Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 106

Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:17

Chúc An An liếc nhìn anh một cái, nhớ đến những lời Tần Song vừa nói, bèn hỏi:

“Sáng nay sao anh không nói với tôi?"

Về nhà mà lại bị nhốt ở ngoài, thật là nực cười.

Tần Áo:

“Nhốt thì cũng nhốt xong rồi."

Chúc An An tưởng tượng đến cảnh anh không đẩy được cửa trong bóng tối, sợ làm phiền người nhà ngủ nên chạy đi trèo tường, kết quả bị bắt quả tang là cô lại muốn cười, vừa cười vừa buột miệng thốt ra mà không kịp suy nghĩ:

“Nếu anh quay lại đây, tôi đoán là tôi vẫn chưa ngủ đâu."

Ý của cô là, chưa ngủ nên có thể mở cửa, không sợ làm phiền.

Kết quả, Chúc An An vừa nói xong câu đó, liền phát hiện ánh mắt của người trước mặt thay đổi, lập tức trở nên nóng bỏng.

Cái não vừa đi lạc của Chúc An An quay về, ngay lập tức phản ứng lại, nếu anh mà quay lại đây, thì không đơn giản chỉ là ngủ một giấc bình thường nữa rồi.

Ánh mắt Chúc An An đột nhiên dời đi, vành tai không tự chủ được mà đỏ lên.

Cô đang định tìm cớ rời đi thì nghe Tần Áo nói:

“Thực ra lúc về nằm xuống là hối hận rồi."

Chưa đợi Chúc An An kịp phản ứng, Tần Áo lại bổ sung thêm:

“Hay là, tối nay..."

Anh chưa nói xong, Chúc An An đã nhẹ nhàng đ-ánh vào cánh tay anh một cái:

“Nghĩ gì thế không biết!!"

Ngày mai là tổ chức tiệc rồi, sáng sớm cô còn phải dậy sớm đấy!

Mặc dù ở đây không có tập tục nam nữ không được gặp nhau vài ngày trước khi cưới, nhưng tối hôm trước mà ngủ cùng nhau thì thật không thích hợp.

Tần Áo bật cười:

“Đùa thôi mà."

Chúc An An nghe ra được, nhưng vẫn đẩy anh đi ra ngoài:

“Mau đi làm việc đi, Thổ Đản và Đậu T.ử đều đang bận rộn đấy, anh làm anh cả sao lại nỡ ngồi không."

Hai đứa nhỏ đang lau xe đạp ở bên ngoài, Tần Song thì đang ướm thử xem lát nữa sẽ buộc bông hoa đỏ lớn như thế nào.

Tần Áo thuận theo lực đẩy đi ra ngoài.

Bên này bận rộn suốt cả buổi sáng, buổi chiều lại qua nhà họ Tần bận rộn tiếp.

Trong lúc đó còn có không ít các thím vốn được mời ngày mai đến giúp, chiều nay cũng ghé qua xem thử, tiện tay giúp được gì là giúp luôn, bác gái cả Lôi Tú Mẫn cũng dẫn theo mấy cô con dâu họ qua một chuyến.

Cuối cùng, mọi thứ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Bữa tối Chúc An An không qua nhà họ Tần ăn, chỉ có ba chị em tự ăn với nhau.

Ăn xong trời vẫn chưa tối hẳn, Chúc An An lấy quần áo ngày mai hai đứa nhỏ mặc ra.

Áo bông mới hai đứa nhỏ đều biết, cũng đã mong chờ từ lâu rồi, nhưng giày và mũ mới thì không biết.

Vừa nhìn thấy Chúc An An lấy ra, Chúc Nhiên Nhiên đã ngạc nhiên trước:

“Chị mua từ bao giờ thế?!

Đôi bốt này đẹp quá đi!!"

Chúc An An:

“Mũ là chị mua, giày là anh rể các em mua đấy."

Chúc Nhiên Nhiên cười hì hì:

“Có một anh rể cũng tốt thật đấy."

Chúc An An gõ nhẹ vào đầu cô nhóc:

“Tốt không phải là vì cái danh phận đó, mà là vì con người, em đừng thấy ai mua cho cái gì cũng nghĩ người ta là người tốt nhé."

Cô nhóc ngẩng cái đầu nhỏ lên:

“Em đâu có ngốc, em sẽ không nhận đồ của người lạ đâu!"

Tiểu Thạch Đầu cũng rất nâng niu chiếc mũ và đôi giày của mình, cậu bé tiếp lời một cách đáng yêu:

“Người lạ mà mua đồ cho thì chắc chắn là người xấu."

Chúc An An xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé:

“Đúng rồi, phải luôn ghi nhớ đấy."

Sau khi nói chuyện vài câu, nhân lúc hai đứa nhỏ còn đang hào hứng với giày và mũ mới, Chúc An An đi xem bếp xem nước đã nóng chưa.

Bận rộn cả ngày, cả ba người bọn họ đều cần đi tắm.

Thấy nhiệt độ nước đã ổn, Chúc An An gọi:

“Ai tắm trước nào?"

Tiểu Thạch Đầu giơ tay:

“Em trước!"

Chúc An An bê chậu vào phòng:

“Được, vậy mau vào đi."

Tắm rửa xong xuôi, trời cũng đã tối đen hoàn toàn.

Hai đứa nhỏ thơm tho nằm trong chăn, Chúc An An cũng chuẩn bị về phòng nằm thì nghe thấy tiếng của cô nhóc từ bên trong truyền ra:

“Chị ơi!"

Chúc An An đẩy cửa:

“Sao thế?"

Chúc Nhiên Nhiên thò đầu ra khỏi chăn:

“Tối nay tụi em có thể ngủ cùng chị được không?"

Chúc An An ngẩn người một lát, giây tiếp theo liền bước vào phòng trực tiếp bế cô nhóc lên:

“Được chứ."

Cô nhóc bình thường vô tư lự nhưng thực ra tình cảm rất tinh tế, lúc đăng ký kết hôn cảm xúc không rõ ràng, lúc này cuối cùng cũng nhận thức được việc chị gái đi lấy chồng có ý nghĩa gì.

Sau này gia đình sẽ có thêm một người, cũng có thể không chỉ một người, bọn họ sẽ không còn là ba chị em nương tựa lẫn nhau nữa.

Tiểu Thạch Đầu nhảy cẫng lên trên giường:

“Tuyệt quá~"

Chúc An An bế cô nhóc vào phòng, cô nhóc giơ tay ra:

“Quần áo!

Quần áo mới chưa lấy."

Chúc An An đặt cô nhóc xuống giường trước:

“Để chị đi lấy."

Lần lượt đưa người và quần áo vào phòng, lúc Chúc An An cởi đồ cũng chuẩn bị nằm xuống thì hai đứa nhỏ vẫn đang xếp quần áo ở đó, một bộ chỉnh tề đặt trên chiếc ghế cạnh giường.

Đợi đến khi Chúc An An nằm vào trong chăn, hai đứa mới chịu yên.

Trong lòng ôm hai chiếc lò sưởi nhỏ, Chúc An An thấy hơi nóng nhưng không buông tay, ôm lấy bọn nhỏ vỗ vỗ:

“Mau ngủ đi."

Một phút sau, ngay lúc Chúc An An cũng chuẩn bị nhắm mắt, trong bóng tối, ở cửa truyền đến tiếng cào cửa, còn có tiếng rên rỉ hừ hừ.

Hai đứa nhỏ sắp ngủ thiếp đi lập tức mở choàng mắt, Tiểu Thạch Đầu ngồi dậy:

“Tụi mình quên Tiểu Lang rồi."

Chú ch.ó con vẫn luôn ngủ cùng phòng với hai đứa nhỏ, tối nay đột nhiên đổi phòng, nên đã quên mất nó.

Chúc An An cũng ngồi dậy theo, xuống giường xỏ giày mở cửa trong một chuỗi động tác liền mạch.

Ở cửa, chú ch.ó con Tiểu Lang giờ đã là một chú ch.ó choai, miệng tha theo chiếc ổ rách mà nó yêu quý nhất, nhanh ch.óng chạy vào, đặt chiếc ổ rách vào góc giường, cũng không nằm xuống mà cứ rên rỉ hừ hừ.

Vẻ mặt có chút tủi thân.

Rõ ràng là gia đình bốn người, chỉ có mình nó bị nhốt ở ngoài cửa, làm sao mà không tủi thân cho được chứ.

Từ ngày hai mươi hai tháng Chạp trở đi, mấy ngày nay thời tiết đều rất đẹp, mặt trời lúc ẩn lúc hiện sau làn mây, quan trọng là không có tuyết rơi.

Vào tháng này, chỉ cần không có tuyết rơi thì thời tiết vẫn được coi là tạm ổn, cũng không lạnh quá mức.

Trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, cảm nhận đầu tiên của Chúc An An chính là hai chiếc lò sưởi nhỏ trong lòng, mềm mại ấm áp, đúng là thần khí để đi vào giấc ngủ trong mùa đông.

Chúc An An không kìm được mà xoa xoa hai cái rồi mới dời tay ra, bên ngoài trời mới lờ mờ sáng, thời gian thức dậy sớm hơn một chút so với dự tính của cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 106: Chương 106 | MonkeyD