Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Sản Bị Chồng Quân Nhân Từ Chối, Gây Chấn Động Cả Nước - Chương 19: Kho Báu Dưới Hầm Ngầm, Một Mẻ Hốt Gọn

Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:05

Nguyên Ly ngồi trên sô pha nhìn những chiếc rương trên mặt đất. Lúc mới vào cô đã tùy tiện mở vài cái, đồ đạc bên trong tuy đều không tồi, nhưng Nguyên Ly biết đây chưa phải là những món cực phẩm trong cực phẩm.

Chắc chắn còn một lô đồ tốt đã bị Trang Cảnh Chi chuyển đi rồi. Rốt cuộc là chuyển đi lúc nào? Nguyên Ly không có ký ức của nguyên chủ nên thật sự không thể đoán được. Nhưng mà, bất kể những thứ đó được chuyển đi đâu, cô cũng phải tìm lại cho bằng được.

Nhìn hai rương Đại hoàng ngư trên đất, nhớ tới Không gian vừa mới có được, Nguyên Ly thầm nghĩ "thu", hai chiếc rương trên đất lập tức biến mất. Lắng nghe động tĩnh trong phòng Trang Cảnh Chi, đoán chừng ông ta chưa ra nhanh thế được, Nguyên Ly liền lách mình vào Không gian.

Hai rương Đại hoàng ngư được xếp ngay ngắn ở một góc trên nền đất cứng trong Không gian. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, dùng tốt thật đấy. Sau khi ra ngoài, Nguyên Ly lại thả hai rương Đại hoàng ngư ra. Hai chiếc rương vẫn nằm nguyên vị trí cũ, không xê dịch một ly.

Vừa nãy Trang Cảnh Chi nói tối nay sẽ chuyển đồ đi? Có thể để ông ta toại nguyện sao? Nguyên Ly nghĩ ngợi, quyết định không thu rương nữa mà trực tiếp thu luôn số Đại hoàng ngư bên trong. Khi vào Không gian lần nữa, từng thỏi Đại hoàng ngư vàng óng ánh đã được xếp ngay ngắn ở góc ban nãy.

Xem ra Không gian này còn biết tự động sắp xếp. Thế này thì càng tuyệt. Cô mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế, đồ đạc mà để lộn xộn là cô nhìn ngứa mắt lắm.

Giống như mấy cái rương đang bày la liệt trong phòng khách lúc này, Nguyên Ly có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn xếp chúng lại cho đàng hoàng. Nhưng cô biết bây giờ chưa thể động vào.

Lấy hết Đại hoàng ngư ra ngoài, cô quay người đi lên lầu.

"Đúng rồi Cảnh Chi, con bé Ly Ly tính sao đây? Nếu nó biết chúng ta sắp đi, liệu nó có đòi đi theo không?" Phùng Quế Bình dò hỏi. Bà ta thừa biết Trang Cảnh Chi cực kỳ chán ghét Nguyên Ly.

Nếu không thì đã chẳng đặt cho cô cái tên như vậy. Ngay từ đầu thái độ của ông ta đã rất rõ ràng: Xa lánh (Nguyên Ly đồng âm với Xa lánh). Chỉ có con ngốc Nguyên Tình Thiên kia là không biết gì thôi.

Trên mặt Trang Cảnh Chi xẹt qua tia không vui: "Nó kết hôn rồi, vừa nãy bà không nghe nó nói sao, quân hôn, không dễ ly hôn đâu. Bảo nó mau cút về Nam Đảo đi."

Phùng Quế Bình có chút do dự: "Lần này Ly Ly trở về hình như không giống trước kia. Không biết có phải thằng chồng nó đã xúi giục gì không, tôi thấy lần này nó về là quyết tâm đòi tiền đấy."

Những lời tiếp theo Phùng Quế Bình không nói ra, lời đắc tội người khác phải để chính miệng Trang Cảnh Chi nói. Ông ta có ghét bỏ con gái ruột thế nào cũng được, nhưng bà ta là mẹ kế, nếu nói ra, lỡ sau này có biến cố gì, ông ta sinh lòng hiềm khích thì không hay.

"Hừ! Cũng không xem lại bản thân mình là cái thá gì mà còn đòi tiền. Một xu cũng không cho. Đồ vô dụng, đến một thằng đàn ông cũng không nắm thóp được, còn vác mặt về nhà đẻ đòi tiền nuôi. Đúng là đồ bỏ đi."

Phùng Quế Bình lại vuốt giận cho ông ta: "Được rồi, ông cũng đừng chấp nhặt với con nít làm gì. Ông nói xem nó lặn lội đường xa về đây, nếu chúng ta không cho đồng nào, nó chịu đi chắc? Còn nữa, lần này chúng ta chuyển hết đồ đi sao? Lúc rời đi có mang theo đồ nữa không?"

Trang Cảnh Chi bị câu hỏi của Phùng Quế Bình làm cho sững sờ, ông ta suy nghĩ một lát: "Vốn dĩ định lần này chuyển đi một mẻ cho xong. Nhưng bây giờ nếu lấy hết đồ dưới hầm lên, không chừng con ranh đó lại làm ầm ĩ lên. Không được, tạm thời cứ chuyển chừng này đã, số còn lại đợi lúc chúng ta rời đi thì chuyển luôn một thể."

Trang Cảnh Chi thầm tính toán trong lòng, vốn dĩ định chuyển đồ đến nơi mà Phùng Quế Bình không biết. Nhưng bây giờ, chỉ có thể mang theo lô hàng cuối cùng đi, đến lúc đó lại nghĩ cách gạt mẹ con bà ta ra sau.

Phùng Quế Bình nhíu mày: "Tôi thấy hay là chuyển đi cùng lúc luôn đi. Lúc chúng ta rời đi tốt nhất là mang ít đồ thôi, đỡ xảy ra biến cố."

Trang Cảnh Chi mừng thầm trong bụng, như vậy là tốt nhất. Ông ta tỏ vẻ khó xử: "Nhưng con nha đầu đó đang ở nhà, chúng ta ra tay kiểu gì?"

Phùng Quế Bình mỉm cười: "Nó về rồi, kiểu gì chẳng phải đi viếng mẹ nó. Ở nghĩa trang nói chuyện với mẹ nó làm lỡ chuyến xe về thành phố, cũng là chuyện rất bình thường."

Hai mắt Trang Cảnh Chi sáng rực, hung hăng hôn Phùng Quế Bình một cái: "Ừm, vẫn là A Bình nhà tôi thông minh nhất."

Phùng Quế Bình vỗ vỗ n.g.ự.c Trang Cảnh Chi: "Được rồi, không còn sớm nữa, Cảnh Chi ông ra ngoài liên hệ thuyền đi. Tôi đi gọi Văn Văn về, đồ đạc của con bé chắc vẫn chưa dọn xong đâu."

Hai người chia nhau rời đi, Nguyên Ly đi dạo quanh nhà một vòng. Nghe ý tứ của Trang Cảnh Chi và Phùng Quế Bình vừa nãy, hình như mẹ của nguyên chủ còn để lại không ít tài sản mà bọn họ chưa biết?

Nguyên Ly rất tò mò, cô cũng muốn biết những thứ đó đang ở đâu.

Đi loanh quanh một hồi thì đến trước cửa tầng hầm, nơi này nguyên chủ chưa từng đặt chân tới. Mỗi lần nguyên chủ muốn xuống xem đều bị Phùng Quế Bình ngăn cản. Bà ta nói dưới đó toàn đồ tạp nham, thân hình cô nặng nề, lỡ không cẩn thận va vấp thì không hay.

Nguyên chủ không những không xuống được, mà còn xuất phát từ tận đáy lòng cảm kích Phùng Quế Bình đã suy nghĩ cho mình.

Nguyên Ly cúi đầu nhìn thân hình đồ sộ của mình, đi xuống đúng là không được trơn tru cho lắm. Không biết là do đã giải độc hay vì lý do gì, Nguyên Ly cảm thấy mấy ngày nay cơ thể không còn nặng nề như trước nữa.

Cô không biết trọng lượng cụ thể của nguyên chủ, nếu không thì đã biết rốt cuộc mình có gầy đi được cân nào chưa.

Tầng hầm một có một cánh cửa sắt, ổ khóa to đùng bên trên trông rất kiên cố. Suy nghĩ một chút, Nguyên Ly lấy ra một chiếc kẹp giấy, ổ khóa này trông có vẻ xịn, cô sẽ không phá hỏng nó. Nhẹ nhàng chọc ngoáy vài cái, ổ khóa kêu "cạch" một tiếng rồi mở ra. Nguyên Ly tháo khóa, đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt là những dãy kệ hàng được xếp ngay ngắn. Nguyên Ly không ngờ gia tài của Nguyên gia lại phong phú đến vậy.

Trên kệ ngoài cùng là từng hàng rượu vang đỏ. Nguyên Ly liếc mắt một cái đã nhìn thấy chai Romanee-Conti năm 45, còn có rất nhiều loại rượu ngon của các thương hiệu khác. Dù Nguyên Ly ở thế kỷ 22 đã từng thấy qua không ít đồ tốt, nhưng trong số rượu vang này vẫn có rất nhiều loại cô chưa từng được nếm thử.

Nhiều rượu vang thế này, Trang Cảnh Chi chắc chắn không đếm xuể, mỗi loại cô cứ lấy trước một chai bỏ vào Không gian đã. Không được, mấy thứ này tốt quá, cô không nhịn nổi một giây nào nữa. Trên kệ phía trong bày đủ loại tiền tệ của các thời kỳ.

Trong một chiếc rương trên mặt đất chứa không ít Đô la Mỹ. Nguyên Ly nhìn qua, đây hẳn là loại tiền Mỹ đang lưu hành hiện tại. Nguyên Ly híp đôi mắt nhỏ lại, không phải nói là đã tính toán xong xuôi để đi Châu Âu sao? Sao lại chuẩn bị nhiều Đô la Mỹ thế này?

Nguyên Ly nở nụ cười đầy ẩn ý, thú vị rồi đây. Tâm cơ của hai vợ chồng này cộng lại đúng là... Nguyên Ly lắc đầu.

Trên các kệ hàng bên trong có đủ loại đá quý trân quý. Đủ mọi màu sắc, chủng loại. Nguyên Ly không nhìn nhiều. Đi sâu vào trong nữa, cả một kệ toàn thiên tài địa bảo. Nhân sâm được bảo quản cực kỳ nguyên vẹn có hơn ba mươi củ, nhìn năm tuổi ít nhất cũng phải từ trăm năm trở lên.

Linh chi cũng có mấy loại. Mỗi cây đường kính đều vượt quá 30 cm. Các loại d.ư.ợ.c liệu đắt tiền khác được xếp ngay ngắn. Nguyên Ly đi một vòng, chừng này vẫn chưa phải là những thứ tốt nhất của Nguyên gia sao?

Vậy đồ tốt thực sự phải là cái gì chứ? Còn có một số đồ cổ thư pháp và tranh vẽ, Nguyên Ly không xem kỹ. Ánh mắt cô bị thu hút bởi một cuộn da bò cổ kính. Nguyên Ly đưa tay mở ra, những cây Kim châm xếp ngay ngắn lọt vào tầm mắt cô.

Thân kim châm tỏa ra ánh vàng u tối, không ch.ói mắt như đồ mới đúc, mà được thời gian mài giũa thành một màu nhám ôn nhuận, tựa như được bọc một lớp hổ phách mỏng.

Nhìn kỹ, đuôi kim châm chạm khắc hoa văn dây leo chằng chịt, giữa những hoa văn giấu một hai chỗ mài mòn, chắc hẳn đã từng được vô số đầu ngón tay vuốt ve.

Thứ này quá hợp ý Nguyên Ly rồi. Vốn dĩ cô định sau khi về Hỗ Thị sẽ tìm người hỏi xem có thể mua được ngân châm không, không ngờ nơi này lại cho cô một niềm vui bất ngờ lớn đến vậy.

Cơ thể nguyên chủ quá béo, mặc dù độc đã giải, nhưng thể chất dễ béo hình thành nhiều năm không dễ gì thay đổi được. Cô định dùng phương pháp châm cứu huyệt đạo để giảm mỡ. Không ngờ lại tìm thấy nhanh như vậy, lại còn là một bộ kim châm tốt ngàn vàng khó cầu.

Cầm cuộn da bò trong tay, Nguyên Ly cảm thấy Phùng Quế Bình và Trang Văn Văn sắp về rồi. Cô chuẩn bị đi ra, khóe mắt chợt liếc thấy một túi giấy xi măng không mấy nổi bật ở trong góc. Nguyên Ly tiện tay nhặt lên. Cô muốn xem đây là thứ gì.

Ra khỏi tầng hầm, sau khi khôi phục ổ khóa cửa như cũ, Nguyên Ly lên lầu về căn phòng nhỏ của mình.

Nguyên Ly vừa đóng cửa, Phùng Quế Bình và Trang Văn Văn đã đẩy cửa bước vào. Sắc mặt hai người đều không được tốt. Đặc biệt là Trang Văn Văn, trông có vẻ oán hận rất nặng.

Đóng cửa phòng khách lại, Phùng Quế Bình không thấy Nguyên Ly đâu, lúc này bà ta mới buông giọng quát Trang Văn Văn.

"Văn Văn, mày đúng là không có não mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.