Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 312
Cập nhật lúc: 18/03/2026 20:02
“Bởi vì đã hứa trước là sẽ làm bánh kem cho nhóc con, nên Chúc An An cuối cùng cũng không nằm ườn trên giường quá lâu.”
Đương nhiên, vào buổi sáng mùa hè oi bức thì vốn dĩ cũng chẳng thích hợp để ngủ nướng.
Khoảng mười giờ sáng, Nguyễn Tân Yến dẫn Quả Quả trở về, sinh nhật cháu trai đích tôn, người làm bà đương nhiên phải có mặt.
Đám Thạch Đầu, Tiểu Nhiên bốn đứa thì không về, mấy thiếu niên thiếu nữ đó đang mải mê kiếm tiền rồi.
Cũng chẳng phải là sinh nhật tròn tuổi, mọi người có đông đủ hay không không quan trọng.
Vốn dĩ cũng chẳng thể đông đủ được, Tần Song vẫn còn đang lên lớp mà.
Tiểu Thuyền cũng chẳng bận tâm việc các cậu dì có mặt hay không, trong đầu cậu bé chỉ toàn là cái bánh kem to đùng của mình thôi, buổi sáng trực tiếp hóa thân thành “cái đuôi nhỏ", Chúc An An ở đâu là cậu bé ở đó.
Cứ nhìn chằm chằm vào việc bận rộn của Chúc An An không rời mắt, ngay cả quà mà Nguyễn Tân Yến mang về cũng chẳng buồn xem, bên trong có cả phong bao lì xì sinh nhật mà bốn đứa Thạch Đầu, Tiểu Nhiên góp lại nữa.
Tiểu Thuyền cầm lên liền giao cho mẹ mình, có thể nói là vô cùng tự giác, giống hệt như lúc nộp tiền mừng tuổi ngày Tết vậy.
Trong sự mong mỏi tha thiết của nhân vật chính buổi sinh nhật, cuối cùng đến bữa trưa cũng được ăn bánh kem to.
Hai anh em mỗi người bưng một cái đĩa nhỏ, ăn đến mức miệng đầy kem bơ.
Quả Quả cũng vẫn đang ở giai đoạn rất thích ăn đồ ngọt, ngay cả khi bố mình muốn nựng nịu tình cảm một chút cũng bị con bé không ngần ngại đẩy ra.
Tội nghiệp lão Tào đau lòng muốn ch-ết.
Vợ thì chưa được nghỉ, con gái thì có bánh kem là quên mất bố, cuộc sống trôi qua chẳng khác gì một ông già neo đơn vậy.
Buổi chiều Nguyễn Tân Yến lại dẫn Quả Quả quay về thành phố.
Sau đó Chúc An An cũng được hưởng vài ngày thanh thản, lúc rảnh rỗi thì tìm hàng xóm tán gẫu hoặc ở nhà dạy Tiểu Thuyền đọc sách.
Nhóc con bốn tuổi rồi, ít nhiều cũng có thể dạy dỗ một chút.
Quan trọng là bản thân đứa trẻ rất thích, khi Tiểu Thuyền lớn lên từng ngày, việc xem truyện tranh đã không còn thỏa mãn chỉ là nhìn tranh vẽ nữa rồi.
Phải vừa đọc vừa giảng giải cả phần chữ lẫn phần tranh, bộ não mới ra xưởng này vô cùng dễ dùng, sau khi đọc qua vài lần, nhóc con thực sự đã nhận biết được một số mặt chữ.
Ngoài truyện tranh ra, các phép tính cộng trừ Tiểu Thuyền cũng rất thích, có một khoảng thời gian cứ hễ rảnh là lại lôi kéo Chúc An An và Tần Áo nói...
“Mẹ ơi mẹ mau hỏi con một cộng một bằng mấy đi?"
“Bố ơi sao bố không hỏi con hai trừ một bằng mấy ạ?"
Hỏi xong đáp xong, còn phải khen ngợi cậu bé một trận nữa.
Sau một quy trình như vậy, nhóc con nghiễm nhiên biến thành một chú gà trống choai kiêu ngạo, cảm thấy mình rất có năng lực.
Hôm nay, Tiểu Thuyền lại hăng hái học phép cộng trừ.
Tuổi còn nhỏ mà đã không còn thỏa mãn với các con số trong phạm vi mười nữa rồi, bắt đầu thử thách với các con số hàng chục trở lên, nhưng ngón tay lại không đủ dùng.
Thế là, suốt cả buổi sáng câu nói mà Chúc An An nghe thấy nhiều nhất chính là...
“Mẹ ơi mẹ cho con mượn ngón tay của mẹ dùng một lát đi mà, của con ít quá, không đủ đếm."
Lúc nói câu này, đôi lông mày nhỏ còn nhíu c.h.ặ.t lại, ra vẻ như thật sự đang phiền não vì ngón tay của mình quá ít vậy.
Chúc An An liền “.................."
Cạn lời, nếu mà mọc thêm thật thì đến lượt mẹ phải phiền não đấy.
Mẫn Mai Anh đi ngang qua bị lời nói của Tiểu Thuyền thu hút, đứng ở cửa nhìn một lát rồi cảm thán:
“Chẳng trách cả gia đình các cô thành tích học tập đều tốt, bé thế này đã bắt đầu dạy rồi à?"
Bây giờ thời tiết nóng, cửa cơ bản là không đóng, để mở cho thoáng gió.
Chúc An An:
“Cũng không cố ý dạy đâu ạ, con trẻ hỏi đến thì em giảng cho chút thôi."
Dứt lời cô lại chào hỏi người ta:
“Chị Mẫn ở đây có ghế này, vào ngồi một lát đi ạ."
Mẫn Mai Anh lúc này đúng là đang rảnh rỗi, ghé vào ngồi cạnh Tiểu Thuyền nhìn những con số trên vở tuy không đẹp lắm nhưng đều viết đúng hết, lại một hồi cảm thán.
“Mấy đứa nhà chị đều đã định hình hết rồi, muốn có đứa nào hiếu học thì chỉ còn trông chờ vào đời sau thôi."
Chúc An An nhướn mày:
“Tiểu Vũ T.ử xem mắt thành công rồi ạ?"
Mẫn Mai Anh lời còn chưa thốt ra, biểu cảm trên mặt đã nói lên tất cả, cười tươi rói đến mức không khép được miệng.
“Thành rồi, nhà chị gái của Tú Hòa cũng rất hài lòng, để cho hai đứa trẻ tìm hiểu nhau trước đã."
Chúc An An phụ họa:
“Tìm hiểu tốt thì tốt nghiệp xong là có thể kết hôn luôn rồi ạ."
Mẫn Mai Anh gật đầu:
“Ý là như vậy đấy, chỉ là không biết hai đứa nhỏ này sau này có thể được phân phối đi đâu?
Nếu ở gần thì chị còn có thể giúp trông con cái, xa quá thì mệt lắm."
Là một sinh viên đại học, Chúc An An cũng không biết nhiều về việc phân phối công tác, cô vẫn chưa trải qua, giá trị tham khảo của mười năm trước cũng không lớn, nhưng có một điều chắc chắn là không thay đổi.
“Nếu thành tích tốt thì chắc là sẽ được phân phối vào chỗ tốt hơn một chút ạ."
Mẫn Mai Anh tay vỗ vỗ lên đùi:
“Cũng chẳng biết Anh Vũ nhà chị thành tích ra sao nữa, phiếu điểm chị cũng chưa được nhìn thấy."
Hễ nhắc đến chủ đề thành tích của con cái là Mẫn Mai Anh lại không dứt ra được, nói từ đứa cả đến đứa út.
Trong lúc đó chắc là Tiểu Thuyền cảm thấy không muốn học nữa, liền chạy ra ngoài chơi với những đứa trẻ khác trong khu gia xá ở gần đó.
Trong khu gia xá vô cùng an toàn, thấy con không chạy đi xa nên Chúc An An cũng không quản.
Đám trẻ con tụ tập líu lo như chim sẻ, lăn vòng sắt chạy đi chạy lại, một đứa chạy là một đám chạy theo sau, lớn dắt bé, có đứa còn là cả một nhà, mấy anh chị em liền.
Lúc chạy đến dưới chân tòa nhà số 6, Chúc An An liếc nhìn nhóc con nhà mình, Mẫn Mai Anh cũng nhìn theo, chợt nhớ ra điều gì đó, thế là hỏi:
“Cô và đoàn trưởng Tần không định sinh thêm một đứa nữa à?"
Chúc An An:
“Có muốn thì cũng phải đợi hai năm nữa ạ, hai năm nay em bận quá."
Mẫn Mai Anh không biết chuyện Chúc An An muốn xin tốt nghiệp sớm, không hiểu nổi nói:
“Chẳng phải nói là m.a.n.g t.h.a.i thì có thể xin tạm nghỉ học sao?
Có ảnh hưởng gì đâu."
Chuyện này cũng chẳng phải là bí mật gì không thể nói, nên Chúc An An cứ nói thật.
Mẫn Mai Anh chưa từng thấy kiểu thao tác này bao giờ, nghe mà tắc lưỡi, miệng há ra rồi lại khép lại.
Trong lòng chỉ thấy vợ đoàn trưởng Tần đúng là một người có năng lực, chẳng trách là trạng nguyên của khu gia xá, đúng là khác hẳn với người khác.
Nhiều người trong khu gia xá còn chưa sờ thấy ngưỡng cửa đại học đâu, đang chuẩn bị cho kỳ thi đại học lần thứ hai kia kìa, mà vợ đoàn trưởng Tần đã đang cân nhắc làm sao để hoàn thành sớm chương trình học đại học rồi.
Chúc An An không biết trong lòng Mẫn Mai Anh đang nghĩ gì, sau khi người đi rồi, cô đứng bên cửa sổ nhìn Tiểu Thuyền trong đám trẻ con.
Thật ra về chuyện có nên sinh đứa thứ hai hay không, cô và Tần Áo đã thảo luận rất nhiều lần, cũng đã hỏi qua ý kiến của Tiểu Thuyền, Tiểu Thuyền còn lơ tơ mơ, mỗi lần hỏi đều là muốn có em trai em gái.
