Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 308
Cập nhật lúc: 18/03/2026 20:01
“Trang Nhã Vân thu túi giấy lại, vừa đi vừa ngáp một cái, miệng đang ăn bánh bao mà vẫn còn lầm bầm các điểm kiến thức.”
Mới lầm bầm được hai câu, Trang Nhã Vân chân nam đ-á chân chiêu, suýt nữa thì ngã nhào ra ngoài.
Chúc An An thốt lên một tiếng kinh hãi, nhanh tay lẹ mắt giữ người lại.
“Trời đất ơi, mắt cậu nhìn đi đâu thế hả?!"
Trang Nhã Vân cũng giật mình:
“Đầu óc hơi mơ màng, không nhìn thấy có hòn đ-á ở đây."
Chúc An An buông tay:
“Vừa nãy mình đã định hỏi rồi, có phải cậu chẳng ngủ được mấy tiếng không?
Quầng thâm mắt nặng quá."
Trang Nhã Vân sờ sờ mặt:
“Rõ lắm à?
Bận quá, sáng nay mình còn chẳng kịp soi gương nhìn nữa."
Chúc An An gật đầu:
“Vô cùng rõ ràng."
Trang Nhã Vân thở dài một tiếng:
“Tối nay mình sẽ cố gắng ngủ sớm một chút, bên chỗ lão Chung sáng mai cũng không cần mình giúp nữa rồi."
Nói xong lại thở dài:
“Lúc nãy vừa ra khỏi nhà hai vợ chồng mình còn đang bàn bạc xem hay là đổi sạp hàng khác."
“Bán bánh bao thì kiếm được thì kiếm được thật, nhưng mà vất vả quá, nửa đêm đã phải dậy, không được giấc ngủ ngon, còn có con cái phải trông nom."
“Cậu không thấy đấy thôi, quầng thâm mắt của lão Chung sắp rớt xuống tận cổ rồi."
Chúc An An đúng là đã mấy ngày không ghé qua sạp bánh bao của chồng Trang Nhã Vân, bữa sáng đều là mẹ chồng cô mua về.
Lão Chung tên đầy đủ là Chung Phong Mậu, tay nghề rất khá, từ cuối tháng ba đã bày ra một sạp bánh bao, trừ những ngày mưa ra, ngày nào cũng dọn hàng từ rất sớm.
Kiếm được bao nhiêu cô không dò hỏi, loại vấn đề riêng tư này không tiện hỏi, nhưng hộ cá thể trong thời kỳ đầu mở cửa, ít nhiều cũng kiếm được tiền, thậm chí có người còn nhiều hơn lương một tháng của công nhân bình thường.
Đồng thời vất vả là điều chắc chắn, nhất là loại quán ăn sáng này, chỉ riêng việc đêm nào cũng không ngủ ngon đã rất bào mòn sức khỏe rồi.
Chúc An An thuận theo lời Trang Nhã Vân trước đó hỏi:
“Định đổi thành cái gì?"
Trang Nhã Vân:
“Vẫn chưa quyết định xong, anh ấy muốn mạo hiểm một chút đi buôn đài thu thanh, rủi ro cao lợi nhuận lớn, mình thấy không ổn lắm, vốn liếng cao quá, nếu không thu hồi được vốn thì chẳng phải mấy tháng nay vất vả công cốc sao?"
Chúc An An bày tỏ sự tán thành:
“Đúng là cần không ít vốn liếng thật."
Bây giờ cứ hễ dính dáng đến đồ điện t.ử là không có cái nào rẻ cả.
Trang Nhã Vân:
“Mình thấy nhập ít quần áo về bán cũng được, chỉ là dù bán cái gì thì nguồn hàng cũng là một vấn đề."
Dứt lời, Trang Nhã Vân dừng bước một lát, xích lại gần phía Chúc An An, như thể sợ người khác nghe thấy, nhỏ giọng nói:
“Người mà lão Chung quen biết có một người đã bị lừa rồi đấy, nhìn hàng mẫu thì đẹp, lúc lấy về thì những cái bên trên cũng đẹp, kết quả bên dưới toàn là hàng lỗi."
“Cái thì may chưa xong, cái thì rách một lỗ, hoàn toàn không bán đi được."
“Mình còn nghe thím ở tầng trên nói, cô ấy có một người bạn của đứa cháu họ xa ở ngoại tỉnh cũng bị như vậy, còn lỗ nặng hơn, máy thu thanh nhập về thiếu linh kiện, căn bản không dùng được, đành ôm hết đống hàng hỏng trong tay."
Chúc An An hít một hơi khí lạnh.
Trang Nhã Vân tiếp tục nói:
“Nếu không thì tại sao mình lại không muốn lão Chung mạo hiểm lớn chứ, lỗ nhỏ thì chúng mình còn miễn cưỡng chịu đựng được, lỗ lớn thật sự là muốn mạng mà."
Chúc An An cảm thán:
“Nói cho cùng vẫn là vấn đề nguồn hàng."
Dưới lợi nhuận khổng lồ luôn dễ nảy sinh lòng tham, mấy năm nay có rất nhiều chuyện cướp hàng giữa đường, rồi các băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản.
Khổ nỗi lại chẳng có camera giám sát, người ta dùng tên giả, rồi cải trang một chút, lừa được tiền là cao chạy xa bay, nạn nhân hoàn toàn không tìm thấy người.
Hai người vừa nói vừa đi tới cổng trường.
Trang Nhã Vân tỏ vẻ rất tán thành:
“Chứ còn gì nữa, mình chính là đang lo lắng chuyện đó đây."
Sau đó lại hỏi:
“An An bên phía cậu có quen biết ai chạy hàng không?"
Chúc An An khựng lại hai giây:
“Để mình nghe ngóng giúp cậu xem sao."
Trang Nhã Vân:
“Thế thì cảm ơn trước nhé, nếu không có cũng không sao đâu, mình và lão Chung thật ra cũng đang cân nhắc xem có nên thuê một cửa hàng cố định mở một quán ăn nhỏ không, như vậy sáng mới mở cửa, ít nhất không phải dậy nửa đêm, chỉ là có chút sợ..."
Lời phía sau chưa nói hết, Chúc An An đã hiểu ý, sợ có ngày phong khí lại trở nên giống như mấy năm trước.
Có nỗi lo này là bình thường, bây giờ vẫn còn không ít người nói những kẻ bày sạp nhỏ kia là đang đầu cơ trục lợi đấy thôi.
Vào đến lớp học, thầy giáo vẫn chưa tới, mọi người đều đang đọc sách.
Trước mặt Chúc An An cũng đặt sách, nhưng tâm trí có chút bay bổng.
Vừa nãy đồng ý nghe ngóng giúp Trang Nhã Vân, thật ra là chính bản thân cô cũng có chút muốn đi nhập ít hàng, kiếm chút tiền nhanh.
Từ khi Bành Thành chưa phát triển cô đã có ý định này rồi.
Căn nhà cũ có thể chứa được không ít đồ, chỉ riêng điểm này đã thuận tiện hơn người khác rất nhiều, lúc quan trọng còn có thể “flash" để giữ mạng.
Cộng thêm nửa năm nay, Tần Áo và Quan Phi Ứng liên lạc cũng rất thường xuyên.
Quan Phi Ứng vẫn đang làm ở đội vận tải, anh ấy ngày nào cũng chạy ngược chạy xuôi, quen biết không ít người, biết được cũng không ít.
Bát cơm sắt không bỏ, việc riêng cũng không làm ít, trong đó có cả việc làm trung gian chạy hàng.
Mỗi lần anh ấy lấy không nhiều, nhưng xưởng nào ở Bành Thành làm ăn uy tín, xưởng nào l.ừ.a đ.ả.o anh ấy biết được tám chín phần mười.
Có tin tức đáng tin cậy, lại không có áp lực vận chuyển, hai yếu tố đó cộng lại khiến Chúc An An cảm thấy mình mà không chạy một chuyến thì thật sự là có lỗi với tiền bạc.
Vấn đề duy nhất là trong nhà có nhiều người như vậy, cô tìm lý do gì để giải thích việc mình phải chạy đi tỉnh ngoài một chuyến?
Chưa đợi Chúc An An nghĩ ra được phương án khả thi nào, cánh tay cô đã bị Trang Nhã Vân huých huých:
“Nghĩ gì thế?
Gọi cậu hai lần rồi mà chẳng thấy thưa."
Chúc An An hoàn hồn:
“Có chuyện gì thế?"
Trang Nhã Vân đẩy cuốn vở trong tay về phía Chúc An An:
“Mau xem giúp mình câu này với, đầu óc không quay nổi nữa rồi, mãi mà không nhớ ra vị thu-ốc này còn có công dụng gì khác nữa?"
Chúc An An thu lại những suy nghĩ vẩn vơ, đọc đề bài một lượt.
Nói cho cùng, chuyện này làm cũng được mà không làm cũng không sao, điều quan trọng nhất hiện tại là kỳ thi cuối kỳ, mọi chuyện đợi thi xong rồi tính.
Giảng xong đề bài thì thầy giáo cũng vào lớp.
Vài ngày thời gian trôi qua vùn vụt, sau khi môn thi cuối cùng kết thúc, có bạn học vội vã vác hành lý ra ga tàu hỏa về quê ngay lập tức, cũng có người không muốn về mà ở lại ký túc xá.
Phiếu điểm của sinh viên ngoại tỉnh sẽ được gửi trực tiếp về nhà, sinh viên địa phương thì phải tự đến lấy.
Còn vài ngày nữa mới đến lúc lấy kết quả, Chúc An An cũng thu dọn đồ đạc dắt theo nhóc con về khu gia xá.
Dùng lời của người bố nhóc con phải ở lại trông nhà mà nói thì, nếu cô còn không về nữa, một bên còn lại của chiếc giường trong phòng ngủ chính sắp gỉ sét mất rồi.
