Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Sản Bị Chồng Quân Nhân Từ Chối, Gây Chấn Động Cả Nước - Chương 220: Cố Kiêu Nhảy Cửa Sổ Vào Phòng, Mỡ Dâng Miệng Mèo Lại Hụt
Cập nhật lúc: 12/03/2026 05:17
Cố Kiêu nhíu mày một cái, thằng nhóc này đúng là phiền phức. Anh xoay người đi ra ngoài, Phó Quân An nhìn anh: “Cậu đi đâu đấy?”
Cố Kiêu không quay đầu lại: “Đã có Phó Doanh trưởng đích thân đi nói thì tôi không vào nữa, không phải anh nói sẽ nói rõ ràng hơn tôi sao?”
“Xì! Đó là đương nhiên, cũng không xem ông đây là ai.” Phó Quân An vẻ mặt đắc ý. Đi vào Cố gia, phòng khách không có ai, nhưng phòng ốc được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ ngăn nắp, xem ra là đang chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới.
Trong lòng Phó Quân An khẽ nhói một cái, nhưng cảm xúc này rất nhanh biến mất, anh sải đôi chân dài đi thẳng đến cửa phòng Cố Kiêu trên tầng hai.
Nguyên Ly tối hôm qua không về tiểu viện của Tam di bà, Cố Kiêu không ở đó, sau khi cô làm xong mặt nạ cho anh trong không gian thì vừa hay nghĩ đến không ít chuyện, trước đó cứ trì hoãn mãi không có thời gian làm.
Vừa hay bây giờ có thời gian rảnh, cô vào không gian chuẩn bị làm một số đồ tặng cho người nhà họ Cố. Mỗi người nhà họ Cố đều tặng quà cho cô, cô vẫn luôn nhớ chuyện này, nhưng chưa rút ra được thời gian.
Tuy rằng có thể ra ngoài mua, nhưng những thứ đó Nguyên Ly chướng mắt, cũng cảm thấy không phù hợp. Tự mình làm mới là đáng tin cậy nhất. Cũng không cần tốn quá nhiều tâm tư, phụ nữ toàn là quần áo, Kinh Đô trời dần lạnh rồi, làm cho mấy vị phu nhân mỗi người một chiếc áo khoác dạ.
Trong không gian có không ít vải dạ, là cô thu được từ bốn thuyền hàng của Phùng Thục Mạn ở Bảo An, không biết là sản xuất ở đâu, chất liệu rất tốt, nhìn qua là biết hàng thượng hạng.
Lúc này nước ngoài đã bắt đầu dùng giá thấp nhập khẩu vải vóc ở Long Quốc rồi làm thành quần áo may sẵn bán ngược lại Long Quốc thông qua các kênh như Cửa hàng Hữu Nghị để phát triển kinh tế. Tuy nhiên những thứ này hiển nhiên không phải những thứ xuất khẩu đó, hẳn là hàng sưu tầm.
Nguyên Ly dựa theo độ tuổi cắt may các kiểu dáng khác nhau, trong đầu người đầu tiên nghĩ đến là bà nội. Bà ở Hỗ Thị quen rồi, sắp sang thu trời lạnh bà chắc chưa mang theo quần áo dày, bà nội làm cho cô nhiều quần áo như vậy, cô cũng phải làm cho bà nội vài bộ.
Màu đen, ừm, hợp với bà nội, làm một cái! Màu nâu nhạt, ừm, hợp, làm một cái! Màu đỏ tươi? Ừm, bà nội bây giờ rất trẻ trung, hợp, làm một cái!
Nguyên Ly một hơi làm cho bà nội ba chiếc áo khoác, mỗi chiếc kiểu dáng đều không giống nhau, nhưng dáng người bà nội không cao lắm, khoảng 1m62, cô không làm kiểu quá dài.
Của những người phụ nữ Cố gia cũng thiết kế xong, liên tiếp may bảy tám bộ quần áo, Nguyên Ly buồn ngủ. Cô ra khỏi không gian trực tiếp nằm lên giường ngủ thiếp đi.
Người nhà họ Cố không làm phiền cô nghỉ ngơi, bữa sáng hâm nóng trong nồi cho cô, không gọi cô dậy, cho nên khi Cố Kiêu leo cửa sổ lên, trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân thì Nguyên Ly mới “vút” một cái mở mắt ra.
Cố Kiêu đang ngồi xổm ở cửa sổ định nhảy vào, chạm mắt với Nguyên Ly, anh cười. Nguyên Ly lập tức quay đầu: “Xấu!”
Cố Kiêu nhẹ nhàng nhảy xuống cạnh giường, đưa tay xé mặt nạ trên mặt xuống bỏ vào ngăn kéo, một tay ôm lấy Nguyên Ly trực tiếp nằm vào trong chăn. Nguyên Ly vừa định động thủ, Cố Kiêu hạ thấp giọng: “An T.ử đến rồi.”
Vừa hay Phó Quân An gõ cửa, Cố Kiêu ngay trước mặt Nguyên Ly cởi áo khoác ngoài ra, trực tiếp kéo Nguyên Ly nằm vào trong chăn. Trong chăn ấm áp còn có mùi thơm cơ thể trên người Nguyên Ly.
Cố Kiêu có một khoảnh khắc tâm viên ý mã. Cô nhóc này đã lớn thế này rồi, trên người vẫn là mùi sữa thanh ngọt. Nếu là người khác Cố Kiêu nhất định ngửi không quen, nhưng người này là Nguyên Ly, anh không nhịn được ghé vào cổ cô hít sâu một hơi.
Nguyên Ly nhíu mày: “Làm gì đấy?”
Bàn tay to của Cố Kiêu ôm lấy eo Nguyên Ly: “Thơm, thích!”
Nguyên Ly...
Tên đàn ông c.h.ế.t tiệt, lại muốn quyến rũ cô.
“Lão Cố, tôi vào nhé.” Phó Quân An nói xong liền đẩy cửa, nhưng đẩy một cái lại không đẩy được.
Phó Quân An cạn lời: “Không phải chứ? Lão Cố, cậu một thằng đàn ông ngủ còn khóa cửa làm gì hả.”
“Cạch” một tiếng, cửa từ bên trong mở ra, Nguyên Ly xõa tóc với dáng vẻ vừa mới ngủ dậy lười biếng nhìn anh: “Làm phiền người khác ngủ là rất bất lịch sự.”
Phó Quân An còn chưa hoàn hồn sau cú bạo kích nhan sắc của Nguyên Ly. Nguyên Ly cô ấy, thật sự là càng ngày càng đẹp. Nhất là bây giờ bộ dạng vừa mới ngủ dậy cả người đều toát ra vẻ lười biếng này, Phó Quân An không nhịn được nuốt nước miếng.
Nguyên Ly híp mắt lại, khí thế trên người lập tức thay đổi, Phó Quân An ý thức được điều gì, anh lập tức lùi lại: “Cái đó, xin, xin lỗi, tôi, tôi lát nữa lại đến.”
Nói xong xoay người chạy nhanh đi, phía sau như có dã thú đuổi theo anh vậy.
“Làm cái gì vậy?” Nguyên Ly dựa vào khung cửa quay đầu nhìn Cố Kiêu, trong mắt dường như có chút khó hiểu. Cố Kiêu đôi mắt đen láy, cảm xúc trong mắt khó đoán, An T.ử dường như, vẫn chưa c.h.ế.t tâm.
Anh mím c.h.ặ.t môi, xuống đất sải hai bước dài đến cửa “cạch” một cái khóa cửa lại, hơi ngồi xổm xuống trực tiếp bế Nguyên Ly lên, hai tay Nguyên Ly đặt lên vai Cố Kiêu cúi đầu nhìn anh, đừng nói, tầm nhìn này cũng khá tốt.
Là cảm giác nhìn xuống mà cô thích.
Nhìn thấy ý cười nơi khóe miệng Nguyên Ly, Cố Kiêu dường như được khích lệ, anh bế người trực tiếp đặt lên giường sau đó đè người xuống, mặt hai người gần trong gang tấc. Nguyên Ly trừng mắt nhìn anh, trong mắt toàn là bất mãn.
Hóa ra là để cô trải nghiệm một chút thôi à? Cô còn chưa nhìn đủ đâu.
Cố Kiêu trực tiếp áp lên môi Nguyên Ly dây dưa triền miên, Nguyên Ly...
Đây là? Chuẩn bị ăn cô rồi?
Nguyên Ly vừa há miệng Cố Kiêu lập tức đi theo, ngay lúc hai người hôn đến khó chia lìa, Nguyên Ly cảm nhận được người đàn ông trên người đang khẽ run rẩy. Mở mắt ra đập vào mắt là hình ảnh Cố Kiêu khẽ nhắm hai mắt thành kính hôn cô, khóe mắt lăn xuống hai dòng lệ trong.
Nguyên Ly hai tay nâng mặt Cố Kiêu, đầu ngón tay lau đi nước mắt của anh. Cố Kiêu mở mắt: “Sao vậy?”
Nguyên Ly thật sự không hiểu, anh đây là cảm xúc lại trôi đến đâu rồi.
Cố Kiêu nhìn thẳng vào đáy mắt Nguyên Ly, lần này anh xác định, trong mắt cô đều là anh. Niềm vui sướng to lớn dâng lên trong lòng, nước mắt nơi khóe mắt càng mãnh liệt hơn. Nguyên Ly không lau, ngẩng đầu hôn lên môi Cố Kiêu.
Anh, đang sợ hãi. Anh sợ cái gì chứ? Giờ khắc này trong lòng Nguyên Ly đột nhiên có chút khó chịu, cô không muốn nhìn thấy người đàn ông này như vậy.
Lần này Cố Kiêu hôn rất dữ dội, giống như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Nguyên Ly mặc kệ anh, rất nhanh trên người hai người chẳng còn gì. Sắp tiến hành bước cuối cùng thì Cố Kiêu lại đột nhiên dừng lại.
Nguyên Ly...
Hai người mắt đối mắt, Cố Kiêu nhìn thấy sự bất mãn trong mắt Nguyên Ly, anh khẽ cười thành tiếng, đầu vùi vào cổ cô: “Ly Ly, đợi đêm tân hôn của chúng ta được không?”
Nguyên Ly nổi giận rồi, cái gì mà đêm tân hôn với không đêm tân hôn, trêu chọc cô xong rồi muốn chạy, nằm mơ đi!
Hai tay quấn lấy eo Cố Kiêu khẽ dùng sức, Cố Kiêu rên lên một tiếng, Nguyên Ly khẽ nhíu mày, cái này cũng, không tuyệt vời lắm nhỉ.
Nguyên Ly chuẩn bị tiến thêm một bước thử xem sao, cửa lại bị gõ vang.
Hai người giữ nguyên tư thế này nhìn nhau, Cố Kiêu ngẩng đầu nhìn về phía cửa: “Ai?”
Giọng nói cảnh vệ của Cố lão gia vang lên: “Cố Doanh trưởng, quân khu có mệnh lệnh!”
Ánh mắt Cố Kiêu lập tức thay đổi, Nguyên Ly cũng biết hẳn là chuyện bên Già Nam đã có kế hoạch. Nhìn chằm chằm cằm người đàn ông, Nguyên Ly tức giận, cô ngẩng đầu c.ắ.n một cái.
Người anh em của Cố Kiêu vốn dĩ hơi ỉu xìu lập tức hoạt động trở lại, nhưng anh không dám động đậy. “Ly Ly, đợi đêm tân hôn được không?”
Nguyên Ly còn có thể nói gì? Anh là quân nhân, lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức. Cô là loại người cản trở sao? Thật ra cô rất muốn là như vậy.
Đưa tay đẩy người đàn ông một cái, Cố Kiêu cúi người lại trao cho Nguyên Ly một nụ hôn sâu, sau đó lập tức xuống đất mặc quần áo, cứ thế nghênh ngang xuống đất, không hề che giấu, dường như chính là muốn để Nguyên Ly nhìn cho rõ.
Tuy nhiên động tác của anh quá nhanh, vài giây đã mặc xong quần áo, đắp chăn cho Nguyên Ly, hôn nhẹ lên trán cô: “Vợ à, đợi anh về.”
Nói xong nhặt quần áo của Nguyên Ly lên để gọn, ngồi lên xe lăn mở cửa đi ra ngoài.
Nguyên Ly nằm trên giường cạn lời nhìn trần nhà...
Haizz, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, một chút xíu nữa là cô được ăn thịt rồi. Sau đó cũng không nhớ thương nữa, đây không phải là đang gãi ngứa trong lòng cô sao?
Lúc Cố Kiêu xuống lầu thì Thi Chấn, Khương Biên và Cố Thanh Hoan vừa vặn từ bên ngoài về, mấy người tay xách nách mang không ít đồ, cảnh vệ phía sau trong tay cũng cầm không ít.
Thấy Cố Kiêu được cảnh vệ đẩy đi ra ngoài, Thi Chấn hỏi: “Cố Kiêu, con đi đâu đấy?”
“Mẹ, con đi quân khu một chuyến.”
“Lúc này đi à? Mẹ còn đang định ăn cơm xong cùng con và Ly Ly đi Cửa hàng Hữu Nghị mua mấy bộ quần áo đây.”
Cố Kiêu cũng có kế hoạch này, nhưng anh không chắc chắn khi nào về. “Mẹ, chiều mẹ cứ đưa Ly Ly đi trước, của con đợi con về rồi mua.”
Thi Chấn còn có thể nói gì, cũng chỉ đành như vậy. Bà còn có chút lo lắng, cuộc điện thoại tối hôm qua rốt cuộc là làm gì? Lão gia và Cố Dụ Chi đến giờ vẫn chưa về nhà, ngàn vạn lần đừng làm lỡ hôn lễ.
