Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 223
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:33
Tần Áo trực tiếp xách nhóc con sang một bên:
“Để anh bế nó ra ngoài đi dạo một lát."
Đúng kiểu đàn ông bế con, không ăn thì khỏi ăn luôn.
Tiểu Thuyền nước dãi đã chảy ròng ròng, thấy mình ngày càng xa bàn ăn.
Thế sao mà được!
Nhóc con trong lòng Tần Áo cứ uốn éo uốn éo như một con lừa con bướng bỉnh, vươn một cánh tay về phía Chúc An An:
“A a~ a a~ ma~ mẹ~"
Đôi đũa trong tay Chúc An An khựng lại:
“Hửm??"
Bước chân định đi ra ngoài của Tần Áo cũng dừng lại.
Vẻ mặt Chúc An An đầy vẻ vui mừng:
“Có phải nó vừa gọi mẹ không?!"
Thạch Đầu gật gật đầu:
“Em nghe thấy rồi, hình như đúng là vậy!"
Chúc An An buông đũa đứng dậy nhanh ch.óng tiến lại gần Tần Áo, giọng nói nũng nịu 'eo ôi' mấy tiếng:
“Gọi lại tiếng nữa xem nào."
Tiểu Thuyền rất nể mặt:
“A a~ ma mẹ!"
Chúc An An cười đến mức khóe miệng như muốn ngoác tận mang tai, tiếng “mẹ" đầu tiên của con trai cưng đấy, ý nghĩa vô cùng trọng đại.
Tần Áo nựng nựng cục thịt trong lòng:
“Gọi ba đi."
Tiểu Thuyền:
“Hừ hừ~"
Con nít cũng thù dai lắm đấy, chính là ba đã bắt nó rời xa bữa cơm thơm phức.
Tiểu Thuyền lúc này không muốn để ba bế, vươn hai cánh tay mập mạp về phía Chúc An An:
“A mẹ!"
Chúc An An không phụ sự kỳ vọng của con, đưa tay bế lấy:
“Được được được, mẹ bế."
Sau khi ngồi xuống lần nữa, Tiểu Thuyền lại “a a" vươn tay định chộp lấy món ăn trên bàn.
Nếu là hai phút trước, Chúc An An chắc chắn sẽ tuyệt tình bế con ra xa một chút.
Nhưng bây giờ, con đã cuống đến mức gọi mẹ rồi.
Thế là, người làm mẹ như Chúc An An mềm lòng, liền cầm một miếng vịt nướng trên tay, cho con ăn thì không thể nào, cùng lắm là cho l-iếm l-iếm một chút thôi.
Nếu không nuốt trôi mà bị hóc ở cổ họng thì hỏng bét.
Bữa cơm thơm phức hằng mong ước cuối cùng cũng đến bên miệng, Tiểu Thuyền nước dãi lại chảy ra, Chúc An An lấy yếm lau lau cho con:
“Đúng là một con mèo tham ăn."
Con mèo tham ăn bản mèo thè lưỡi l-iếm l-iếm lớp da vịt nướng, vui sướng vô cùng.
Chúc An An nhân cơ hội lại đút cho mấy miếng bột loãng, nhóc con không biết là cuối cùng đã hài lòng hay là do trì hoãn nãy giờ nên đói rồi, từng miếng từng miếng ăn rất ngon lành.
Chúc An An đưa miếng thịt mà Tiểu Thuyền vừa l-iếm qua cho Tần Áo.
Tần Áo nãy giờ không nghe thấy con gọi ba mà còn phải ăn cơm thừa dính nước dãi của thằng con mập:
“………………"
Chúc An An nhịn cười:
“Đừng có chê, sau này còn phải ăn nhiều nữa đấy."
Cơm dính nước dãi của con mà, không ít bậc phụ huynh đều đã từng ăn qua.
Tần Áo mặc dù có nhận lấy, nhưng nhìn đống nước dãi bột loãng quanh miệng thằng con quý t.ử, anh “chậc" một tiếng:
“Cho Tiểu Lang ăn."
Tiểu Lang nghe thấy tên mình, từ bên ngoài chạy vào quanh quẩn bên cạnh Tần Áo, cái đuôi ngoáy tít mù, nó thích ăn thịt!
Nó không chê đâu!!
Tần Áo cho ăn xong liền xoa đầu ch.ó, thầm mừng rỡ trong nhà có một con ch.ó, nếu không sau này cơm thừa của con trai có khi thật sự phải do anh ăn mất.
Ăn cơm xong xuôi, rửa ráy sạch sẽ, Tần Áo vẫn không bỏ cuộc lại bắt đầu dạy con gọi ba.
Có điều, anh dạy một tiếng, Tiểu Thuyền “ừ" một tiếng.
Dạy thêm tiếng nữa, Tiểu Thuyền “dạ" một tiếng.
Màn này chủ đạo là đôi bên cùng làm cha con của nhau.
Khiến Chúc An An nằm trên giường cười nắc nẻ.
Tần Áo cũng cười, cười vì tức đấy, bực mình b.úng nhẹ vào cái má phúng phính của Tiểu Thuyền:
“Cái thằng ranh con này."
Tiểu Thuyền nghe không hiểu, chỉ thấy vui, cười khanh khách vô cùng hớn hở.
Chỉ có thế giới của người cha già là bị tổn thương.
Bởi vì Tiểu Thuyền đã biết gọi mẹ, nên mấy ngày sau đó Thạch Đầu, Nhiên Nhiên và Tần Song cứ luân phiên trêu nhóc con, người thì nói một câu 'gọi cậu đi', người thì bảo một câu 'gọi cô đi'.
Đến cả Tào Anh Nghị cũng góp vui, bắt Tiểu Thuyền gọi chú dượng, còn có lý có lẽ mà nói rằng, bao lì xì anh đã đưa rồi mà tiếng chú dượng này vẫn chưa được nghe.
Cũng không biết có phải vì những xưng hô như cậu, dì này quá khó, hay là cảm thấy nên giữ chút thể diện cho ông bố già, một tuần sau, Tiểu Thuyền đã gọi ra tiếng 'ba' đầu tiên.
Biểu cảm của Tần Áo cũng tương tự như khi Chúc An An nghe thấy tiếng mẹ đầu tiên vậy, cười đến mức định cho thằng con quý t.ử lên vai ngồi luôn, cuối cùng vẫn bị Chúc An An ngăn lại.
Con còn nhỏ mà, chuyện cho cưỡi cổ chơi này sau này còn nhiều cơ hội, đảm bảo cưỡi đến mức Tần Áo phát phiền thì thôi.
Tiểu Thuyền sau khi bắt đầu học nói một vài từ, lại nhanh ch.óng học đi bộ.
Nhiều khi không cho bế, cứ muốn chuồn xuống đất.
Đến tháng sáu, đứa trẻ đã có thể đi được hơn mười bước vững vàng rồi.
Có điều bên cạnh cũng ngày càng không thể rời người, biết đi lại hiếu động, không trông chừng là lỡ đâu lại ngã ở đâu đó ngay.
Chiều hôm nay Chúc An An vừa mới đến trạm xá được một lúc thì trời đổ một cơn mưa rào.
Không lớn lắm, mưa hơn một tiếng đồng hồ thì tạnh, bên ngoài còn xuất hiện một dải cầu vồng, đẹp vô cùng.
Kiểu thời tiết sau cơn mưa trời lại sáng thế này là thích hợp nhất để lên núi hái nấm.
Mùa hè trời tối muộn, nên đợi Thạch Đầu và Nhiên Nhiên đi học về, Đường Tiểu Hạ đến hỏi có muốn lên núi không thì Chúc An An liền giao Tiểu Thuyền cho Thạch Đầu và Nhiên Nhiên trông.
Trải qua thời gian dài như vậy, Tiểu Thuyền sớm đã biết gọi cậu, dì rồi, cũng rất thích bám lấy Thạch Đầu và Nhiên Nhiên.
Cái ham muốn làm bề trên trong lòng Thạch Đầu cuối cùng cũng được thực hiện trên người Tiểu Thuyền, nên mỗi lần cái cục bột mềm mại nhỏ xíu nũng nịu gọi cậu bế là Thạch Đầu thật sự bế không rời tay.
Chúc An An đều sợ cậu bé mệt, nhưng Thạch Đầu rõ ràng là rất hưởng thụ, lúc này lại bế Tiểu Thuyền vô cùng vững chãi, ba người cậu, dì và cháu chơi với nhau khá là vui vẻ.
Chúc An An cầm gùi, xẻng và d.a.o đi rừng ra khỏi cửa, cùng đi còn có Tần Song, Chương Nam Xuân và Lâm Hữu Dao.
Cô thế này cũng không tính là lơ là công việc, thông thường nếu cô về sớm đi lên núi thì d.ư.ợ.c liệu hái được đều mang đến trạm xá cả.
Một nhóm năm người không mang theo trẻ nhỏ, vừa đi vừa nói cười rôm rả lên núi.
Lúc đi đến chân núi, Chúc An An còn nhìn thấy bóng dáng ba của Tào Anh Nghị ở đằng xa bên bờ sông nhỏ, ông già này thật sự là mê câu cá rồi.
Không câu được cũng cứ đi, đôi khi cầm hai tờ báo, ngồi đó một cái là cả buổi sáng.
