Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 251
Cập nhật lúc: 18/03/2026 16:02
Kết quả một cái chân vừa định duỗi ra ngoài đã lập tức bị ôm c.h.ặ.t vào l.ồ.ng ng-ực rắn chắc, giọng Tần Áo hơi khàn:
“Không vội chút này đâu, không ngủ được thì làm chút chuyện gì đó giúp em ngủ được ấy."
Chúc An An định nói gì đó, giọng Tần Áo lại vang lên bên tai:
“Nếu em ngủ muộn quá, ngày mai tinh thần không tốt, hiệu quả đọc sách chẳng phải sẽ thấp sao?"
Chúc An An thấy cũng có lý, có những chuyện tuy mệt thì mệt thật nhưng làm xong thực sự ngủ rất ngon.
Hai tiếng thở trong phòng từ dồn dập dần trở nên bình ổn, không biết từ lúc nào trời đã mờ sáng.
Hai người lớn vẫn chưa tỉnh, Tiểu Thuyền ngủ sớm đã lờ mờ tỉnh dậy, trong cơn mơ màng phát hiện mình lại ngủ ở ngoài rìa.
Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, cậu nhóc rất hiểu chuyện đã thấy quen rồi, thành thạo bò dậy, leo qua “ngọn núi" bố ở bên cạnh, len lỏi vào giữa bố mẹ.
Bố cứ thích tranh giành mẹ với cậu, cậu cũng muốn ôm mẹ ngủ.
Tiểu Thuyền gây ra động tĩnh không nhỏ, trong lúc chen được vào giữa thành công thì cũng làm Chúc An An và Tần Áo tỉnh giấc.
Chúc An An mơ màng ôm lấy con trai cưng, mắt cũng không mở hỏi:
“Sao lại tỉnh rồi?"
Tiểu Thuyền cọ cọ trong lòng mẹ:
“Ngủ với mẹ~"
Tần Áo bị đẩy ra đành chấp nhận lùi sang bên cạnh nhường chỗ.
Chúc An An đang ôm nhóc con theo bản năng vỗ vỗ lưng con dỗ ngủ.
Giây tiếp theo, trong cơn mơ màng cô phát hiện có gì đó không ổn, lòng bàn tay ướt rượt.
Cùng lúc đó, Tần Áo vừa mới lùi sang cũng cảm nhận được mảng lưng trần của mình ướt nhẹp.
Hai vợ chồng cùng lúc mở mắt, tỉnh táo hơn nhiều.
Chúc An An lật nhóc con trong lòng ra xem, quả nhiên cái m-ông nhỏ còn ướt hơn.
“Đái dầm rồi à."
Tần Áo dậy bật đèn, Tiểu Thuyền vốn dĩ chưa ngủ lại, cậu nhóc sau đó mới nhận thức được điều gì đó, để lộ một nụ cười thẹn thùng.
Trẻ con mới ba tuổi đái dầm là chuyện bình thường, Chúc An An chỉ thấy nhóc con còn biết thẹn này thật là đáng yêu.
Dù sao trời cũng đã sáng, Chúc An An với lấy quần áo mặc vào, tìm một cái quần đùi nhỏ khác thay cho con trai cưng, vừa thay vừa trêu:
“Ai đây nhỉ?
Sáng sớm tinh mơ đã vẽ bản đồ trên giường rồi."
Tiểu Thuyền ôm lấy mẹ không muốn thừa nhận, chỉ tay vào Tần Áo:
“Là bố~"
Tần Áo đang dọn dẹp cái chăn ướt:
“.................."
Có chuyện là đẩy cho bố gánh, đúng là con trai ngoan.
Chúc An An giả vờ nghi hoặc:
“Thật sao?
Nhưng tối qua bố không phải ngủ ở giữa sao?"
Tiểu Thuyền nghe vậy lại thẹn thùng, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Là con~"
Chúc An An phối hợp ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ:
“Ồ, có phải hôm qua trước khi đi ngủ con uống nhiều mạch nha quá không?"
Tiểu Thuyền ra vẻ nghiêm túc:
“Vâng, uống nhiều quá, nhiều, tè!"
Chúc An An:
“Vậy lần sau chúng ta uống ít đi một chút nhé."
Tiểu Thuyền gật đầu lia lịa với vẻ mặt vô cùng trịnh trọng.
Trẻ con ở lứa tuổi này khi đã hiểu chuyện một chút thực sự là rất thú vị, Chúc An An thay quần áo xong còn trêu chọc nhóc con một lúc lâu.
Thực ra Tiểu Thuyền từ sau khi hai tuổi đã không còn dùng tã nữa rồi, trẻ con không biết cái sự xấu hổ từ đâu ra mà luôn cảm thấy mình là anh lớn, không muốn mặc quần hở đ-ít nữa.
Chúc An An cũng tùy ý cậu bé, ban ngày muốn đi vệ sinh gì đó cậu bé tự biết nói, buổi tối lót một cái tấm lót chống thấm là được.
Nói đi cũng phải nói lại, Tiểu Thuyền đã hai ba tháng nay không đái dầm rồi.
Trước khi ngủ buổi tối đi vệ sinh một cái là có thể ngủ yên ổn đến sáng.
Nhờ phúc của Tiểu Thuyền, thời gian ăn sáng hôm nay sớm hơn hôm qua một chút.
Bài khóa Chúc An An chưa học được tối qua thì sáng nay đã học bù xong.
Một buổi sáng trôi qua thật sung túc, buổi trưa còn chưa kịp ăn cơm thì Tần Song đã bế Tiểu Quả Quả chạy đến.
Chúc An An vừa nhìn thấy mắt cô ấy sáng rực lên là hiểu ngay có chuyện gì rồi.
Chắc chắn là sáng nay Tần Áo và anh Tào đã thông báo tin tức cho nhau, người về cũng đã nói với Tần Song rồi.
Quả nhiên, Tần Song mặt đầy phấn khích xán lại gần:
“Chị dâu, chúng ta thực sự sắp đi Thượng Hải rồi sao?
Thành phố lớn đó nha!
Em chưa bao giờ được đi cả!!
Ở đó quần áo chắc chắn đều thời thượng hơn bên này nhiều nhỉ?"
Chúc An An đáp lời:
“Chị cũng chưa đi bao giờ."
Kiếp trước thì không tính.
Tần Song để lộ một nụ cười vô cùng khao khát:
“Thành phố lớn chắc chắn phát triển tốt lắm, vốn dĩ em còn đang nghĩ sau này có thời gian nhất định phải đưa mẹ và mọi người đi thủ đô, Thượng Hải những nơi đó xem cho biết, không ngờ em lại được đi trước."
Chúc An An cũng luôn nở nụ cười:
“Đến lúc đó cả nhà mình cùng đi, làm một chuyến du lịch gia đình, nếu anh trai em và mọi người không rảnh thì chị em mình tự đi."
Ngắm cảnh chỉ là phụ, kiếp trước cô đã xem nhiều lần rồi.
Chủ yếu là cô rất thèm những ngôi nhà ở đó, tranh thủ lúc bây giờ giá rẻ mạt thế này, chẳng có lý do gì mà không mua cả.
Tần Song cười hì hì:
“Cái này hay nè, mặc kệ họ, Thổ Đản, Đậu Tử, Thạch Đầu đều có thể dùng làm lao động chính được."
Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà hai người đã nói chuyện rất hăng say.
Cho đến khi Tần Áo đi tới đuổi người:
“Không về ăn cơm à?"
Còn nói tiếp chắc vợ anh thực sự chạy theo cô em gái mất.
Tần Song hưng phấn đến nỗi phớt lờ cả sự ghét bỏ trong giọng điệu của anh trai mình:
“Ăn chứ!
Đợi em bưng cơm qua đây, chị dâu mình nói tiếp nha."
Chỉ vài phút sau, Tần Song thực sự một tay bế Tiểu Quả Quả, một tay bưng một cái bát đi tới, phía sau còn kèm theo một Phó trung đoàn trưởng Tào.
Cơn hưng phấn của Tần Song vẫn chưa qua, thỉnh thoảng lại cảm thán một câu mình sắp trở thành người thành phố lớn rồi.
Tuy ngày đó vẫn chưa tới nhưng không ảnh hưởng đến việc cô vui mừng.
Ngược lại, niềm vui của Chúc An An phần nhiều là ở trong lòng, vì biết sự phát triển của thời đại sẽ ra sao nên kế hoạch ban đầu của cô chính là sau này phải đi thủ đô, Thượng Hải, Quảng Châu những nơi này xem sao.
Đời sau đ-ánh giá về thời đại này rằng, đứng ở đầu ngọn gió thì lợn cũng có thể bay lên.
Cô tuy không có tham vọng làm nên sự nghiệp to lớn gì nhưng ai mà chê tiền nhiều chứ.
Cô cũng muốn đi làm con lợn đang bay đó.
Vì lệnh điều chuyển chưa xuống nên dù là Chúc An An hay Tần Song cũng không rêu rao ra ngoài, chỉ nói chuyện trong nhà mình thôi.
Vui mừng được vài ngày, cuộc sống vẫn trôi qua như cũ.
Chỉ là rốt cuộc vẫn chịu một chút ảnh hưởng, mỗi khi trong nhà định mua thêm món đồ gì, Chúc An An lại luôn nghĩ, bây giờ mua thêm đến lúc chuyển đi lại rắc rối, thôi thì cứ tạm bợ mà sống vậy.
