Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 139
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:22
“Lúc không ra ngoài, Chúc An An ở nhà dạy hai đứa nhỏ viết chữ hoặc là hí hoáy với đống th-ảo d-ược của mình, những thứ chưa dùng tới thì sơ chế sạch sẽ rồi cất đi.”
Thứ nào dùng được thì được cô chế biến thành đủ loại đồ vật, ví dụ như nước thu-ốc gội đầu, tuy cô không có nỗi lo về rụng tóc nhưng một mái tóc đen lánh mượt mà thì người phụ nữ nào mà chẳng thích.
Hồi ở đại đội, không có thời gian làm, phải đi làm điểm, phải học tập, phải dọn dẹp nhà cửa, công việc hai đứa nhỏ có thể giúp làm được cũng có hạn, phần lớn vẫn phải tự cô làm lấy.
Ở đây thì khác, không phải đi làm điểm, có thừa thời gian.
Chuyện công việc cô tạm thời cũng không quá sốt ruột, chưa nói tới tiền phụ cấp của Tần Áo, bản thân cô cũng có tiền, chưa đến mức ngồi ăn núi lở.
Mấu chốt là có sốt ruột cũng vô ích, vị trí công việc chỉ có bấy nhiêu thôi, mỗi củ cải một cái hố, có rất nhiều người đến đây mấy năm rồi còn chưa có việc làm đâu.
Hơn nữa giống như một số công việc yêu cầu không quá cao, ai cũng có thể làm được thì cơ bản cũng không đến lượt cô, thông thường những việc đó sẽ ưu tiên xem xét những người vợ quân nhân đến trước.
Cô mới đến được mười mấy ngày, thực sự không cần thiết phải vội, cũng giống như chuyện con cái vậy, tuy đã nói là một hai năm tới sẽ sinh, nhưng ai biết được lúc nào thì con sẽ đến chứ.
Không đi làm cô thực sự cũng không thấy buồn chán, khí hậu, ăn uống, đặc sản ở đây đều có sự khác biệt rất lớn so với đại đội Thanh Đường.
Lúc rảnh rỗi cô còn theo chị Lâm học được không ít thứ, ví dụ như món gạo rang thế này, trước đây cô chưa từng được ăn bao giờ.
Phải đem gạo nếp đồ chín rồi phơi khô, sau đó dùng cát mịn hoặc cát đen để rang, những hạt gạo khô sẽ nở bung trong đống cát được rang nóng, gần giống như bỏng ngô vậy nhưng sẽ không nổ bung ra, chỉ là to lên gấp mấy lần thôi.
Sau khi rang xong thì cất đi, lúc nào muốn ăn thì lấy nước sôi pha vào, thêm chút đường trắng là được một bát bữa sáng rồi, cực kỳ tiện lợi, lại còn để được lâu.
Ở đây có mấy nhà còn tự sao trà, đều là những b.úp trà non tự hái trên sườn núi, đôi “tay sắt" đảo qua đảo lại trong nồi mấy bận, rồi lại phơi một chút.
Thành phẩm rất thanh hương, dùng để pha hoặc nấu trà sữa đều rất ngon.
Chúc An An cái gì cũng muốn thử một chút, làm một chút, bận rộn đến vui vẻ không thôi.
Sau khi làm xong những thứ có thể để lâu được, cô còn có thể gửi một ít cho mẹ chồng và Tiểu Song.
Buổi chiều hôm nay, Chúc An An rang xong một nồi gạo rang, gạo nếp trong nhà cũng bị cô dùng hết rồi, lượng lương thực tinh dự trữ cũng không còn quá nhiều.
Tuy nhiên sáng nay chị Lâm đã tới đây, bọn họ đã hẹn trước ngày mai sẽ lên thành phố, lúc đó vừa hay có thể qua trạm lương thực xem sao.
Công xã gần đây thực sự rất nhỏ, tuy có trạm lương thực, trạm rau xanh, cửa hàng bách hóa nhưng chẳng có mấy thứ, đồ bán cũng chỉ có diêm, muối, giấm, mà lại thường xuyên cứ hễ nhập hàng về là bán sạch, muốn mua đường, vải hay những thứ khác thì chỉ có thể lên thành phố.
Chúc An An tới đây bấy nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa từng lên thành phố.
Lần trước lúc từ ga tàu hỏa về thì có đi qua, nhưng buổi tối muộn tối om om, cô chẳng nhìn thấy gì cả.
Hai đứa nhỏ cũng chưa được đi bao giờ, cho nên Chúc An An quyết định dẫn theo bọn nhỏ đi xem cho biết.
Ở đây cách thành phố vẫn có một đoạn khoảng cách, muốn ra ngoài đều phải đi nhờ xe thu mua của bộ phận hậu cần.
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ.
Biết hôm nay được ngồi xe to ra ngoài, hai đứa nhỏ đều thức dậy sớm lạ thường.
Lần trước ngồi xe ô tô con, Tiểu Thạch Đầu đã ngủ quên mất, lúc tỉnh dậy tiếc nuối mất bao lâu, tuy sau đó cũng được nhìn thấy nhưng nhìn thấy với được ngồi sao mà giống nhau được chứ.
Lần này được ngồi cái xe còn to hơn cả ô tô con, đứa nào cũng vui mừng khôn xiết.
Quần áo mùa hè của trẻ con Chúc An An đều đã may cho mỗi đứa hai bộ mới, Tiểu Thạch Đầu ngoài bộ áo ngắn quần yếm lần trước, còn có một bộ áo ngắn tay quần đùi, chiều dài chỉ đến bắp chân.
Nhiên Nhiên còn một bộ khác cũng là sự kết hợp giữa áo ngắn tay và quần đùi, cô bé cảm thấy mặc váy chạy tới chạy lui không tiện, có một chiếc váy đẹp là đủ rồi.
Trong nhiều trường hợp Chúc An An đều rất tôn trọng ý kiến của trẻ con, chỉ cần không phải vấn đề nguyên tắc thì đều tùy bọn nhỏ.
Ba chị em sau khi thay quần áo sạch sẽ thì lại đi vào đôi xăng đan cùng mẫu.
Đôi giày này ngày thứ hai sau khi tới đã được đi rồi, còn là do chính tay mẹ chồng cô làm.
Đế giày bằng vải, phần quai giày ở mu bàn chân và cổ chân là dùng những mảnh da vụn từ miếng da mà Tần Áo gửi về để làm.
Miếng da có một số chỗ không đều màu, sau khi cắt ra đương nhiên không thể vứt đi được, tuy nó chỉ là một mẩu nhỏ chỗ này một dải nhỏ chỗ kia nhưng đó là thứ đồ tốt hiếm có cơ mà.
Chúc An An lúc đó nhìn mẹ chồng mình nghiên cứu một lát là đã lấy ra làm mấy đôi xăng đan, rất đẹp mà lại bền vô cùng.
Chẳng giống như loại xăng đan đời sau, cứ hễ trời mưa là bước một bước trượt dài, bốn cái đầu nối thì đứt mất ba cái.
Chúc An An từ trong phòng ngủ xách ra một chiếc túi vải nhỏ, sau đó đeo lên một cái gùi sạch sẽ, dắt tay em trai em gái khóa cửa sân lại.
Vừa định sang nhà bên cạnh gọi một tiếng thì chị Lâm đã từ bên đó đi ra, phía sau còn có Quang Đầu và chị gái thằng bé.
Cô bé mười bốn tuổi đã cao gần bằng mẹ mình rồi, nghe nói là đang học cấp hai trên thành phố, kỳ nghỉ hè thì ngày nào cũng ru rú trong nhà chẳng có việc gì làm.
Lâm Hữu Dao đi về phía Chúc An An:
“Đợi Tiểu Hạ một chút đi, chắc nó lại bị đứa nhỏ nhà nó quấn lấy rồi."
Đường Tiểu Hạ còn có một cô con gái hai tuổi, cô bé này giống bà ngoại, hễ có chuyện gì là lại thích thút thít rơi vài giọt nước mắt, tuy nhiên cũng không đến mức “sóng sau xô sóng trước".
Chúc An An và Lâm Hữu Dao đứng cạnh nhau mới nói được hai câu thì Đường Tiểu Hạ đã chạy tới.
Lâm Hữu Dao dùng giọng điệu buồn cười:
“Vội cái gì chứ?
Vẫn chưa đến giờ mà, xe không chạy mất đâu."
Đường Tiểu Hạ thở hổn hển xua xua tay:
“Trốn cái đứa nhỏ nhà em đấy, khóc làm em đau hết cả đầu, may mà hôm nay mẹ em tới, không thì chắc chắn em không đi được."
Chúc An An dắt Tiểu Thạch Đầu đi bên cạnh Đường Tiểu Hạ:
“Chị không dắt đứa lớn theo à?"
Đường Tiểu Hạ lắc đầu như cái trống lắc:
“Không dắt không dắt, dắt nó theo chỉ có chị chịu tội thôi, lúc thì muốn mua kẹo lúc lại muốn mua truyện tranh, nghe thôi là chị đã muốn cho nó hai đ-ấm rồi."
Đường Tiểu Hạ vừa nói vừa nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh Chúc An An:
“Em dắt cả hai đứa đi cùng à?"
Chúc An An gật đầu:
“Vâng, bọn nhỏ chưa được đi bao giờ nên em dắt đi xem cho biết ạ."
