Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 231
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:34
“Khác với những người lớn vừa xem truyện vừa nhìn vào số tiền đằng sau, các em học sinh tiểu học trong khu nhà chỉ cảm thấy truyện tranh liên hoàn này hay quá đi mất.”
Đặc biệt là các bé gái, bây giờ đều có chút đắc ý, nhân vật chính của câu chuyện này đều là các cô bé đấy, xem họ lợi hại chưa kìa!!
Sự so sánh này khiến các bé trai không vui, còn có người chạy đến hỏi Chúc An An, Chương Nam Xuân, tại sao không vẽ 'Ba cậu nhóc phiêu lưu ký' chứ?
Cánh con trai bọn họ cũng có những đứa rất thông minh mà!!
Không chỉ có những đứa thông minh mà còn có những đứa rất lỳ lợm, lúc xem đến đoạn cao trào, còn hỏi bố mẹ mình, mẹ Tiểu Ngư đều vẽ được rồi, sao bố mẹ không đi vẽ đi?
Thường thì những lúc như thế này, các bà mẹ sẽ giơ tay lên.
Vẽ trên giấy thì không biết chứ vẽ hai cái dấu bàn tay lên m-ông thì họ vẫn làm được!!
Liệu có vết bàn tay nào được vẽ trên m-ông các bé trai hay không thì Chúc An An không biết.
Lúc này Tết Trung thu sắp đến rồi, cô đang bận rộn làm bánh trung thu đây, trong nhà đã có lò nướng bằng đất đắp lên thì cô không định đi ăn loại bánh trung thu cứng như bánh mì Na ở căng tin nữa.
Tự mình làm còn có thể làm được nhiều hương vị hơn, trước đây đổi được mấy quả trứng vịt muối, lòng đỏ trứng vừa vặn có thể dùng đến.
Chúc An An không tìm thấy chỗ nào bán khuôn, Tần Áo trực tiếp ra tay làm cho cô một cái, không khắc những chữ như 'Gia đình đoàn viên' này nọ nhưng có thể làm cho chiếc bánh tròn trịa, cũng rất tuyệt rồi.
Ngày Trung thu được nghỉ, Chúc An An dậy từ sáng sớm bắt đầu loay hoay.
Truyện tranh liên hoàn đã kiếm được tiền rồi, mặc dù tiền của tập hai thực ra vẫn chưa gửi tới, nhưng Chúc An An tính toán một chút, hai tập cộng lại được mấy trăm đồng đấy, tính ra cô cũng có thể chia được hơn một trăm đồng.
Thực sự là khiến người ta rất vui, người đứng bếp hễ vui là cực kỳ hào phóng cho nguyên liệu, dù sao cũng là người nhà mình ăn, cho nhiều bao nhiêu cũng không thiệt.
Hơn chín giờ sáng, những chiếc bánh trung thu tròn trịa được xếp trên khay, nhét vào lò nướng.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm đã tỏa ra.
Tiểu Thuyền được Tần Áo dắt lạch bạch bước vào, chính xác mà nói là cậu nhóc dắt ông bố già của mình, đi phía trước với vẻ mặt vội vã.
Đứa nhóc mười tháng tuổi đã có thể đi vài bước, mấy tháng trôi qua, bây giờ chỉ cần được dắt là còn có thể chạy được vài bước.
Cái giọng sữa đó gọi suốt cả quãng đường:
“Thơm thơm!
Thơm thơm!!"
Chúc An An lúc này đang pha bột gạo, chính là lấy gạo xay thành bột, nêm nếm gia vị để làm thịt hấp bột gạo là vừa chuẩn.
Miếng thịt ba chỉ giành được hôm qua hơi mỡ, bọc bột gạo bên ngoài vừa hay có thể trung hòa lại.
Tiểu Thuyền vừa vào đã ôm chầm lấy đùi mẹ:
“Ăn ăn, ăn ăn!
Đổi đổi~~"
Giọng nói trẻ con này lúc chuẩn lúc không, nhưng vẫn có tiến bộ, lúc trước cứ từng chữ từng chữ một, bây giờ đã có thể nói được hai chữ hai chữ một rồi.
Chúc An An cúi đầu chọc chọc vào cái má thịt thình kia:
“Vẫn chưa xong đâu, chưa ăn được."
Đứa nhỏ hơn một tuổi mới không thèm quan tâm những chuyện đó, làm gì nói gì đều theo ý mình:
“Đói đói, ăn!!"
Chúc An An nhìn Tần Áo, Tần Áo xoa xoa tóc cậu con trai b-éo ị:
“Chẳng phải con vừa mới ăn xong sao?"
Chúc An An cũng xoa theo, cô đã bảo mà, rõ ràng bát canh trứng đó mới bưng ra chưa đầy nửa tiếng.
Tiểu Thuyền ngước khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ:
“Đói!
Thơm thơm~~"
Chúc An An dửng dưng:
“Con là quỷ đói à."
Cái thằng bé này kể từ khi bắt đầu tập ăn cơm, đó chính là hiện thân của mèo tham ăn, thấy người lớn ăn cái gì cũng muốn ăn, ngửi thấy mùi thơm là đòi cơm, cũng đã mở ra cánh cửa tò mò cái gì cũng nhét vào miệng.
Đấy nhé, sau khi đòi ăn không được mẹ đáp lại, Tiểu Thuyền đã tự mình mày mò.
Chúc An An còn đang làm thịt, Tần Áo chẳng qua chỉ là ra ngoài hái ít hành trong vòng hai phút không để ý đến cậu nhóc.
Cái thằng bé này đã nhét ít vụn bột mì còn sót lại trong chậu lúc Chúc An An làm bánh trung thu vào miệng, Chúc An An vẫn là nghe thấy tiếng Thạch Đầu kinh hô mới quay đầu nhìn thấy.
Quanh miệng và trên tay cậu nhóc đều là bột mì, trên quần áo cũng dính một ít.
Chúc An An vứt đũa xuống bước hai bước đã tới bên cạnh, thò tay vào miệng cậu nhóc móc móc, trái lại chẳng có gì, chỉ là vụn bột mì thôi.
Cái đứa trông như mèo mướp kia chẳng hề cảm thấy mình nghịch ngợm quấy phá, còn thè lưỡi ra chơi.
Chúc An An lầm bầm:
“Đã nói bao nhiêu lần rồi hả, đừng có cái gì cũng nhét vào miệng, đúng là ông tổ mà."
Quả nhiên đứa nhỏ một hai tuổi là khó trông nhất, biết đi biết chạy rồi, cái gì cũng thấy tò mò.
Quan trọng là giảng đạo lý cho cậu nhóc ấy à, cậu nhóc lại không hiểu.
Không những không hiểu mà cậu nhóc còn học theo nữa, thè lưỡi ra bắt chước:
“Tổ tổ~"
Chúc An An xách cậu con trai lên, bế cho Tần Áo vừa rửa hành bước vào:
“Mau bế đi rửa ráy đi, đừng để nó vào đây nữa."
Tiểu Thuyền bị bàn giao qua, miệng lại hét lên:
“Đói đói~~"
Tần Áo giọng điệu không tốt:
“Cho đói luôn."
Chúc An An nghe mà buồn cười, để người không biết nghe thấy, có khi lại tưởng họ ngược đãi đứa nhỏ không chừng.
Gian bếp sau một hồi náo loạn ngắn ngủi, cuối cùng Chúc An An lại yên tâm bận rộn tất bật.
Bánh trung thu cô làm khá nhiều, sau khi ra lò vừa định bảo Thạch Đầu mang sang cho Tần Song thì người đã tự đến rồi, suốt dọc đường hớt hơ hớt hải.
“Chị dâu bánh trung thu xong chưa ạ?
Thơm quá thơm quá!!"
“Món gà anh Tào làm cũng xong rồi, mau lại đây đón lấy một chút, hơi nóng, á suýt~ nóng nóng nóng!!"...
Vừa nói vừa bưng một cái bát lớn bước vào.
Chúc An An còn chưa kịp đi ra:
“Sao không lấy giẻ bọc lại, cái tay áo đó của em sao bọc nổi."
Tần Song dùng hai tay xoa tai mình:
“Lúc em bưng ra không nóng thế này đâu."
Nói xong đã sán lại gần đĩa bánh trung thu rồi.
Chúc An An dùng ánh mắt ra hiệu một cái:
“Cái đĩa đó sạch đấy."
Tần Song hì hì cười:
“Vậy em không khách khí đâu nhé."
Sau khi Tần Song mang đi một phần, Chúc An An lại bảo Tiểu Nhiên mang cho bác sĩ Hầu một ít, còn có cả của Chương Nam Xuân và Đường Tiểu Hạ nữa.
Đợi đến lúc khai tiệc, Tiểu Thuyền ngồi trong lòng Tần Áo, hai tay bưng một chiếc bánh trung thu hơi lớn so với cậu nhóc, vui vẻ gặm.
Rõ ràng răng còn chưa mọc đủ mà khẩu vị lại lớn đến lạ thường.
