Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Sản Bị Chồng Quân Nhân Từ Chối, Gây Chấn Động Cả Nước - Chương 107: Nguyên Ly Sẽ Đòi Ly Hôn Sao?

Cập nhật lúc: 12/03/2026 01:18

Nguyên Ly không ngờ qua đây sẽ nghe được chuyện bát quái, lại còn là về mình. Phải nói là, cái tên Phó Quân An này cũng rất có năng khiếu giải trí, nếu không đi lính, sau này ngược lại có thể phát triển làm phóng viên giải trí.

Nhưng bây giờ cô lại tò mò hơn, Cố Kiêu muốn Phó Quân An giúp anh làm chuyện gì.

Phó Quân An cũng vậy, anh ta hứng thú cực kỳ, lão Cố vẫn rất dễ nói chuyện mà. Cậu xem anh ta phân tích lợi hại cho cậu ấy một chút, bây giờ lão Cố lập tức biết nặng nhẹ rồi. Đây không phải là sắp bắt đầu triển khai thế công với Nguyên Ly rồi sao!

Hả? Trong lòng anh ta sao lại hơi chua chua, không thoải mái lắm nhỉ? Tình hình gì đây? Ây da mặc kệ trước đã, "Nói đi, hai ta ai với ai chứ."

Cố Kiêu nhìn anh ta: "Gọi điện thoại cho bên đơn vị, bảo họ gửi sổ tiết kiệm trong ngăn kéo ký túc xá của tôi qua đây. Nếu có phiếu cũng cầm hết qua cho tôi."

Phó Quân An cười hì hì, anh ta đưa ngón tay chỉ chỉ n.g.ự.c Cố Kiêu: "Lão Cố a lão Cố, không ngờ a, cậu còn rất biết cách lấy lòng nữ đồng chí mà. Nhưng mà, xuất thân của người ta đồng chí Nguyên, cậu chỉ đưa tiền cho người ta, người ta có thể hài lòng sao?"

Màu mắt Cố Kiêu ngưng lại, tuy Phó Quân An nói không giống với suy nghĩ của anh, nhưng anh ta nói ngược lại không sai. Nhưng nghĩ lại, Nguyên Ly không phải người như vậy. Tuy xuất thân của cô ở đó, nhưng anh đã biết cô ở nhà họ Nguyên sống không tốt.

Cho nên, đưa cô ít tiền phòng thân, sau này cô làm gì mới có tự tin.

"Cô ấy không phải người như vậy. Trước đây, cô ấy vẫn luôn bị Trang Cảnh Chi và Phùng Quế Bình ngược đãi, ăn không ngon mặc không ấm, trong tay cô ấy có tiền, sau này làm gì cũng không hoảng."

Phó Quân An há to miệng, đầu óc anh ta chuyển không chậm: "Lão Cố, cậu có ý gì, tôi nghe sao không đúng nhỉ?"

Cố Kiêu không nhìn Phó Quân An, tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Lão Phó, trước khi gặp cô ấy, tôi vẫn luôn muốn trốn tránh, chỉ muốn làm tròn trách nhiệm người chồng nuôi cô ấy là được rồi.

Nhưng gặp cô ấy rồi mới biết, hóa ra, cô ấy lại ch.ói mắt như vậy. Làm người đàn ông của cô ấy, tôi cảm thấy vinh dự. Tuy cô ấy không thích tôi, nhưng tôi muốn tranh thủ, muốn ủ ấm trái tim cô ấy, muốn nhìn thấy hình bóng của tôi trong mắt cô ấy.

Bây giờ, tôi không có tư cách nữa rồi."

Phó Quân An nhíu mày: "Lão Cố, lời này của cậu có phải nói sớm quá rồi không, y thuật của Nguyên Ly cậu không phải biết rồi sao, hơn nữa cũng đã thấy sự lợi hại của cô ấy. Cô ấy chưa nói cậu không chữa được, sao cậu lại tự tuyên án cho mình trước rồi?"

Trên mặt Cố Kiêu thoáng qua vẻ chua xót: "An t.ử, cậu nói xem, tôi cái dạng này, Nguyên Ly sẽ đề nghị ly hôn không?"

Phó Quân An...

Ánh mắt Cố Kiêu kiên định: "Cô ấy sẽ không. Cho dù biết sau này tôi là gánh nặng cả đời của cô ấy, cô ấy cũng sẽ không đề nghị ly hôn vào lúc tôi ra nông nỗi này."

Nguyên Ly ngoài cửa, hơ hơ! Hiểu tôi thế? Tự tin mình nói nhất định là đúng thế sao?

Cố Kiêu nhìn về phía Phó Quân An: "Cho nên tôi không thể kéo cô ấy không buông, trước đây cô ấy ở nhà họ Trang vẫn luôn bị bắt nạt, nửa đời sau của cô ấy, không thể lại bị tôi liên lụy nữa. Tôi hy vọng nhìn thấy cô ấy hạnh phúc vui vẻ."

Phó Quân An thở dài, anh ta có thể hiểu Cố Kiêu. Nhưng anh ta coi như nhìn ra rồi, lão Cố lún rất sâu. "Lão Cố, cậu cũng đừng cứ tự trách vì chuyện trước kia mãi. Tuy ba năm nay cậu vẫn luôn không quan tâm đến cô ấy, đó cũng đều là vì chúng ta vẫn luôn đi làm nhiệm vụ.

Mặc dù, có một số nhiệm vụ là chúng ta cướp về, nhưng trong lòng chúng ta đều rõ, những nhiệm vụ đó nếu người khác đi làm, tỷ lệ thương vong sẽ lớn hơn. Hơn nữa, tuy cậu không đích thân chăm sóc cô ấy, nhưng tiền lương mỗi tháng đều có chuyển cho cô ấy.

Phiếu của cậu không phải đều gửi cho cô ấy rồi sao? Cộng thêm bà mẹ kế kia của cô ấy..."

Nói đến đây Phó Quân An nghiến răng nghiến lợi: "Thật sự là, sớm biết bà ta là mẹ kế, sao cậu có thể cái gì cũng tin bà ta? Bà ta bảo cậu làm cho bà ta cái gì cậu cũng giúp làm.

Cậu tự tính xem mấy năm nay cậu nợ mọi người bao nhiêu cái phiếu xe đạp, phiếu máy khâu, phiếu đài radio còn có những thứ linh tinh khác. Tiền cũng thế, tiền lương của cậu, ngoại trừ bù đắp cho gia đình những chiến sĩ đó, còn lại đều vào túi Phùng Quế Bình rồi.

Ngay cả phụ cấp, có phải cũng chỉ còn lại của hai lần nhiệm vụ cuối cùng này không?"

Cố Kiêu không nói gì coi như ngầm thừa nhận, Phó Quân An cũng không nói tiếp, anh ta cảm thấy bây giờ nói gì cũng thừa.

Nguyên Ly dựa vào tường hành lang bên ngoài phòng bệnh, trong lòng lăng trì xử t.ử Phùng Quế Bình và Trang Cảnh Chi ngàn vạn lần. Mẹ nó chứ, hai người này mấy năm nay rốt cuộc đã tích cóp cho cô bao nhiêu nợ nần?

Tuy nói số tiền và phiếu đó cô trả nổi, nhưng tấm lòng đó thì sao? Cô trả thế nào? Nếu nguyên chủ không phải vợ Cố Kiêu, anh có thể nhẫn nhục đưa cho Phùng Quế Bình nhiều tiền như vậy sao?

Bây giờ thì hay rồi, mấy người kia c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t là hết chuyện. Cuối cùng đều đổ lên người cô.

Nguyên Ly có chút hối hận rồi, lúc đó chỉ mải nghĩ báo thù cho gia đình nguyên chủ, không điều tra chi tiết bọn họ. Bây giờ thì hay rồi, Phó Quân An và Thi Chấn nói là thật hay giả cô muốn tra cũng khó tra.

Nguyên Ly cau mày, Phùng Quế Bình đòi nhiều đồ như vậy, tại sao chỗ bà ta chỉ có biên lai tiền lương cố định mỗi tháng Cố Kiêu đưa? Nếu Cố Kiêu thật sự đưa rồi, vậy những đồ đạc và tiền đó đều đi đâu rồi?

Ây da, nghĩ nghĩ ngược lại càng thú vị hơn rồi nha. Nguyên Ly hạ chân xuống nhấc chân đến cửa phòng bệnh, đẩy cửa trực tiếp đi vào.

Phó Quân An "xoẹt" cái quay đầu: "Nguyên Ly? Sao cô không gõ cửa?"

Nguyên Ly nhướng mày: "Tôi vào phòng bệnh chồng mình còn phải gõ cửa? Chẳng lẽ hai người các anh?"

Ánh mắt Nguyên Ly rõ ràng đang nói, chẳng lẽ hai người các anh có gian tình? Sau đó khẽ cau mày, dường như não nghĩ rồi, miệng liền hỏi theo ra luôn: "Đây chính là nguyên nhân ba năm anh không đồng ý cho tôi tùy quân?"

Làn da màu lúa mạch của Cố Kiêu ửng đỏ, Phó Quân An càng bị nước bọt của mình làm sặc ho khan không ngừng. Qua hồi lâu, Cố Kiêu mới nặn ra được mấy chữ: "Tôi và cậu ấy, chỉ là anh em."

Mắt Nguyên Ly mở to trong nháy mắt, sau đó khôi phục bình thường. Phó Quân An...

Đậu má! Chẳng lẽ anh em cũng có hàm nghĩa gì anh ta không biết hay sao? "Nguyên Ly, tôi là đàn ông bình thường!"

Tầm mắt Nguyên Ly quét qua nửa thân dưới của anh ta một cái rồi lập tức rời đi, nhưng Phó Quân An lập tức không bình tĩnh nổi nữa, người phụ nữ này, cô, cô giở trò lưu manh. Xoay người muốn tìm lão Cố cáo trạng, vừa đúng chạm phải khuôn mặt đen như đáy nồi của cậu ấy.

Phó Quân An sải đôi chân dài, hai bước ra khỏi phòng bệnh. Trời ạ, hai vợ chồng này thật sự không cách nào tiếp xúc, quá k.h.ủ.n.g b.ố.

Nguyên Ly đi lên trước: "Bao lâu chưa ngủ rồi?"

Cố Kiêu một giây biến sắc, Phó Quân An hòa nhã nhìn thấy sẽ không tin đây là Cố Kiêu. "Tôi không ngủ được, tôi, sợ!"

Hai chữ cuối nói rất nhẹ, dường như xấu hổ không dám mở miệng, lại giống như đang đợi Nguyên Ly hỏi anh tại sao lại sợ.

Nhưng Nguyên Ly sẽ phối hợp sao? Hiển nhiên, cô muốn xem kịch a.

"Sợ cái gì?"

Cố Kiêu nhìn chằm chằm Nguyên Ly, mặt cô thật trắng, trắng hơn không biết bao nhiêu lần so với lần đầu tiên gặp trên tàu hỏa. Giờ ở gần rồi, lông tơ trên mặt Nguyên Ly anh đều nhìn rõ.

"Sợ tôi không bao giờ tỉnh lại nữa. Sợ, tôi sau này không bao giờ đứng lên được nữa. Sợ, em sau này đều không cần tôi nữa."

Giọng nói tủi thân ba ba, phối hợp với khuôn mặt tuấn tú bệnh tật hiện tại, nếu không phải biết vấn đề giữa họ, Nguyên Ly tuyệt đối sẽ không kiềm chế bản thân. Đàn ông mà, thích thì nhích a. Nhưng cái này mà, hơi phiền phức.

"Ồ, những điều anh nói đều có khả năng, điều cuối cùng, là kết cục, sẽ không đổi. Bây giờ còn sợ không?"

Giọng Nguyên Ly nhàn nhạt, giọng nói kiều mềm nghe vào tai Cố Kiêu đều không êm tai nữa. Haizz, cái miệng này của cô a.

"Vẫn sợ, em có thể không đi không!"

Nguyên Ly phát hiện người đàn ông này có chút được đằng chân lân đằng đầu rồi. Kim châm trong tay xoay chuyển, đ.â.m thẳng vào mấy đại huyệt trên đầu Cố Kiêu. Dù định lực Cố Kiêu có mạnh đến đâu, vẫn không chống lại được cơn buồn ngủ đó, nhắm mắt ngủ thiếp đi luôn.

"Nhãi ranh, chơi tâm cơ với tôi, anh còn non lắm."

Nói xong xoay người đi luôn, đến cửa, thấy Phó Quân An đang đứng cách đó không xa. Lúc này anh ta đã khôi phục bình thường, vẻ mặt nghiêm túc đợi ở đó, dường như có chuyện quan trọng muốn nói với cô.

"Nói đi, chuyện gì."

Phó Quân An rất thẳng thắn: "Nguyên Ly, chân của lão Cố còn khả năng hồi phục không? Cậu ấy, thật sự là lính mũi nhọn của Long Quốc. Tuy trước mặt cô hình như luôn phạm xuẩn, thực tế, cậu ấy tuyệt đối bình tĩnh, trầm ổn, sáng suốt, hơn nữa thực lực các phương diện đều rất mạnh."

"Anh rốt cuộc muốn nói gì?" Nguyên Ly còn muốn đi châm cứu cho Ngụy Dương, không muốn ở đây nghe Phó Quân An nói lời sáo rỗng.

"Tôi chính là muốn biết, cậu ấy còn có thể trở lại quân đội ý khí phong phát như trước kia hay không."

Nguyên Ly đột nhiên nghe ra chút ý tứ khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.