Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 179

Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:27

So với đám con trai, Tiểu Nhiên trông có vẻ t.h.ả.m hại hơn một chút, một bên b.í.m tóc đã bị tuột ra hoàn toàn, bên kia cũng sắp tuột đến nơi.

Vẻ mặt thì rất hăng hái chiến đấu, rướn cổ lên cao, hệt như một con gà trống vừa đ-ánh thắng trận trở về đang ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.

Xem ra câu nói “thắng suýt soát" của Thổ Đản không hề sai.

Nếu không nếu mà thua thì cô nhóc không thể có vẻ mặt này được.

Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, lũ trẻ đã líu lo thuật lại xong quá trình.

Vẻ mặt Doanh trưởng Trương rõ ràng là có chút không giữ được bình tĩnh, xách Trương Tam Kim lên quát lớn:

“Không có là con đi cướp à?

Ai dạy con như thế hả?!"

Trương Tam Kim cũng hét lớn:

“Con không có cướp!!"

Doanh trưởng Trương giáng một phát tát vào m-ông Trương Tam Kim:

“Con còn dám ngụy biện!"

Trương Tam Kim vùng vẫy như con chạch:

“Tứ Ngân cướp đấy, ba đ-ánh con làm gì!"

Mọi người xung quanh:

“.................."

Cũng đừng nói chi, thực ra bọn họ cũng không phân biệt rõ được ai là ai.

Nhưng người ngoài như họ không phân biệt được thì thôi, sao Doanh trưởng Trương là bố mà cũng không phân biệt được nhỉ?

Doanh trưởng Trương nhất thời tức giận đến hồ đồ không phân biệt được người nên mặt mũi càng không giữ được, buông Trương Tam Kim ra, xách Trương Tứ Ngân sang tát vài cái, đứa trẻ lập tức khóc như bị chọc tiết lợn.

Cuối cùng bị xách đến xin lỗi Thạch Đầu.

Cũng không phải chuyện gì quá lớn, xin lỗi xong coi như xong chuyện.

Chỉ là đứa nhỏ Trương Tứ Ngân này đầu óc rất bướng bỉnh, sau khi bị đ-ánh xong vẫn không sợ ch-ết mà bám lấy Doanh trưởng Trương, nói những đứa trẻ khác đều có s-úng gỗ, nó cũng muốn!

Một đứa muốn, mấy đứa khác cũng muốn theo, Doanh trưởng Trương bị bám riết trông có vẻ rất muốn giáng cho mỗi đứa thêm một phát tát nữa.

Mấy người xung quanh nhìn mà tặc lưỡi, cảm thấy đám con trai nhà họ Trương da đúng là dày không phải dạng vừa, đây mới có hai đứa chưa lớn hẳn đâu, lớn hết rồi thì còn ra thể thống gì nữa.

Sáu thằng con trai, nghĩ thôi đã thấy nhức đầu.

Đang giờ cơm, người xem náo nhiệt nhanh ch.óng tản đi, Chúc An An chỉnh đốn lại cái mái đầu bù xù như tổ quạ của Tiểu Nhiên:

“Tóc tai thế này này, có đau không con?"

Chúc Nhiên Nhiên tùy ý gạt mấy sợi tóc con đi:

“Không đau ạ, Trương Tam Kim còn lâu mới đ-ánh thắng được con!"

Nói đoạn vẻ mặt thay đổi, bĩu môi:

“Chỉ là cái kẹp tóc mới chị Song mua cho con bị hỏng rồi."

Tần Song hào khí ngút trời:

“Chuyện nhỏ như móng tay, đợi lúc nào rảnh chị lại mua cho em, mua nhiều cái vào."

Cô nhóc lập tức vui vẻ, hai người người khoác vai kẻ ôm eo, thân thiết như chị em ruột.

Đoàn người rồng rắn vừa về đến cổng sân, Nguyễn Tân Yến từ trong nhà đi ra vừa vặn chạm mặt, nhìn mấy đứa nhỏ trên người dính đầy đất thì nghi hoặc:

“Làm cái gì mà thế này hả?

Tóc Tiểu Nhiên sao lại thành ra thế kia?"

Tần Song cười hì hì:

“Thì mẹ cứ coi như là bọn chúng đi thể hiện tinh thần đoàn kết yêu thương nhau đi."

Hai vợ chồng Chúc An An và Tần Áo:

“.................."

Quả là biết tóm tắt.

Ừm, giúp người nhà đ-ánh nh-au, sao lại không tính chứ?

Tào Anh Nghị vừa chuẩn bị nhấc chân về nhà mình thì “phụt" một tiếng bật cười.

Tần Song quay đầu nhìn lại, hai ngày nay cô phát hiện ra rồi, người chiến hữu này của anh cả cô cũng khá thích xem náo nhiệt đấy.

Nhưng tiền đề là, náo nhiệt đó đừng là của nhà mình.

Tần Áo cũng liếc nhìn Tào Anh Nghị một cái, không nói gì, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng rồi.

Còn chưa về nhà, định bắt anh bao cơm chắc?

Tào Anh Nghị nhún vai, nhấc chân đi về nhà mình, chỉ vài giây sau, gần cổng sân nhà bên cạnh vang lên giọng nói của Hồ Lan Hoa:

“Sao hôm nay về muộn thế?"

Giọng của Tào Anh Nghị cũng rất rõ ràng:

“Trên đường xem một màn diễn về tình đoàn kết yêu thương."

Giọng Hồ Lan Hoa đầy nghi hoặc:

“Nói cái gì lung tung xà ngầu thế?"

Tần Song còn chưa vào phòng nghe thấy rõ mồn một:

“.................."

Trong nhà, cơm đã lên bàn.

Mấy đứa trẻ rửa mặt xong quần áo vẫn bẩn thỉu như vậy, cũng không đi thay.

Chúc An An ba m-áu sáu cơn tóm tắt sơ qua với mẹ chồng chuyện vừa xảy ra.

Nguyễn Tân Yến nghe xong chỉ nói với bốn đứa nhỏ vài câu về việc đ-ánh nh-au phải có chừng mực, những chuyện khác thì không nói gì thêm.

Chỉ là bảo bọn trẻ tự đi giặt quần áo bị bẩn.

Ăn cơm xong, trời cũng đã tối.

Chúc An An từ mấy tháng trước đã không gập được lưng xuống nữa rồi, việc đi giày cởi giày rửa chân đều do Tần Áo làm thay.

Thỉnh thoảng Tần Áo không có ở nhà thì Thạch Đầu và Tiểu Nhiên giúp đỡ.

Nhóc con tối nay đặc biệt hiếu động, Chúc An An rửa chân cũng không yên ổn, bụng cứ lồi chỗ này một cái lõm chỗ kia một cái, ai không biết còn tưởng đang thu dọn hành lý bên trong để chuẩn bị ra ngoài cơ đấy.

Tần Song sớm đã quên mất lúc mẹ ruột sinh em trai là dáng vẻ gì rồi, lúc này đứng gần nhìn thấy một màn lạ lẫm, đưa tay sờ bụng Chúc An An:

“Nó đạp thế này, chị dâu chị thật sự không đau sao?"

Chúc An An lắc đầu:

“Không đau."

Thổ Đản ở bên cạnh nói leo:

“Nếu mà đau thì đợi lúc nó ra ngoài là phải cho nó nếm mùi bị anh cả đ-ánh m-ông."

Tay Tần Áo rời khỏi chân vợ mình, hơi rướn nửa người trên nhìn Thổ Đản:

“Em mà còn lề mề không đi tắm, bây giờ anh có thể cho em nếm mùi ngay lập tức đấy."

Thổ Đản đang lề mề cứng đờ người, giây tiếp theo ôm m-ông chạy mất.

Chúc An An rửa xong về phòng ngủ trước, mấy tháng nay hầu như cô đều đi ngủ ngay khi trời vừa tối được một lúc.

Chúc An An nằm trên giường, nhìn Tần Áo đang giúp mình tém chăn, nói:

“Em muốn thứ tư đi bệnh viện ở."

Nếu thuận lợi thì ở hai ba ngày là con sinh ra rồi.

Tần Áo gật đầu:

“Để mẹ và Tiểu Song đi cùng là được rồi, mấy đứa nhỏ tối anh có thể trông được, ban ngày cứ để chúng nó ăn ở nhà ăn trước."

Đứa trẻ lớn nhường này ở nhà một mình hoàn toàn không sao cả.

Chúc An An cũng nghĩ như vậy, bệnh viện đông người, dắt trẻ con đi theo trái lại còn phải tốn sức lực để trông chừng chúng.

Hai vợ chồng nói chuyện một lát như vậy, Chúc An An đã ngáp mấy cái liền, nhắm mắt lại nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ, trong lúc mơ màng dường như nghe thấy tiếng Thổ Đản và Đậu T.ử nói chuyện ngoài phòng.

Sáng hôm sau lúc thức dậy, phía bên kia giường đã trống không từ lâu.

Thứ bảy mặc dù được nghỉ nhưng thực ra sáng sớm Tần Áo cũng sẽ tự mình ra ngoài chạy bộ rèn luyện, ngoại trừ hai ngày nghỉ Tết ra thì những lúc khác chưa từng bỏ lỡ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 179: Chương 179 | MonkeyD