Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Nghe Hóng Bát Quái Rồi - Chương 663: Cô Ta Có Thể Không Biết Chữ Chính Viết Thế Nào?

Cập nhật lúc: 29/04/2026 19:32

Chung Đào hoảng sợ tột độ.

Không ngờ b.úp bê nhỏ gặp buổi sáng vậy mà lại quen biết Tần Hân Hồng.

Một ngày còn chưa qua, phí bịt miệng đã mất tác dụng rồi.

Quen biết thì cũng thôi đi, còn có người quen ở lớp mình, muốn phủ nhận quan hệ cũng không được.

Thật sự là xui xẻo tột đỉnh.

“Tần Hân Hồng, đừng nói bậy, tôi và Ti Ti là vợ chồng hợp pháp, cô chẳng qua chỉ là vợ cũ.”

Bị bắt quả tang, chỉ có thể lấy giấy chứng nhận kết hôn ra nói chuyện.

Không ngờ lúc trước đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ không lĩnh chứng, hôm nay lại trở thành ô bảo vệ.

May mắn!

Vốn dĩ đã thất vọng về người đàn ông này, đã như vậy, thì xé rách mặt mũi hoàn toàn đi.

Tần Hân Hồng cười lạnh, “Hóa ra tôi là vợ cũ a, đổi thân phận rồi bản thân tôi cũng không biết.”

“Vậy Trình Ti chắc chắn biết chứ, Trình Ti, tuần trước tôi mang táo tới ăn ngon không?”

Đó là cô ấy thấy Chung Đào lạnh nhạt với mình mua tới dỗ dành anh ta, bản thân đều không nỡ ăn.

Trình Ti không trả lời, có người thay cô ta trả lời.

“Hóa ra là đồ của vợ cũ a, ha ha, cô ta còn ở ký túc xá khoe khoang, nói người đàn ông của cô ta thương cô ta biết bao nhiêu, hóa ra là cướp được a.”

“Xùy, cô ta ỷ vào gia thế tốt, mũi mọc trên đỉnh đầu, mắt đều không dùng đến, cứ dùng mũi nhìn người, cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Đàn ông trong thiên hạ c.h.ế.t hết rồi sao, Chung Đào cũng không phải đặc biệt đẹp trai, sao lại đi cướp chồng người khác chứ?”

“Cậu thì biết cái gì, cướp được mới thơm hơn.”

“Phụt, cậu đừng nói với tớ cậu cũng có ý định này nhé?”

“Nói bậy bạ gì đó, tớ là người đói khát như vậy sao, tìm một người qua tay một lần không thơm sao? Đồ cần phải cướp, ai có thể đảm bảo ngày nào đó sẽ không bị cướp lại?”

“Là cái lý này.”

Các bạn học người một câu tôi một câu, trực tiếp đem da mặt của hai người Chung Đào và Trình Ti ấn xuống đất ma sát, tức đến mức sắc mặt bọn họ lúc xanh lúc tím.

“Tần Hân Hồng, cô qua đây chính là muốn xem trò cười của tôi sao?”

“Tôi nói cho cô biết, bất kể như thế nào, chúng ta đã kết thúc rồi, cô sau này đừng bám lấy tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách sáo, cô nghĩ cho con trai đi.”

Đây là lấy con trai ra đe dọa cô ấy?

Miếng xá xíu không nhận cô ấy đó không cần cũng được.

Lý Nhã nói đúng, tình cảm và tình thân cầu xin mà có được đều là hư ảo, người thật sự quan tâm cậu, cậu không cần làm nhiều gì cả, đối phương cũng sẽ đặt cậu ở trong tim.

Giống như Loan Loan, Lý Nhã đều chưa kịp thể hiện nhiều, tiểu gia hỏa đã móc cả trái tim ra, coi cô như mẹ ruột.

Đã không cần cô ấy, vậy cô ấy toàn bộ đều không cần nữa.

Nghĩ thông suốt rồi, sự đau thương trong lòng đều vơi đi, người cũng nhẹ nhõm hơn.

Sau này, cô ấy chỉ sống vì bản thân mình.

“Ồ, không khách sáo như thế nào?”

“Ở nhà của tôi, thế chỗ công việc của ba mẹ tôi, để tôi dùng tiền tiết kiệm của mình trợ cấp cho anh, anh lấy đâu ra mặt mũi đe dọa tôi?”

“Anh nói anh và Trình Ti là vợ chồng hợp pháp, vậy còn tôi, vợ cũ?”

“Tuần trước còn đòi tiền vợ cũ cơ đấy, mặt mũi lớn thật a.”

“Được thôi, tra nam tiện nữ, tôi thành toàn cho các người, lập tức ngay lập tức bảo ba mẹ anh cút khỏi nhà tôi, trả lại công việc của ba mẹ tôi, còn có tiền lương những năm nay toàn bộ trả lại đây.”

“Còn có tôi ra ngoài đi học, em gái anh thế chỗ công việc của tôi, cũng bắt buộc phải trả, thiếu một xu, đừng hòng người nhà mẹ đẻ tôi tha cho các người.”

Người nhà mẹ đẻ rất tự giác, toàn viên bước lên một bước.

Các b.úp bê cũng toàn bộ chống nạnh ưỡn n.g.ự.c, ba con gà cục tác kêu, rất là đồng lòng.

“Trả tiền, trả công việc, trả tiền, đổi công việc.”

Chung Đào lật bạch nhãn, “Người nhà cô đều c.h.ế.t hết rồi, lấy đâu ra người nhà mẹ đẻ? Tần Hân Hồng, có tiền tìm người diễn kịch, không bằng giữ lại sống cho t.ử tế.”

“Nhà cô cũng là nhà của con trai, cô quên rồi sao, tháng trước về nhà, cô đã sang tên căn nhà cho con trai rồi, nhà của con trai ông bà nội nó ở là thiên kinh địa nghĩa.”

“Còn nữa, công việc đã cho đi làm gì có đạo lý thu hồi lại? Ba mẹ tôi đều làm việc nhiều năm rồi, tên cũng đứng tên bọn họ, cô nói lấy lại là lấy lại a, coi xưởng là nhà cô mở chắc.”

Người một khi đã không biết xấu hổ, da mặt là thật sự dày.

Tần Hân Hồng tức đỏ mắt.

Tháng trước về nhà chính là mẹ chồng khóc lóc kể lể, nói cô ấy không có ở nhà, người trong xưởng luôn nói Chung Đào giống như ở rể.

Anh ta trước kia không quan tâm danh tiếng, bây giờ là sinh viên đại học, còn phải bị người ta chỉ trỏ.

Người nhà họ Chung nghĩ là sang tên căn nhà cho Chung Đào, cô ấy không đồng ý, suy cho cùng là nhà của ba mẹ.

Mẹ chồng khóc, em chồng khuyên, ba chồng bày sắc mặt.

Thật sự khuyên không nổi cô ấy, liền bảo con trai bán t.h.ả.m.

Cô ấy chịu không nổi, liền sang tên căn nhà cho con trai.

Nghĩ dù sao nó cũng có một nửa huyết mạch nhà họ Tần.

Tính theo thời gian, bọn họ là đã có mưu đồ từ sớm, ba chồng mẹ chồng em chồng đều biết chuyện, chỉ có một mình cô ấy bị giữ trong bóng tối.

Miếng xá xíu đó càng là giúp cướp nhà của cô ấy.

Trình Ti giống như con gà trống chiến thắng, ngửa cái mũi quen thuộc.

“Tần Hân Hồng, tôi mới là con dâu danh chính ngôn thuận của nhà họ Chung, cô có làm ầm ĩ nữa, người mất mặt vẫn là chính cô.”

“Con trai cô thà nhận tôi cũng không nhận cô, cô nên tự kiểm điểm lại bản thân cho tốt đi.”

“Còn nữa, nhà mẹ đẻ tôi cũng không phải gia đình bình thường, chức quan nói ra dọa c.h.ế.t cô, hoàn toàn không phải loại tiểu thị dân như cô có thể trêu chọc, khuyên cô từ đâu tới thì về đó đi, ngoan ngoãn đọc sách còn có ngày ngóc đầu lên được.”

Thi Thi: …… Sao lại tới so quan nhiều rồi?

“Nhà cô có quan gì?”

Trình Ti cảm giác ưu việt bùng nổ, “Ba tôi là làm việc ở văn phòng thư ký thị trưởng, ông ấy là phó tổng thư ký.”

“Cái đồ chơi gì?” Thi Thi nghe không rõ.

“Cô mới là đồ chơi, nghe cho rõ đây, là phó tổng thư ký văn phòng thư ký thị trưởng, sự tồn tại mà cả đời cô đều không thể với tới.”

“Tôi là con gái một, ba mẹ tôi đều rất thương tôi, các người tự mình cân nhắc cho kỹ hậu quả đắc tội tôi đi.”

Các bạn học ngậm miệng rồi, quả thực là quan lớn, có tư cách nhìn xuống tất cả mọi người đang ngồi đây.

Tần Hân Hồng rất khó xử, hèn chi nhà họ Chung là bộ mặt này, hóa ra là bám được cành cao.

Cô ấy ỉu xìu rồi, muốn nói quay về, Đại Lục vỗ vai cô ấy.

“Dì ơi, đừng vội, đợi mẹ con phát uy.”

Tần Hân Hồng muốn hỏi phát uy như thế nào, liền nghe bên dưới bắt đầu có hỏi có đáp:

“Cô mấy tuổi?”

“Tôi 20 một nhành hoa.”

“Ba cô mấy tuổi?”

“Vừa tròn 45, tiền đồ như gấm.”

“Mẹ cô thì sao?”

“38 tuổi quý phụ thanh lịch, cô hỏi những thứ này làm gì?”

“Ồ, tôi chính là muốn biết là loại đại ngốc nghếch nào sinh ra một tiểu ngốc nghếch hố ba.”

“45 tuổi vẫn là cấp phó, trời đất, mất mặt như vậy cô cũng không biết xấu hổ mà khoe ra, quả nhiên là thứ không có não.”

Đại Lục rất không khách sáo cười rồi.

“Ha ha ha, mẹ ơi, cô ta có thể không biết chữ chính (chính thức/cấp trưởng) viết thế nào?”

“Con biết, con biết, chị xinh đẹp, chị bế con đi viết có được không nha?”

Tiểu Lục giơ tay nhỏ.

Giáo viên ăn một miếng bánh vàng, ngọt đến tận trong tim, tự nhiên có cầu tất ứng.

Tiểu Lục nắn nót viết xuống một chữ "chính" to đùng.

Giáo viên còn không quên nhận xét, “Nét b.út ngay ngắn, thứ tự không sai, viết không tồi.”

“Hắc hắc, là chị xinh đẹp bế tốt.”

Cái miệng nhỏ quá ngọt, giáo viên hoàn toàn bị bắt làm tù binh, “Ngoan, gọi bà nội.”

“Dạ, bà nội xinh đẹp.”

Giáo viên điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ của bé, liếc nhìn Thu ban đạo đã nhích tới bên cạnh bà, lặng lẽ thu hồi tầm mắt.

Lão già thối, ở cùng bọn họ chắc là rất vui nhỉ.

Trình Ti chỉ coi bọn họ là vịt c.h.ế.t cứng mỏ.

“Cấp phó thì sao, cũng là sự tồn tại mà cô phải ngước nhìn, đừng ghen tị nữa, bộ mặt ghen tị quá khó coi.”

Thi Thi chỉ tay ngược lại mình, không thể tin nổi, “Tôi ghen tị cô? Trò đùa này một chút cũng không buồn cười.”

“Tôi lát nữa lại dọa cô, trước tiên hỏi cô một vấn đề, cô 20 tuổi, mặc dù không xinh đẹp nhưng đủ trẻ trung, gia cảnh cũng không tệ, là làm sao mù mắt nhìn trúng một rau già rách nát qua tay (đồ cũ) ăn bám mang theo bình dầu kéo đứa con bất hiếu vậy?”

“Là thị lực không tốt, không nhìn thấy trai chất lượng cao tay một sao?”

“Hay là cô cứ thích kiểu ăn bám này?”

Chung Đào: ……

“Cô nói hươu nói vượn cái gì, chúng tôi là chân ái.”

“Chân thái (món ăn thật) cô đừng vội, cô thật sự đừng vội, tôi không hỏi cô.”

“Vợ của chân thái, vinh quang vòng này là của cô, mau trả lời, trả lời xong, ánh hào quang của cô sẽ rải đầy mặt đất.”

Phụt~

Cho dù thường xuyên đi theo ăn dưa, Nhạc Duyệt cũng không nhịn được, úp mặt lên bờ vai nhỏ của con gái cười đến mức rút gân.

Cố Dĩnh cũng xấp xỉ Nhạc Duyệt, cô ấy không cười ra tiếng, nín thở úp mặt lên chiếc cổ nhỏ của con gái.

Tạ Lâm nhận lấy Đại Lục từ tay Tần Hân Hồng, má cọ cọ lên khuôn mặt nhỏ của bé, che giấu ý cười của mình.

Cái miệng của vợ hình như bị mình lây nhiễm rồi, những từ ngữ lộn xộn học trên tivi luôn có thể bị cô bóp méo thành văn hóa của riêng mình.

Sửu Sửu và Tiểu Sư đã sớm lĩnh giáo qua sự nói hươu nói vượn của Thi Thi, cảm thấy cô bây giờ quá ôn hòa rồi, không biết có phải đang kìm nén đại chiêu gì không.

Thu ban đạo liền biết đi theo sẽ không khiến ông thất vọng, ông nháy mắt ra hiệu với bạn cũ.

Xem đi, đây chính là niềm vui quãng đời còn lại của tôi.

Giáo viên mặt mày mang ý cười, bẻ thẳng tiểu gia hỏa đang cười ha hả trong lòng lại.

“Ngoan, xem náo nhiệt dùng mắt là được rồi, cười lớn tiếng quá sẽ phá hỏng bầu không khí, có thể cười nhỏ tiếng.”

Tiểu Lục vội vàng dùng bàn tay nhỏ mập mạp bịt miệng lại, gật mạnh cái đầu nhỏ, biểu thị đã được dạy bảo rồi.

Các b.úp bê và sinh viên khác chính là khuôn mặt ăn dưa chuyên nghiệp, nên cười thì cười, nên xì xào bàn tán cũng không lưu tình, chỉ là nhất trí giữ nhỏ tiếng.

Toàn trường chỉ có Oa Oa nghiêm túc nhất, nó không lên bục, ngay ở cửa sau quay phim, 360 độ không góc c.h.ế.t.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tiểu Tang Thi Nhà Thủ Trưởng Lại Đi Nghe Hóng Bát Quái Rồi - Chương 663: Chương 663: Cô Ta Có Thể Không Biết Chữ Chính Viết Thế Nào? | MonkeyD