Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 891
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:27
Hiệu Quả Thần Kỳ
Thẩm Xu Linh cũng không nói nhiều hỏi nhiều, trực tiếp cắm cúi kê đơn, xoẹt xoẹt vài cái đã viết xong đơn t.h.u.ố.c.
Cô đưa cho Phan Ngọc Linh: “Phu nhân, bà cầm đơn t.h.u.ố.c này đi bốc t.h.u.ố.c là được, trước tiên cứ uống t.h.u.ố.c theo đơn này 3 ngày, sau đó lại quyết định xem có muốn tiếp tục điều trị hay không.”
Muốn hoàn toàn chữa khỏi bệnh hen suyễn của đối phương, là cần phải chia theo từng giai đoạn, nhưng đối với cô mà nói cũng không khó khăn gì.
Phan Ngọc Linh nhìn tờ đơn t.h.u.ố.c mỏng manh kia, bà ta có chút kinh ngạc: “Thế này là khám xong rồi sao?”
Những bác sĩ khám trước đây đều là vọng văn vấn thiết, thậm chí còn bảo bà ta đi làm xét nghiệm, hôm nay bà ta qua đây cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý để miêu tả trả lời về bệnh tình của mình.
Hoàn toàn không ngờ vị bác sĩ đến từ trong nước này 1 câu hỏi liên quan đến bệnh tình của bà ta cũng không hỏi, trực tiếp kê đơn t.h.u.ố.c, nhìn thế nào cũng thấy rất không đáng tin cậy.
Tối qua A Minh còn đặc biệt chạy tới nói với bà ta, vị bác sĩ Thẩm này ở trong nước rất được tôn sùng, y thuật của đối phương thậm chí còn vượt qua cả Tây y.
Nhưng bây giờ bà ta hoàn toàn không cảm nhận được sự lợi hại của đối phương, thậm chí cảm thấy vị bác sĩ Thẩm này đối với bà ta có chút qua loa.
Sự giáo dưỡng tốt đẹp đã ngăn lại những lời muốn gặng hỏi của Phan Ngọc Linh, bà ta nói tiếng cảm ơn xong, cầm tờ đơn t.h.u.ố.c mỏng manh rời đi.
Thẩm Xu Linh cảm thấy hôm nay chắc là không có khách nào, liếc nhìn tấm rèm cửa buông xuống, dứt khoát lấy 1 cuốn sách y từ trong Không gian Vân Văn ra đọc, cuốn sách y này là tiếng Nhật, chính là thu thập được ở viện nghiên cứu nhà trắng lần trước.
Vốn dĩ cô muốn quyên góp những cuốn sách y này về trong nước, nhưng vẫn luôn không tìm được thời cơ tốt, những cuốn sách y này có tác dụng rất lớn, nhưng chính vì quá có tác dụng, không có xuất xứ phù hợp cô cũng không quyên góp ra được.
Chỉ đành tự mình xem trước vậy.
Bên kia, Phan Ngọc Linh sau khi lấy t.h.u.ố.c xong liền rời đi, t.h.u.ố.c vừa vặn là của 3 ngày, có loại xịt và loại uống, đều được đựng trong 1 cái túi, do Trình Hân cẩn thận giải thích cách dùng t.h.u.ố.c rồi mới đích thân tiễn đối phương ra khỏi d.ư.ợ.c đường.
“Trong túi này ngoài t.h.u.ố.c bác sĩ Thẩm kê cho bà ra, còn có 1 cái lọ đựng Dưỡng Nhan Đan, loại đan d.ư.ợ.c này có thể làm đẹp xóa mờ quầng thâm màu xanh dưới mắt bà, mỗi ngày 1 viên là được.”
Biểu cảm của Phan Ngọc Linh nhàn nhạt, trong lòng bà ta không mấy tin tưởng những loại t.h.u.ố.c này có tác dụng, cảm thấy bên phía d.ư.ợ.c đường chính là đi ngang qua sân khấu mà thôi.
Trước khi bà ta lên xe, trên đường có 1 cô gái ôm bó hoa đi ngang qua, trên tay cô gái ôm là hoa bách hợp, hương thơm nương theo cơn gió nhẹ gần như là giây tiếp theo đã chui vào mũi bà ta.
Phan Ngọc Linh lập tức cảm thấy khoang mũi bị nghẹt lại, trước n.g.ự.c cũng có chút tê dại, trở nên khó thở.
Vệ sĩ đi theo bên cạnh nhanh ch.óng kéo cửa xe bảo vệ bà ta vào trong xe.
Phan Ngọc Linh ngồi vào trong xe xong cũng không cảm thấy dễ chịu hơn bao nhiêu, ngược lại càng thêm khó chịu, bà ta cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa rồi.
Vệ sĩ bên cạnh trơ mắt nhìn khuôn mặt phủ 1 lớp phấn mỏng của bà ta, cũng như đôi môi thoa son nhạt đều trở nên trắng bệch.
“Phu nhân, phu nhân, bà không sao chứ?” Vệ sĩ dẫn đầu thấy Phan Ngọc Linh như vậy, trên trán trong nháy mắt đã toát ra 1 tầng mồ hôi.
Bình thường phu nhân vì lý do sức khỏe đều rất ít khi ra ngoài, hôm nay vừa ra ngoài đã gặp phải chuyện như vậy, nếu phu nhân xảy ra bất trắc gì, thiếu gia và lão gia sẽ không tha cho bọn họ.
Phan Ngọc Linh khó nhọc giơ tay chỉ về phía túi xách của mình, bên trong đựng t.h.u.ố.c do bác sĩ gia đình kê.
Để cùng với túi xách của bà ta là t.h.u.ố.c vừa nãy mang từ Vạn Tượng Dược Đường ra, vệ sĩ dẫn đầu có chút hoảng loạn, tưởng bà ta muốn dùng t.h.u.ố.c của Vạn Tượng Dược Đường, 1 tay liền cầm cái túi qua.
Vệ sĩ lấy bình xịt từ trong túi ra, nhắm ngay miệng mũi Phan Ngọc Linh xịt lên...
Mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng từ bình xịt tuôn ra, Phan Ngọc Linh cảm thấy cả người mình đều thoát khỏi trạng thái khó khăn và tuyệt vọng vừa nãy.
Bà ta không khống chế được hít sâu 1 hơi, cảm giác đau đớn quen thuộc không hề ập đến, mà là mùi t.h.u.ố.c thanh mát và ôn hòa lan tỏa vào khoang mũi và yết hầu, khí quản vốn đang sung huyết dần dần tiêu sưng, khôi phục như thường...
Phan Ngọc Linh vừa bình ổn lại nhịp thở của mình, vừa nhìn bình xịt trong tay vệ sĩ, đây chỉ là 1 bình xịt bình thường không có gì đặc biệt, nhưng lại là loại có hiệu quả tốt nhất trong số những bình xịt bà ta từng dùng.
Bà ta giơ tay lên, nói với vệ sĩ: “Đưa bình xịt đó cho tôi xem.”
Vệ sĩ vội vàng 2 tay dâng bình xịt cho bà ta.
Phan Ngọc Linh nhận lấy bình xịt cúi đầu nhìn, bà ta lại xuyên qua cửa sổ xe nhìn bảng hiệu của Vạn Tượng Dược Đường.
Vệ sĩ chú ý tới ánh mắt của bà ta, lập tức rất có mắt nhìn dò hỏi: “Phu nhân, bà có muốn vào trong xem lại không?”
Mấy vệ sĩ này quanh năm theo sát bên cạnh Phan Ngọc Linh, cảnh tượng lúc bà ta phát bệnh mọi người cũng đều từng nhìn thấy, chưa từng thấy Phan Ngọc Linh lần nào lại hồi phục nhanh ch.óng như hôm nay.
Phan Ngọc Linh mỗi lần phát bệnh xong đều phải mất rất lâu mới có thể từ từ hồi phục lại, thậm chí là thoi thóp mấy ngày liền, những người quen thuộc với bà ta đều biết tình trạng của bà ta.
Lúc bà ta không phát tác thì không khác gì người bình thường chỉ là trông có vẻ hơi yếu ớt, 1 khi phát tác sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
“Không cần đâu, về nhà trước đi,” Phan Ngọc Linh ra hiệu cho tài xế lái xe, ánh mắt của bà ta lại luôn nhìn về phía d.ư.ợ.c đường ngoài cửa sổ xe.
