Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 192
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:29
“Có những khách hàng giàu có nhưng không sinh được con trai rất thích những bé trai kháu khỉnh, nếu trộm được thì có thể bán được rất nhiều tiền.”
Tiếc là người đàn ông trông có vẻ không dễ chọc vào, mà đứa bé kia kể cả lúc ngủ cũng luôn có người bên cạnh.
Nên sau đó bà ta đã bỏ cuộc, sau khi đưa được con trai Thạch Tuyết Hủy vào tay thì chỉ muốn mau ch.óng chuồn đi.
Kết quả là bọn chúng chẳng bao giờ đi được nữa.
Chúc An An chỉ nghe Tần Áo kể lại thôi mà cũng đã tức phát điên rồi.
Nghĩ đến việc Tiểu Thuyền có thể vì một phút sơ sẩy của cô mà bị kẻ khác bế đi, cô tức đến mức thở không ra hơi.
Vẻ mặt Tần Song còn kinh khủng hơn, còn cường điệu hơn cả lúc trước, “Quá tồi tệ!
Thật sự quá tồi tệ!
Sao trên đời lại có kẻ tâm địa độc ác đến thế!
Xử b-ắn vẫn còn là quá nhẹ cho chúng, phải cho một trận đòn gậy đến ch-ết mới đáng."
Sắc mặt Nguyễn Tân Yến cũng tái đi vài phần, bà không thể ngờ được một người chị trông hiền hậu như vậy, khi nói chuyện với bà, trong lòng lại đang tính kế làm sao để bế cháu trai bà đi.
Giờ nhớ lại nụ cười hiền hậu đó, bà chỉ thấy lạnh sống lưng.
Tần Áo đã xả cơn giận ở đồn công an rồi, anh ngồi bên giường vỗ vỗ lưng Chúc An An.
Tuy biết nói ra ba người phụ nữ trong nhà sẽ có phản ứng như vậy, nhưng tăng thêm ý thức cảnh giác vẫn hơn là giấu giếm, sau này nếu có gặp phải tình huống tương tự còn biết đường mà phòng bị.
Có những kẻ diện mạo hiền từ nhưng trong lòng lại nuôi một con rắn độc.
Giống như bà già hôm nay, người đã bị bắt rồi mà vẫn có người hỏi liệu có hiểu lầm gì không, bảo trông không giống người có thể làm ra chuyện đó.
Lúc đó tuy ồn ào nhưng không ngăn được anh nghe thấy những lời bàn tán đó.
Ba người giường bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng nghe ngóng cũng mang vẻ mặt kinh hoàng, bà mẹ của sản phụ vỗ vỗ ng-ực, “Trời đất ơi, sợ quá đi mất."
Dứt lời bà lại nói với cô con gái đang nằm trên giường, “Con nghe thấy chưa, mẹ đã bảo một mình thằng Trụ trông không xuể mà con còn không muốn cho mẹ đến, nếu thực sự gặp phải chuyện như thế này thì con có khóc cũng chẳng có chỗ nào mà khóc đâu."
Sản phụ xoa xoa bụng, “Con cũng không biết là lại có hạng người như vậy chứ, sinh xong nhất định phải trông cho kỹ."
Bà thím gật gật đầu, “Đúng đúng, tuyệt đối không được rời mắt."
Giường bên nói chuyện rất nhỏ, nhưng vì ở quá gần nên Chúc An An nghe thấy rõ mồn một, cô cúi đầu nhìn Tiểu Thuyền đang ngủ say sưa trên giường, trái tim đang lơ lửng cũng đã bình yên trở lại.
Cũng chính lúc này cô mới phát hiện ra, bên ngoài trời đổ mưa từ lúc nào không biết, nãy giờ cô chẳng hề để ý.
Vốn dĩ cô còn nghĩ, Tần Áo đã về rồi thì lát nữa họ có thể xuất viện luôn, nhưng cơn mưa này có vẻ như càng lúc càng nặng hạt.
Tần Áo nhận thấy ánh mắt của vợ, chưa đợi cô lên tiếng anh đã biết đối phương đang nghĩ gì.
Anh nắm tay Chúc An An, “Tối nay ở lại thêm một đêm, mai hãy về."
Tần Song ngồi trên chiếc ghế bên cạnh cũng gật đầu tán thành, “Chị dâu, chị vừa mới sinh xong, không được để gió lạnh lùa vào đâu, tối nay chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa."
Chúc An An không có bóng ma tâm lý với bệnh viện, chuyện này nói cho cùng cũng chỉ là thiểu số, chẳng qua là hôm nay họ tình cờ gặp phải thôi.
Ở lại thêm một đêm thì ở lại vậy.
Bây giờ mấy phòng bệnh bên cạnh đều im thin thít, số người tán gẫu ở hành lang cũng thưa thớt hẳn.
Từng người một đều trông chừng đứa trẻ vô cùng cẩn thận, khi lướt qua nhau ánh mắt ai nấy đều đầy vẻ cảnh giác, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng vô cùng.
Tần Áo ra ngoài rửa cặp l.ồ.ng rồi lại đi lấy cơm tối về.
Cơn mưa này kéo dài mãi đến tận nửa đêm mới tạnh, sáng sớm hôm sau trời đã hửng nắng.
Rèm cửa ở bệnh viện coi như bằng không, ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào trong phòng, phòng bệnh sáng bừng lên.
Giường bên cạnh đang bàn tán xao xao, bảo sao đứa trẻ đến giờ rồi mà vẫn chưa chịu ra, thật là hành hạ cha mẹ quá đi.
Chúc An An và mọi người ăn nhẹ một chút rồi chuẩn bị lên đường về nhà.
Chín giờ sáng, Tần Song đang dùng khăn đội đầu quấn cho Chúc An An, người vừa mới sinh xong, từ đầu đến chân đều không được để nhiễm lạnh.
Mới quấn được một nửa thì có mấy người bước vào cửa.
Chúc An An liếc nhìn cái là nhận ra Thạch Tuyết Hủy ngay, so với vẻ hoảng loạn đến gần như phát điên hôm qua, lúc này tuy trông tiều tụy nhưng cô ta đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh.
Trong lòng cô ta bế đứa trẻ sơ sinh mà cô đã thấy trước đó, có thể bế ra ngoài thế này thì chắc không có vấn đề gì lớn.
Người đứng đầu tiên là Hàn Thiên Lộc, trông khí chất khá giống Thân Hoa mà cô gặp trên tàu, đeo kính mặc áo sơ mi trắng, dáng vẻ của một người trí thức, khuôn mặt trông cũng rất mệt mỏi, chắc hẳn hai ngày nay đã bận rộn đến kiệt sức.
Hàn Thiên Lộc vừa bước vào đã chủ động đưa tay về phía Tần Áo, “Đồng chí Tần."
Tần Áo bắt tay anh ta, “Chào anh."
Chúc An An cũng mỉm cười lịch sự với Thạch Tuyết Hủy, nhìn thấy những túi lớn túi nhỏ họ mang theo thì cô cũng đủ hiểu ý định của họ rồi.
Quả nhiên sau vài câu chào hỏi xã giao, Hàn Thiên Lộc đã nói rất nhiều lời cảm ơn chân thành.
Anh ta còn nói hôm qua quá bận rộn, vừa phải đưa con đi kiểm tra, vừa phải phối hợp với công an xử lý vụ việc nên có chút chậm trễ, mong họ đừng để bụng, và cứ khăng khăng đòi họ nhận quà.
Chúc An An đang bế con trai mình trong lòng, “Đồng chí Thạch đừng khách sáo quá, đổi lại là bất kỳ ai thấy chuyện như vậy cũng sẽ không làm ngơ đâu, vả lại nếu không có anh đồng chí kia thì tôi cũng không phát hiện ra."
Đây thực sự là lời nói thật lòng, có ai rảnh rỗi mà đi nhìn xem gùi của một bà thím đi ngang qua đựng cái gì cơ chứ.
Thạch Tuyết Hủy giọng điệu vẫn còn đầy vẻ sợ hãi, nói rằng họ cũng đã cảm ơn anh đồng chí kia rồi.
Mấy màn đùn đẩy qua lại như thế này Chúc An An không giỏi lắm, cô vừa ngẩng đầu nhìn Tần Áo thì anh đã lấy lý do kỷ luật của đơn vị để từ chối khéo léo.
Kết quả là họ vừa mới xuất viện về đến nhà thì chân trước chân sau, lá thư cảm ơn của vợ chồng Hàn Thiên Lộc đã được gửi đến đơn vị.
Tất nhiên lúc này Chúc An An vẫn chưa biết chuyện đó.
Sau mấy ngày quay trở lại nhà, thực ra trong nhà chẳng có gì thay đổi, mọi thứ đều được dọn dẹp rất sạch sẽ, chỉ có điều bốn nhóc tì là nói nhiều lạ thường.
Lúc này sắp đến giờ cơm trưa, Nguyễn Tân Yến và Tần Song xuống bếp nấu cơm, Tần Áo thì thu dọn đống đồ đạc họ mang về.
Chúc An An, một người đang ở cữ, đương nhiên chẳng phải động tay vào việc gì, cô ở trong phòng bị bốn đứa trẻ vây quanh hỏi han đủ điều.
Tiểu Thạch Đầu ôm lấy cánh tay Chúc An An, “Chị ơi, sao hôm qua mọi người không về?"
Chúc Nhiên Nhiên phụ họa, “Đúng đấy, em còn đun nước trước nữa chứ, chờ mãi mà chẳng thấy mọi người về."
