Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 895
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:28
Chu Hướng Dương Tìm Tới Cửa
Buổi tối sau khi tan làm, Chu Hướng Dương kéo lê cơ thể mệt nhọc cả 1 ngày lang thang trên con phố sầm uất, ánh mắt gã u ám, ánh mắt lướt qua hết người đi đường này đến người đi đường khác, muốn tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Tuyết trong đó...
*
Thẩm Xu Linh đang gọi điện thoại cho Liễu Nhạc trong văn phòng.
“Vâng, cậu, cháu đã đi xem Chu Hướng Dương rồi, gã quả thực đang vác đồ ở bến tàu, gã đã gặp Thẩm Tuyết rồi, mấy ngày nay ban ngày gã bốc hàng, buổi tối sẽ đi khắp nơi tìm Thẩm Tuyết.”
“Bến tàu cách chỗ cháu khá xa, chuyện này cháu đừng quản nữa, muốn biết tiến triển thì cứ gọi điện thoại đến hỏi cậu, cháu đừng tự mình đi xem nữa, cậu sẽ sắp xếp người qua đó.”
Hai người rất nhanh đã cúp điện thoại, Thẩm Xu Linh coi như thở phào nhẹ nhõm, chuyện này giải quyết xong cũng có thể sắp xếp cho mấy đứa nhỏ ở nhà qua đây chơi 1 chuyến rồi.
Chuyện này 3 ngày sau đã có tiến triển, chuyện làm khá lớn, thậm chí còn lên cả tin tức và báo chí bản địa Cảng Thành.
Chu Hướng Dương là nhìn thấy Thẩm Tuyết trên báo, đó là 1 tờ báo cũ, Thẩm Tuyết và 1 nữ minh tinh khác chiếm vị trí trang nhất, trên đó viết ‘Không cần đóng thế! Tranh giành nữ chính đ.á.n.h nhau tay đôi!’.
Tờ báo này còn là lúc Lệ Bắc Thần nâng đỡ Thẩm Tuyết đã phát hành, đặc biệt phái người viết trang nhất, chỉ để cho Thẩm Tuyết đè đầu cưỡi cổ nữ minh tinh kia.
Chu Hướng Dương vốn dĩ dùng tờ báo cuộn quẩy để ăn, ăn mãi ăn mãi gã liền nhìn thấy khuôn mặt dính đầy dầu mỡ trên báo.
Gã trừng lớn mắt, lập tức mở tờ báo ra, sau đó liền nhìn thấy khuôn mặt đó của Thẩm Tuyết.
Thẩm Tuyết lúc được nâng đỡ vẫn từng nổi tiếng 1 khoảng thời gian ngắn, khi gã cầm tờ báo đi hỏi những người xung quanh, đối phương lập tức nhận ra Thẩm Tuyết, còn nói cho gã biết Thẩm Tuyết là nghệ sĩ ký hợp đồng của công ty Hồng Triều.
Chu Hướng Dương quay đầu liền đi từ chức với cai ngục, cầm số tiền kiếm được mấy ngày nay tìm đến công ty Hồng Triều để ngồi xổm canh chừng.
Gã ngồi xổm canh chừng ở công ty Hồng Triều mấy ngày liền, ngay lúc gã tưởng người trước đó đang lừa gã thì cuối cùng cũng nhìn thấy Thẩm Tuyết.
Đối phương vẫn đang khoác tay 1 lão già, nhưng không phải là cùng 1 người với lần trước nhìn thấy.
Trên mặt Thẩm Tuyết mang theo nụ cười kiều diễm, cô ta mặc 1 chiếc váy dài màu be kín đáo, nhưng đường xẻ tà ở nếp gấp chân lại kéo thẳng đến tận gốc đùi, lúc đi đường như ẩn như hiện mang theo sự gợi tình.
Hai mắt Chu Hướng Dương gắt gao trừng Thẩm Tuyết, ánh mắt hung ác, vị trí tròng trắng mắt dần dần đỏ ngầu.
Con tiện nhân, cầm tiền của gã đến Cảng Thành tiêu d.a.o sung sướng, đúng là đáng c.h.ế.t...
Chu Hướng Dương không lập tức xông lên đối chất với Thẩm Tuyết, kể từ lần trước gã nhìn thấy Thẩm Tuyết, đã nghĩ kỹ sau khi tìm được người thì phải làm thế nào rồi.
Bên Cảng Thành này gã lạ nước lạ cái, trực tiếp xông lên đối chất với con tiện nhân đó chắc chắn là không được, gã phải đợi con tiện nhân đó đi 1 mình...
Tối hôm đó, Chu Hướng Dương liền bám theo Thẩm Tuyết về nhà, gã ngồi xổm đến nửa đêm mới trèo từ cửa sổ vào.
Thẩm Tuyết cảm thấy trên người ngứa ngáy không chịu nổi, đang cố nhịn ngứa bôi t.h.u.ố.c lên người, cô ta thực sự vô cùng khó chịu nhưng lại hết cách, ban ngày lúc hầu hạ ông chủ đều là cố nhịn, lúc ngủ cũng chỉ đành tắt đèn nếu không sẽ bị phát hiện sự bất thường.
Hôm đó bị đuổi khỏi d.ư.ợ.c đường cô ta chỉ đành đến bệnh viện, bác sĩ nói tình trạng hiện tại của cô ta không thể quan hệ, nhưng cô ta hết cách, cô ta cần tiền, không quan hệ cô ta ngay cả căn nhà đang thuê hiện tại cũng không giữ nổi.
Cô ta cũng cần mua quần áo trang sức túi xách, cô ta đã trải nghiệm cuộc sống xa hoa lãng phí, căn bản không thể quay lại thời điểm ban đầu, cô ta cũng không muốn quay lại thời điểm đó.
Bản thân cô ta chính là xuyên không tới, mấy năm ở trong nước là mấy năm thê t.h.ả.m nhất của cô ta, sau khi đến Cảng Thành cô ta mới dần dần vực dậy được.
Đúng lúc Thẩm Tuyết đang nhịn ngứa bôi t.h.u.ố.c, cửa sổ của cô ta bị người ta từ bên ngoài đẩy ra, khu chung cư này cao 5 tầng, người thuê ở đa số đều là những người khá tươm tất, những nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty như cô ta cũng không ít.
Thẩm Tuyết sống ở tầng 2, cô ta chỉ cảm thấy 1 trận gió lạnh lẽo ập tới, ngay sau đó liền nhìn thấy người mà cả đời này không muốn gặp nhất.
Dọa cô ta đến mức ngay cả tuýp t.h.u.ố.c mỡ cũng rơi xuống đất.
“Anh anh, sao anh lại ở đây...” Thẩm Tuyết run rẩy đôi môi, nhìn Chu Hướng Dương trèo từ cửa sổ vào giống như nhìn thấy ác quỷ.
Chu Hướng Dương ghét bỏ liếc nhìn Thẩm Tuyết đang trong tư thế không nhã nhặn, trong lòng dâng lên 1 trận buồn nôn.
Thẩm Tuyết mắc bệnh t.ì.n.h d.ụ.c, lúc bôi t.h.u.ố.c không được nhã nhặn cho lắm, đồng thời những nốt mụn cóc giống như hoa mai trên người cũng lộ ra.
“Cô không phải là ở đây hầu hạ đám đàn ông kia rồi lây nhiễm căn bệnh không thể lộ ra ngoài ánh sáng gì đó chứ?” Chu Hướng Dương nhìn cơ thể rõ ràng không được tốt của Thẩm Tuyết, giọng điệu cũng trở nên trào phúng.
Thẩm Tuyết vội vàng cầm lấy chiếc áo choàng tắm trên chiếc ghế bên cạnh mặc vào, cô ta đề phòng nhìn Chu Hướng Dương, cố làm ra vẻ bình tĩnh lên tiếng: “Anh đây là tự ý xông vào nhà dân, mời anh lập tức ra ngoài, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát để cảnh sát đến xử lý!”
Chu Hướng Dương cười lạnh: “Báo cảnh sát? Cảnh sát đến rồi cô chuẩn bị nói thế nào? Thẩm Tuyết, cô đừng quên chúng ta là quan hệ vợ chồng, cô cảm thấy cảnh sát sẽ xử lý đại minh tinh cô như thế nào? Tôi không đến đều không biết cô ở Cảng Thành lăn lộn tốt như vậy đấy.”
Nói xong, gã liền móc từ trong túi quần ra giấy chứng nhận kết hôn của 2 người.
