Thập Niên 70: Thiếu Tá Quân Đội Bị Thả Thính Tê Dại - Chương 219: Thanh Tra Tới Cửa, Vợ Chồng Son Tính Kế Tương Lai
Cập nhật lúc: 07/03/2026 16:47
“Dù sao thì binh tới tướng đỡ, nước đến đất ngăn thôi.”
“Ừm.”
“Em phải viết thư cho bố mẹ, anh cả, anh hai, Đóa Đóa và cả nương nữa. Từ lúc đến đây em cứ bận tối mắt tối mũi, vẫn chưa viết thư cho họ.” Liễu Ngôn Thất nói rồi đứng dậy, đẩy Thẩm Tĩnh Tiêu về phòng.
Sắp xếp cho Thẩm Tĩnh Tiêu nằm yên vị trên giường bệnh, cô lấy giấy viết thư ra bắt đầu múa b.út.
Đầu tiên là viết cho Triệu Đại Hoa. Tiếp theo là viết cho Liễu Khương Quốc, rồi đến Đoạn Kiều Kiều, sau đó là Liễu Đóa Đóa, Liễu Mộ, Liễu Hàm.
Người cần viết thư nhiều quá, Liễu Ngôn Thất cảm thấy giống như đang bị phạt luyện chữ, cổ tay cũng bắt đầu mỏi.
Bức thư cô viết cho Triệu Đại Hoa là dài nhất. Triệu Đại Hoa sống một mình, bà chỉ có thể biết tình hình của cô qua những dòng chữ này. Liễu Ngôn Thất liền kể tuốt tuồn tuột mọi chuyện xảy ra sau khi cô đến đây cho bà nghe, bao gồm cả quá trình đăng ký kết hôn chớp nhoáng với Thẩm Tĩnh Tiêu.
Thư gửi cho Liễu Khương Quốc và Đoạn Kiều Kiều thì đơn giản hơn nhiều. Chuyện của cô, Liễu Khương Quốc cơ bản đều nắm rõ, ông sẽ tự nói lại với mẹ cô.
Thư viết cho Liễu Đóa Đóa thì tập trung miêu tả phong cảnh làng quê, cô còn cao hứng vẽ cả sơ đồ tiểu viện của mình vào đó.
Thư gửi cho Liễu Hàm và Liễu Mộ thì đề cập đến chuyện của tên đeo mặt nạ, đồng thời thông báo việc nghi ngờ đã tiêu diệt được hắn.
Viết xong, Liễu Ngôn Thất vẩy vẩy tay cho đỡ mỏi, rồi lần lượt cho vào phong bì, nắn nót ghi địa chỉ, dán tem.
“Để Giang Thính đi gửi cho em.” Thẩm Tĩnh Tiêu nói.
“Em cũng nghĩ vậy, cậu ấy và Ninh Ninh vừa hay có thể đạp xe ra bưu điện, tiện thể đi dạo một vòng hóng gió, cũng tốt.” Liễu Ngôn Thất bước đến bên giường, cúi xuống nhìn anh, “Anh mau khỏe lại đi, chúng ta cũng ra ngoài chơi.”
“Ừm, anh sẽ cố gắng.”
Liễu Ngôn Thất nhân lúc Giang Thính và mọi người không có ở đây, liền truyền dịch từ Không Gian cho Thẩm Tĩnh Tiêu.
“Anh ngủ một lát đi, em ra bếp muối củ cải.” Liễu Ngôn Thất giúp anhém góc chăn.
Thẩm Tĩnh Tiêu ngoan ngoãn nhắm mắt, ngủ cũng là một cách dưỡng sức hiệu quả.
Liễu Ngôn Thất ra bếp, bỏ củ cải khô vào nước ngâm, còn mình thì ý thức tiến vào Không Gian, tìm một số sách chuyên khảo về phân bón.
“Chủ nhân, người thật sự muốn làm phân bón sao?”
“Ừm, đã hứa với người ta rồi thì phải làm cho tới.”
Liễu Ngôn Thất ánh mắt chợt lóe, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Hôm qua ta bắt được kẻ xấu, được thưởng bao nhiêu điểm tích lũy?”
“500 điểm tích lũy thưa chủ nhân.”
“Chỉ có 500, ít vậy sao?” Liễu Ngôn Thất nhíu mày, giọng điệu ép hỏi.
“Chủ nhân, hai người họ đều có không ít mạng người trên tay, nên mới được 500 điểm tích lũy… Nếu không phải họ g.i.ế.c nhiều người, chắc chắn sẽ không có cái giá 500 điểm đâu ạ. Thật ra chủ nhân à, 500 cũng không ít đâu.” Kẹo Ngọt cẩn thận khuyên nhủ, hoàn toàn không biết chủ nhân của mình đang gài bẫy nó.
Liễu Ngôn Thất cụp mắt. Tên đeo mặt nạ quả nhiên đã g.i.ế.c không ít người, điểm tích lũy của Không Gian đã gián tiếp chứng minh điều này. Mặc dù từ một phương diện khác lại một lần nữa khẳng định thân phận của tên đeo mặt nạ, nhưng trong lòng Liễu Ngôn Thất vẫn cảm thấy không yên.
Cô tự giễu cười, bản thân thật sự là quá đa nghi rồi.
“Chủ nhân, người không dùng t.h.u.ố.c mỡ trong Không Gian sao? Bôi một chút là có thể tiêu sưng giảm đau rồi.” Kẹo Ngọt nhắc nhở.
“Dùng chứ.” Liễu Ngôn Thất lập tức nhớ đến loại t.h.u.ố.c mỡ mình đã điều chế trước đây, quả quyết tìm ra bôi cho mình, cảm giác mát lạnh lập tức lan tỏa!
Cô lại tìm một lọ kem trị sẹo tự làm, cầm ra khỏi Không Gian, tối nay phải dùng cho Thẩm Tĩnh Tiêu.
Kẹo Ngọt thấy Liễu Ngôn Thất không có vẻ không vui, trái tim đang treo lơ lửng mới dám hạ xuống.
“Chủ nhân nếu không có việc gì, con qua chỗ Than Đen đây.”
“Đi đi.” Liễu Ngôn Thất xua tay. Thật ra cô vào Không Gian cũng không gọi Kẹo Ngọt về, là nó tự cảm ứng được mà mò về.
Liễu Ngôn Thất đặt kem trị sẹo sang một bên, bắt đầu đọc sách liên quan đến phân bón, nghiên cứu xem không có nhà máy hóa chất thì có thể sản xuất ra phân bón thủ công được không. Cô đọc rất chăm chú, vừa đọc vừa ghi nhớ trong đầu, loại nào hợp với lúa nước, loại nào hợp với lúa mì.
Hai tiếng sau, Liễu Ngôn Thất cảm thấy tư duy đã thông suốt, ngày mai có thể bắt đầu thí nghiệm chính thức. Cô còn dự định cho thêm nước linh tuyền vào phân bón. Nước linh tuyền có thể cải thiện đất hiệu quả, lâu dần đất tốt lên, sản lượng tự nhiên sẽ tăng vọt.
Liễu Ngôn Thất ước chừng bên Thẩm Tĩnh Tiêu chắc đã truyền dịch xong, liền về phòng rút kim cho anh.
“Xong rồi à?” Thẩm Tĩnh Tiêu ôn tồn hỏi.
“Ừm, ngâm trong nước rồi, lát nữa muối.”
“Sao em không vào nhà ngủ một lát, ở ngoài bận bịu cái gì vậy?” Thẩm Tĩnh Tiêu hỏi, nhìn cô vợ nhỏ đảm đang của mình, trong lòng mềm nhũn như nước.
“Em đang đọc sách, nghiên cứu cách làm phân bón.” Liễu Ngôn Thất không giấu giếm.
Thẩm Tĩnh Tiêu cũng không thắc mắc sách ở đâu ra, chỉ hỏi: “Có ý tưởng gì chưa?”
“Có rồi, ngày mai bắt đầu thí nghiệm. Em làm ra rồi còn phải tìm một mảnh đất làm ruộng thí nghiệm nữa.”
Hai người đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa.
“Thanh niên trí thức Liễu có nhà không?”
