng muốn bắt chước Lâm Khắc, có thể thấy gia cảnh cậu ta cũng chẳng khá khẩm gì. Chỉ người không còn hy vọng mới chọn cách ăn cả ngã về không.
Loại chuyện này, Tần Phong thậm chí còn chẳng thèm mảy may suy nghĩ. Lời của Trương Mẫn Mẫn, cậu không tin lấy một chữ. Loại người tâm địa độc ác, miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm đó, cậu chẳng buồn để mắt tới. Thấy Trần Thuần vẫn ngẩn người, Tần Phong không nói thêm nữa, nói nhiều quá lại thành ra “đứng nói chuyện không đau eo”. Đợi thông báo nhập ngũ của cậu đến, cậu rời đi, còn Trần Thuần vẫn phải ở lại đây, lúc đó không biết sẽ ra sao.
Tại thành phố, Tần Vãn Vãn dắt Phương Thúy Thúy đến bệnh viện mua thêm một số loại t.h.u.ố.c thông thường như t.h.u.ố.c trị chấn thương, cảm cúm, hạ sốt. Bản thân cô tuy có chế biến một số loại t.h.u.ố.c Đông y thành phẩm, nhưng dân làng đôi khi vẫn tin tưởng t.h.u.ố.c Tây hơn, lúc cần thiết có thể đưa cho họ, tất nhiên tiền t.h.u.ố.c vẫn phải trả.
Rời khỏi bệnh viện, Tần Vãn Vãn nhìn trời, không định đi chợ đen nữa vì mang theo Phương Thúy Thúy không tiện. Chợ đen luôn tiềm ẩn nguy hiểm, vả lại cô cần gì có thể nhờ Trần Huyền và Chu Đình Ngọc kiếm giúp. Hôm nay linh cảm có chuyện ngoài ý muốn nên cô muốn về sớm.
Ngay khi họ rời thành phố, Lão Thái và Lão Nghiêm cũng ngồi xe rời khỏi Lâm Giang.
“Trước khi đi, qua thăm Lão Miêu một chút đi.” Lão Thái đề nghị.
Lão Nghiêm thở dài: “Mắt thấy tôi sắp được về rồi, mà Lão Miêu này...”
