Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Hóng Biến Rồi - Chương 414: Tạ Trứng Thối, Uống Chút Súp Bồi Bổ Đi
Cập nhật lúc: 29/04/2026 21:25
“Chu Thi, em biết kề cận là gì không? Thật sự muốn sao?”
Giọng nói khàn đến không ra hình thù gì.
“Biết nha, em đã sớm biết rồi nha, chính là giống như trước đây xem cùng anh đó, cũng giống như sách vậy, em đều hiểu mà.”
“Sau khi Oa Oa đến, mỗi lần hôn xong nó liền nói với em rất nhiều chuyện, một lần nghe không hiểu, hai lần nghe hơi hiểu, lần thứ ba thì hiểu rồi nha.”
“Oa Oa vừa nãy còn nói, chúng ta là có thể, trước đây anh nói em nhỏ, em không nhỏ, em lớn rồi.”
“Trứng thối, chúng ta kết hôn không có ăn thịt, hôm nay Tiểu Đông T.ử kết hôn, cứ coi như chúng ta cũng kết hôn đi.”
Tạ Lâm:...... Còn có thể tính như vậy sao?
Anh có thể cảm nhận được sự thay đổi cơ thể cô, nóng rực giống như anh, nhưng mà, cô là thật sự hoàn toàn hiểu? Hay là hình ảnh kích thích?
Không đúng, có thể chịu kích thích, có phải chứng tỏ cô thật sự hiểu?
Trái tim nhỏ bé của Trứng thối đập thình thịch, tăng tốc độ cao, trong mắt tràn đầy sự mong đợi.
Lấp la lấp lánh.
“Chu Thi, vậy anh... tới đây?”
Bàn tay lớn ấn xuống dưới, “Anh tới thật đây?”
Nghe nói cái đó sẽ đau, cô có đạp anh xuống giường không?
Vợ hiền trong lòng, rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng không thể không tiêm một mũi dự phòng.
“Chu Thi, em thật sự xác định muốn sao? Cái đó sẽ có một chút... ưm.”
Trứng thối thật lải nhải, hôn thì hôn, nói nhiều lời như vậy làm gì, lại không phải chưa từng hôn.
Oa Oa bê một cái ghế đẩu ngồi dưới gốc cây, đôi mắt hình trái tim màu hồng nhấp nháy, nhìn về hướng căn nhà với vẻ mặt dì cười.
Cạc cạc cạc, hôm nay là một ngày tốt lành.
Chuyện trong lòng nghĩ đều có thể thành.
Chủ nhân, cố lên, nhóc tì mau mau tới.
Nhóc tì gọi là gì thì hay nhỉ, ồ đúng rồi, Tạ Trứng thối trước đây từng nói muốn ở rể, nhóc tì họ Chu, gọi là Chu Lục rất hay.
Tiểu Lục Tử, hắc hắc hắc.
Tí tách? (Làm gì mà cười dọa rắn vậy?)
Lão Đại thò đầu qua.
“Cút đi, tao đây gọi là nụ cười tràn ngập ánh sáng tình mẫu t.ử, mày thì hiểu cái gì?”
“Ngủ giấc của mày đi, mày chính là không ngủ đúng giờ, mới không để Lão Nhị sinh nhóc tì.”
“Nhìn gia đình Tạ Đại người ta kìa, mày không hâm mộ? Cẩn thận Lão Nhị không cần mày tìm rắn đực mới.”
Lão Đại ngoan ngoãn về ổ, quấn lấy vợ.
Rắn đực của vợ, chỉ có thể là mình.
Một khắc đồng hồ, nửa tiếng, một tiếng, hai tiếng, cửa mở rồi, Oa Oa trốn ra sau cây, thò ra xúc tu hóng hớt.
Chà, Tạ Trứng thối được nha, đủ mãnh liệt, đủ lâu.
Ủa, mặt anh ta sao lại đen thui vậy, lẽ nào vẫn chưa thỏa mãn?
Ôi chao, cẩu nam nhân sao không biết thương xót chủ nhân?
Hửm? Trong nhà có phòng tắm, anh ta ra nhà vệ sinh bên ngoài làm gì?
Không ai giải đáp thắc mắc, Oa Oa cào tâm gãi gan, rất muốn mở quét, nhưng không thể, đây là sự riêng tư của hai vợ chồng.
Tạ Lâm chú ý tới cọng râu xúc tu đó, hừ lạnh.
Oa Oa thối, đợi đấy, không luyện tàn phế mày không được.
Chà, có mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, loại diệt khẩu đó, mau chuồn.
Oa Oa trượt một cái lên cây, trèo lên tận đỉnh, đu trên cành cây chạy trốn khỏi nơi diệt máy.
Sáu tiếng sau trong không gian, địa điểm tập hợp súc miệng.
Oa Oa nhìn trái nhìn phải, cửa phòng chủ nhân không mở.
Lẽ nào chủ nhân quá mệt?
Nó chọc chọc Lão Nhị đang dùng cái đuôi lớn cuộn chiếc bàn chải đ.á.n.h răng to chuyên dụng để đ.á.n.h răng.
“Lão Nhị, nhìn thấy chủ nhân không?”
Tí tách. (Không.)
Kẽo kẹt, cửa mở rồi, Chu Thi giống như bình thường vươn vai bước ra.
Bước chân bình thường, chân cũng bình thường.
Ừm, quá bình thường, thì rất không bình thường.
Lẽ nào Tạ Trứng thối thật sự không được?
Nó cầm cốc nước tiến lên, “Chủ nhân, tối qua chơi với Tạ Trứng thối vui không?”
“Vui nha, chúng tôi hôn rất lâu.”
“Sau đó thì sao? Tạ Trứng thối vui không?”
“Anh ấy cũng rất vui nha.”
Oa Oa không hiểu lắm.
“Cởi quần áo chưa?”
“Cởi rồi, trần truồng.”
Oa Oa càng không hiểu.
Nó thật sự không nhìn nhầm, lúc Tạ Trứng thối từ trong phòng đi ra mặt thật sự là thối hoắc, không giống như dáng vẻ thỏa mãn.
“Vậy Tạ Trứng thối vui không?”
“Vui t.h.ả.m rồi, mày nói lần đầu tiên kề cận không được kề cận quá lâu, phía sau tao liền đi ngủ để anh ấy tự mình chơi, anh ấy chơi vui lắm luôn.”
Oa Oa:...... Một mình chơi, có thể vui mới lạ.
Thật sự là d.ụ.c cầu bất mãn nha.
Xong đời, trách nhiệm ở chỗ nó, hèn gì có nguy cơ bị diệt máy.
Không phải, nó cũng không nói là không thể lâu.
Nó nói là lần đầu tiên có thể sẽ không lâu, bảo cô thông cảm cho Trứng thối, đúng rồi, lúc đó chưa nói xong Tạ Trứng thối đã vào nhà rồi, sau đó liền thành không thể kề cận quá lâu, là như vậy sao?
“Vậy kề cận bao lâu?”
“Đánh răng bao lâu thì bấy lâu.”
Ờ... ba phút, thì rất khó đ.á.n.h giá.
“Chủ nhân à, không phải như vậy, có thể kề cận rất lâu, Tạ Trứng thối...”
“Trứng thối làm sao vậy?” Chu Thi ùng ục phun một ngụm nước ra, nhổ bọt trong miệng.
Bịch bịch bịch.
Tiếng bước chân rất nặng, tiếng thở hổn hển thô ráp, vừa nghe liền biết là Tạ Trứng thối chạy bộ về rồi.
Lá gan nhỏ của Oa Oa hơi run rẩy, cẩn thận từng li từng tí quay đầu lại.
Mày kiếm dựng ngược, rõ ràng mồ hôi nhễ nhại, lại lạnh lẽo bức người.
Oa Oa cọ một cái chạy vào nhà bếp, bưng ra món súp thịt hươu nóng hổi, vô cùng nịnh nọt.
Nó đã hầm rất lâu đó.
“Tạ Trứng thối, uống chút súp bồi bổ đi.”
Tạ Lâm liếc xéo nó, ánh mắt lạnh lẽo, “Bồi bổ cái gì?”
Oa Oa rùng mình một cái, người đàn ông không được thỏa mãn thật đáng sợ, “Bổ, bổ thận.”
Bổ thận chắc chắn không sai, Tạ Trứng thối thận tốt, chủ nhân mới tốt, nhóc tì mới có thể mau mau tới.
Ha ha, ha ha ha.
Tạ Lâm cười lạnh liên hồi.
Nghĩ đến bộ dạng quẫn bách của mình tối qua, hận không thể c.h.é.m c.h.ế.t cục sắt này.
Cái miệng rách, cái nên nói thì không nói, cái không nên nói thì một đống lớn.
Ai hiểu chứ, cao hứng bừng bừng cởi quần ra, kết quả ba phút xong việc, ồ, là anh xong việc.
Anh tưởng mình thật sự không được, sau đó thiêu c.h.ế.t mình vợ cũng không cho, lý do là: “Oa Oa nói lần đầu tiên không thể kề cận quá lâu.”
Sau đó chỉ có thể hôn hít giải khát, cọ xát xả hỏa, trải nghiệm lần đầu của anh, nhờ phúc của Oa Oa, tồi tệ tột cùng, ha ha.
Một chuỗi bảo bối thối anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không hiểu lắm ánh mắt giao lưu của hai con thú hai chân.
Tí tách. (Ăn cơm cơm.)
Cục cục cục.
Sửu Sửu và Tiểu Sư cũng không hiểu, đợi trên bàn ăn đều không thấy có phần của bọn chúng.
“Oa Oa, súp của chúng em đâu?”
Trẻ con uống súp đại bổ cái gì.
“Đi húp cháo đi.”
Trên bàn cơm, gia trưởng uống súp nóng cũng không ngừng phóng d.a.o lạnh.
Oa Oa:...... Chuyện này có thể qua được không?
Nửa tiếng sau bữa cơm, Oa Oa bị xách đến sân huấn luyện vàng óng ánh.
“Gào ô, Tạ Trứng thối, tôi sai rồi.”
“Gào a a, đừng đ.á.n.h khuôn mặt xinh xắn kiều diễm của tôi, đó là mặt tiền của tôi.”
“Tạ Trứng thối, tôi nói lần cuối cùng, không được đ.á.n.h mặt tôi.”
“Họ Tạ kia, bà đây liều mạng với anh.”
Một chuỗi bảo bối thối ngồi xổm một bên c.ắ.n hạt dưa, xem Oa Oa bị đ.á.n.h thật tỉnh táo.
Rất hy vọng gia trưởng đ.á.n.h lâu một chút, thì không cần đi học nữa.
Oa Oa bị đ.á.n.h đến mức bảng mạch điện xèo xèo vang lên, hối hận không kịp.
Dựa vào bản thân chủ nhân, Tạ Trứng thối hắn một năm rưỡi nữa cũng đừng hòng ăn thịt, đáng lẽ nên để hắn nghẹn hỏng, tốt nhất là không thể nhân đạo làm thái giám, hừ.
Chu Thi vỗ vỗ cái đầu đầy bùn của nó, “Oa Oa, vất vả cho mày rồi, Trứng thối chính là quá cao hứng rồi.”
Oa Oa:...... Hắn kìm nén một bụng nước hoại thủy, cô coi hắn là cao hứng?
Tân lang họ Trương long tinh hổ mãnh đi huấn luyện buổi sáng, cả người tỏa ra hơi thở sinh hoạt vợ chồng vô cùng hài hòa, làm Tạ Lâm tức đến ngứa răng.
Vốn dĩ anh cũng có thể hài hòa.
Đều tại quân sư gảy đàn bừa bãi.
“Chị Vãn Vãn, tối qua chị và Tiểu Đông T.ử chơi vui không?”
“Em nói cho chị biết nha, tối qua Trứng thối cũng làm chú rể rồi, Tiểu Đông T.ử là chú rể mới, Trứng thối là chú rể cũ, em là cô dâu cũ, chúng em cũng chơi rất vui.”
Hai chú rể mới và cũ vừa huấn luyện buổi sáng xong cùng nhau trở về đi đến cửa:......
