Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 19
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:04
Đợi cô Lý lại gần, Chúc An An bước vội tới:
“Cô Lý ạ."
Cô Lý dừng bước, nhìn về phía người vừa gọi mình, suy nghĩ vài giây mới không chắc chắn hỏi:
“Em là...
Chúc An An?"
Chúc An An mỉm cười gật đầu:
“Là em đây ạ, cô nhớ giỏi thật đấy."
Cô Lý cũng cười, một cô gái nhỏ thành tích học tập tốt lại xinh đẹp nhưng vì biến cố gia đình mà phải bỏ học, cô đương nhiên là có chút ấn tượng.
“Hôm nay em đến đây là vì...?"
Chúc An An lập tức trình bày thỉnh cầu của mình một cách rất thành khẩn.
Thực ra cô chỉ muốn hỏi xem có thể học dự thính được không, đi học hằng ngày chắc chắn là không thể, trong nhà còn có hai đứa nhỏ, nhưng các kỳ thi cô đều có thể đến tham gia.
Cô Lý có chút khó xử:
“Trước đây chưa từng có tiền lệ như vậy, cô cũng không quyết định được, chỉ có thể hỏi giúp em với thầy hiệu trưởng thôi."
Có thể hỏi giúp thì vẫn còn hy vọng.
Chúc An An:
“Vậy em cảm ơn cô Lý trước ạ."
Cô Lý xua tay:
“Em đừng vội cảm ơn, việc chưa chắc đã thành đâu, hơn nữa nếu hiệu trưởng đồng ý thì việc em học dự thính chắc chắn là phải qua kỳ thi kiểm tra đấy."
Chúc An An gật đầu:
“Việc này không vấn đề gì ạ, mấy năm nay em vẫn luôn đọc sách đấy ạ, chưa bao giờ từ bỏ việc học."
Nhìn khuôn mặt non nớt của đối phương, cô Lý thở dài.
Chúc An An cũng thầm thở dài trong lòng, nguyên thân suốt bốn năm năm nay vẫn luôn học tập, chắc hẳn là trong lòng vẫn còn một chút tiếc nuối.
Nếu lần này nhà trường đồng ý cho cô học dự thính thì đương nhiên là tốt nhất rồi.
Mấy năm nay nếu gặp phải công việc nào yêu cầu tốt nghiệp cấp ba, cô cũng có thể đi tranh thủ một chuyến.
Chuyện này nhất thời chưa có kết quả ngay, cô Lý bảo Chúc An An đợi vài ngày.
Chúc An An một lần nữa cảm ơn rồi chào tạm biệt, lúc này vừa vặn là buổi trưa.
Chúc An An rời khỏi trường học, đi thẳng đến tiệm cơm quốc doanh.
Cô gọi hai suất thịt kho tàu, mình ăn một suất, gói mang về cho hai đứa nhỏ một suất, còn mua cho hai đứa nhỏ hai chiếc bánh bao thịt lớn nữa.
Chúc An An ăn miếng thịt kho tàu thơm nức mũi, tâm trạng vốn đã phơi phới nay càng vui vẻ hơn.
Từ tiệm cơm quốc doanh đi ra, Chúc An An lại đến tiệm tạp hóa, mua ít trái cây xong mới đeo gùi về nhà.
Cô đến muộn, táo này cũng chẳng tươi lắm, nhưng có còn hơn không.
Lúc Chúc An An về đến nhà thì Chúc Nhiên Nhiên đã đi học về rồi.
Hai đứa nhỏ ngồi trên ngưỡng cửa viện, giống như hai chú ch.ó con đang đợi chủ về, vừa ngoan ngoãn lại vừa mong mỏi.
“Chị ơi, chị về rồi."
Tiểu Thạch Đầu tinh mắt phát hiện ra Chúc An An trước.
Chúc Nhiên Nhiên cũng nhảy dựng lên:
“Chị!"
Ánh mắt hai đứa nhỏ cứ đảo qua đảo lại giữa Chúc An An và chiếc gùi phía sau lưng cô.
Chúc An An cười, bẹo má mỗi đứa một cái:
“Đoán xem chị mang gì về cho hai đứa nào?"
Cô bé Chúc Nhiên Nhiên vẻ mặt đầy hưng phấn:
“Em không đoán được, nhưng chắc chắn là đồ tốt."
Tiểu Thạch Đầu đứng bên cạnh quấn quýt ôm lấy đùi Chúc An An không buông.
Chúc An An gỡ bàn tay nhỏ ra rồi dắt tay vào sân, đặt gùi xuống xong trước tiên lấy ra mấy quả táo.
Hai đứa nhỏ vui vẻ kêu lên:
“Oa, táo kìa!"
Đợi đến khi lấy bánh bao thịt ra, tiếng “oa" của hai đứa nhỏ tăng gấp đôi.
Chúc An An nhìn hai đứa nhỏ đang tung tăng nhảy nhót trước mặt thì lên tiếng:
“Mới thế này đã vui rồi sao, chị vẫn còn thứ khác nữa đấy."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chúc Nhiên Nhiên đỏ bừng:
“Vẫn còn nữa ạ?"
Tiểu Thạch Đầu cười híp mắt:
“Còn cái gì thế ạ, chị ơi?"
Chúc An An rất có cảm giác nghi thức, tự l.ồ.ng tiếng nhạc đệm:
“Tèng téng téng teng...
Thịt kho tàu!"
Vào cái thời buổi này mà được ăn thịt kho tàu của tiệm cơm quốc doanh thì đối với trẻ con nông thôn mà nói, đó là một sự xa xỉ vài năm chưa chắc đã có một lần.
Đôi mắt Chúc Nhiên Nhiên trợn tròn, giống như biết phát sáng vậy:
“Á á á oa oa oa!!
Chị ơi, em thật sự yêu chị quá đi mất!!"
Chúc An An liếc nhìn:
“Yêu chị hay yêu thịt kho tàu?"
Chúc Nhiên Nhiên hì hì cười:
“Yêu cả hai ạ!"
Cô bé cảm thấy những ngày gần đây thật sự là quá hạnh phúc.
Hôm qua có cặp tóc mới, hôm nay lại có bánh bao thịt lớn, thịt kho tàu.
Tiểu Thạch Đầu xen vào, tựa vào bên người Chúc An An:
“Em cũng yêu chị ạ~"
Chúc An An vung tay một cái:
“Tối nay chị hâm nóng thịt kho tàu và bánh bao cho hai đứa."
Hai đứa nhỏ lập tức tung tăng nhảy nhót, dáng vẻ đó cứ như hận không thể để thời gian trôi “vèo" một cái đến buổi tối luôn vậy.
Thời gian lại trôi qua hai ba ngày, Chúc An An bắt đầu đi làm.
Có lẽ vì mọi người đều biết cô mới khỏi vết thương, nên không sắp xếp cho cô việc gì nặng nhọc cả, công việc của Chúc An An rất nhẹ nhàng, chỉ là đi cắt cỏ lợn và cho lợn ăn thôi.
Hơn nữa việc này cũng không phải một mình cô làm, người cùng làm với cô là thím Vương, người đã đến thăm cô lúc cô bị thương trước đó.
Thím Vương những năm trước từng bị thương nặng, sức khỏe không tốt lắm, nên mới chọn một công việc nhẹ nhàng này.
Việc này tuy rằng nhẹ nhàng thì nhẹ nhàng thật, nhưng thực ra người trong đội đều chẳng mấy ai muốn làm.
Nhẹ nhàng đồng nghĩa với việc điểm công ít, điểm công ít thì lương thực sẽ ít.
Chúc An An đối với những thứ này cũng không bận tâm lắm, có thể không phải làm việc thể lực, cô mừng còn chẳng hết.
Lúc cắt cỏ lợn còn có thể bới bới xem có d.ư.ợ.c liệu gì có thể hái được không nữa.
Thảnh thơi được vài ngày, lại đến lúc không phải đi làm.
Tối hôm trước, lúc đang ăn cơm Chúc An An hỏi hai đứa nhỏ trên bàn ăn:
“Ngày mai chị muốn lên công xã một chuyến nữa, hai đứa có muốn đi cùng không?"
Vẻ mặt Chúc Nhiên Nhiên đầy kích động:
“Chúng em có thể đi cùng ạ?"
Tiểu Thạch Đầu trong miệng đang ngậm cơm nên không nói gì, nhưng đôi mắt to tròn lấp lánh đã nói lên tất cả.
Chúc An An:
“Tất nhiên là có thể rồi, ngày mai chị đưa hai đứa đi dạo một chút."
Cô bé Chúc Nhiên Nhiên lại bắt đầu bài ca “có sữa chính là mẹ" hàng ngày của mình:
“Chị ơi, chị thật sự tốt quá đi mất!"
Tiểu Thạch Đầu cuối cùng cũng nuốt được miếng cơm xuống, giọng sữa ngọt ngào:
“Yêu chị ạ~"
Chúc An An lùa nốt chỗ cơm trong bát cho sạch:
“Yêu chị à?
Yêu chị thì bát đĩa tối nay giao cho hai đứa rửa nhé."
Hai đứa nhỏ đồng thanh:
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ."
Chúc An An ăn xong trước rồi quay về phòng.
