Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 212

Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:32

“Chúc An An hiển nhiên nằm trong số đại đa số đó, sau tiếng “bịch" một cái, cảm giác đau đớn ở m-ông truyền đến.”

Trái tim bị dọa sợ đang đ-ập thình thịch thình thịch, nhưng dù sao cũng đã lấy lại được tinh thần.

Ngoài người chồng đã rời nhà gần một tháng của mình ra thì còn có thể là ai được nữa, chỉ là không ngờ anh lại về giữa đêm thế này, vừa rồi đúng là làm cô giật mình một phen.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, từ lúc nghe thấy tiếng nhóc con khóc lớn cho đến khi giật mình tỉnh giấc, rồi bật dậy ngã xuống giường cũng chỉ trong vài giây đồng hồ.

Bên cạnh Tần Áo là đứa con trai đang khóc oa oa, bên kia giường là người vợ vừa ngã xuống, đúng là một khung cảnh hỗn loạn.

“Có ngã đau chỗ nào không?", Tần Áo vừa nói vừa nhanh chân vòng qua phía bên kia giường.

Chúc An An xoa xoa m-ông đứng dậy, xua xua tay:

“Không sao, anh đi bật đèn lên đi."

Nói xong cô bế đứa con trai b-éo vốn đã không còn quen thuộc với mùi hương của ông bố già này lên dỗ dành một chút.

Tần Áo bên này vừa giật dây bật đèn điện lên, cửa phòng ngủ đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, Thạch Đầu đến giày cũng không kịp xỏ:

“Chị ơi có chuyện gì vậy?"

Tiểu Nhiên theo sát phía sau, rõ ràng hai đứa nhỏ cũng bị tiếng động này làm cho tỉnh giấc.

Bình thường khi vào phòng ngủ chính đều sẽ gõ cửa, lúc này đến gõ cửa cũng không màng tới, đẩy cửa ra còn suýt chút nữa đ-âm sầm vào Tần Áo.

Thạch Đầu ngủ đến mức tóc tai dựng ngược cả lên, nhìn thấy người thì kinh ngạc thốt lên:

“Anh rể, anh về rồi ạ?!

Anh về lúc nào thế?

Sao Tiểu Thuyền lại khóc to vậy?"

Phía sau cậu bé và Tiểu Nhiên còn thò ra một cái đầu lông lá, con Tiểu Lang hơn hai tuổi to lù lù đứng đó, nhìn bên trái rồi lại ngó bên phải, như thể đang nói...

Để nó xem có chuyện gì nào?

Sao động tĩnh lại lớn thế này?

Chẳng lẽ lúc nãy nhận nhầm người rồi, không thể nào đâu!

Nhìn một lúc nó còn tiến lên hai bước ngửi ngửi Tần Áo.

Vốn dĩ định về nhà âm thầm nằm xuống, nhưng kết quả lại làm cả nhà thức giấc, Tần Áo im lặng mất hai giây, sau đó cúi đầu xoa đầu Thạch Đầu:

“Anh mới về."

“Thằng bé hơi bị dọa chút thôi, không có chuyện gì đâu, mau đi ngủ đi."

Thạch Đầu “ồ ồ" hai tiếng.

Sau khi xác nhận không có chuyện gì, cơn buồn ngủ lại ập đến, Tiểu Nhiên ngáp hai cái, quay người đi ra ngoài khép cửa lại.

Trong phòng ngủ, Tiểu Thuyền đã được Chúc An An dỗ dành, đang b-ú từng ngụm lớn “ừng ực", dáng vẻ có sữa là có tất cả, ngoan ngoãn vô cùng, tiếng gào khóc lúc nãy dường như chỉ là ảo giác.

Không khí rất yên tĩnh, hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau, Chúc An An “phì" một cái bật cười thành tiếng.

Tần Áo bước vài bước tới ngồi xuống bên cạnh, bàn tay lớn nựng cái mặt nhỏ của Tiểu Thuyền:

“Đồ nhóc con này."

Chúc An An cười khẽ:

“Anh còn mặt mũi trách con, em cũng bị dọa cho giật mình đây này."

Trẻ sơ sinh tầm này nhận người hoàn toàn dựa vào giọng nói và mùi hương, đã gần một tháng không gặp, ước chừng đã sớm quên mất ông bố già là ai rồi.

Tần Áo ôm vai Chúc An An:

“Sợ làm hai mẹ con thức giấc nên anh mới không lên tiếng."

Ai ngờ còn chưa kịp nằm xuống đã va ngay phải lúc con trai b-éo vừa ngủ dậy.

Nghĩ đến chuyện này, Tần Áo lại nói:

“Lát nữa bế thằng bé về nôi đi."

Mới chưa đầy một tháng không về mà vị trí của anh đã bị con trai chiếm mất rồi sao.

Chúc An An nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Thuyền:

“Vậy anh đi dọn dẹp chút đi."

Vì thời gian qua không dùng tới nên trên nôi của Tiểu Thuyền chất đầy một đống đồ chơi và quần áo.

Đến lúc Tiểu Thuyền ngủ lại, trên đồng hồ đã hiển thị ba giờ rưỡi sáng rồi, thời điểm này rõ ràng không phải lúc thích hợp để nói chuyện.

Tần Áo bôn ba cả quãng đường cũng mệt, ôm vợ rồi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.

Đến lúc trời sáng hẳn, Chúc An An đã lâu lắm mới lại cảm nhận được hơi ấm từ phía bên kia giường, Tần Áo sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này có hai ngày nghỉ ngơi để điều chỉnh.

Chúc An An vừa cử động, Tần Áo cũng mở mắt ra, giọng nói mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng khi mới ngủ dậy, anh đưa tay sờ mặt Chúc An An:

“Còn sớm, ngủ thêm lát nữa đi."

Chúc An An không thấy buồn ngủ:

“Anh ngủ đi, em dậy nấu ít cháo."

Trải qua nửa đêm mới về, chắc chắn là đói bụng rồi, ăn ở nhà ăn thì tiện thật nhưng dù sao cũng không bằng tự tay làm cho phong phú và chu đáo.

Hôm qua vẫn còn thừa lại một ít nước dùng xương, vừa hay có thể nấu một nồi cháo.

Nói rồi cô định thoát khỏi vòng tay anh, nhưng đã lâu như vậy không được ôm vợ, Tần Áo không chịu, cánh tay quàng trên eo cô siết c.h.ặ.t thêm một chút:

“Đừng bận bịu nữa, ăn ở nhà ăn là được rồi."

Eo Chúc An An bị kìm kẹp không nhúc nhích được, dù sao cũng không chênh lệch một bữa ăn này, cô đành bỏ cuộc, cũng đưa tay sờ mặt Tần Áo.

Tần Áo mỉm cười mở mắt ra, xoay người đè tới, mặt ghé sát lại một chút, môi vừa mới chạm nhau Chúc An An đã né tránh:

“Râu, đ-âm đau quá."

Ở bên ngoài không kịp chăm sóc, gần một tháng không cạo râu, Tần Áo nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của vợ mình đành phải từ bỏ, lùi lại một bước dùng trán cọ cọ vào cô.

Đầu ngón tay Chúc An An xoa xoa cằm Tần Áo mấy cái:

“Tối qua em không để ý, đúng là mọc dài ra nhiều thật."

Tần Áo:

“Lát nữa dậy anh cạo ngay."

Về đến nhà chỉ lo dội nước tắm qua loa, việc tỉ mỉ như cạo râu sao có thể nghĩ tới ngay được.

Chúc An An “ừm" một tiếng, tay rời khỏi cằm Tần Áo, sờ sờ cánh tay và ng-ực anh:

“Hình như g-ầy đi rồi."

G-ầy hay không thì Tần Áo không biết, anh chỉ biết hiện tại mình đang hơi nóng.

Buổi sáng vốn là lúc tinh lực dồi dào, những nơi lòng bàn tay vợ anh chạm qua dường như đều bốc lửa.

Ngọn lửa lan tỏa nhanh ch.óng, vùng bụng của Chúc An An rất nhanh đã cảm nhận được, tay cô lập tức khựng lại.

Mặt Tần Áo vùi vào hõm cổ vợ mình, hơi thở có chút nặng nề:

“Có phải là được rồi không?"

Chúc An An đẩy vai Tần Áo:

“Sáng sớm ra anh đang nghĩ cái gì thế, lát nữa em còn phải đến trạm xá đấy."

Hôm nay lại không phải thứ Bảy, Tần Áo có kỳ nghỉ điều chỉnh nhưng cô thì không, vẫn phải đến trạm xá đi làm.

Tần Áo cũng không định làm loạn vào buổi sáng, chỉ là muốn xác nhận một chút, môi hôn nhẹ lên tai Chúc An An, giọng nói mang tính khẳng định:

“Ba tháng rồi."

Chúc An An “ừm" một tiếng.

Tính toán kỹ lưỡng thì đúng là đã ba tháng rồi, c-ơ th-ể cô hồi phục không thể tốt hơn được nữa.

Hơi thở của Tần Áo lại nặng thêm một chút, hỏi:

“Vậy... tối nay nhé?"

Nói rồi nửa thân trên anh dựng thẳng dậy, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào mắt Chúc An An.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 212: Chương 212 | MonkeyD