Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 335
Cập nhật lúc: 18/03/2026 20:04
“Mẹ ơi, con bi- biết lỗi rồi, con không... không lừa kẹo ăn nữa đâu."
Chúc An An cạy miệng con trai ra nhìn, lại nhìn cái răng nguyên vẹn trong tay con trai, bật cười thành tiếng, “Không phải sâu ăn mất đâu, là con thay răng thôi."
Tiểu Thuyền ngơ ngác, nấc lên một tiếng, “Hức... thay- thay răng ạ?"
Nguyễn Tân Yến vỗ vỗ ng-ực, “Chao ôi, sáng sớm tinh mơ đã làm mẹ hú hồn, trẻ con đứa nào chẳng phải thay răng, trường mẫu giáo của các con chẳng phải đã có bạn thay răng rồi sao?"
Tiểu Thuyền như mới nhớ ra, tiếng khóc thì đã dứt, nhưng vì thiếu một chiếc răng nên trông hơi ỉu xìu nép vào lòng Chúc An An.
Trẻ con cũng biết giữ thể diện lắm, thấy thiếu một chiếc răng là không đẹp, lúc thay quần áo rửa mặt đều im hơi lặng tiếng.
Lúc đ-ánh răng lại càng cẩn thận dè dặt, muốn chà sạch các răng khác nhưng lại sợ đụng vào chỗ răng mới rụng.
Ngồi xổm trong sân đ-ánh răng cực kỳ lâu, sau khi Chúc An An nhìn chằm chằm con trai hai cái, cô lộ ra một nụ cười, sau đó vào phòng lấy máy ảnh ra.
Chúc An An ngồi xổm sau lưng Tiểu Thuyền, “Nào con trai, quay người lại cái nào."
Tiểu Thuyền không hiểu tại sao, ngoan ngoãn quay lại.
'Tách' một tiếng, thêm một tấm ảnh dìm hàng tuổi thơ, lại còn là kiểu chổng m-ông sún răng nữa chứ.
Tiểu Thuyền trợn tròn mắt, “!!!"
Hừ, mẹ đúng là trẻ con!!
“Mẹ trẻ con" Chúc An An còn định làm thêm tấm thứ hai, nhưng tiếc là không thành công.
Nhóc con quay lưng lại chổng m-ông về phía cô, nhất quyết không quay mặt lại.
Tần Song thấy vui vẻ, “Đợi đến lúc Quả Quả thay răng, em cũng phải chụp cho con bé một tấm."
Lần đầu tiên thay răng mà, có kỷ niệm biết bao nhiêu.
Quả Quả vẫn chưa nhận ra là mình đã bị đặt hàng trước một tấm ảnh dìm hàng, cô bé cầm cái bàn chải đ-ánh răng nhỏ ngồi xổm bên cạnh Tiểu Thuyền bắt chước đ-ánh răng theo.
Đ-ánh xong, hai đứa nhỏ cầm hai cái cốc giống hệt nhau rồi ùng ục ùng ục súc miệng, ngồi xổm đó trông như hai chú ếch nhỏ vậy.
Chỗ nước còn lại đổ vào vườn rau, Quả Quả nhe hàm răng nhỏ trắng như hạt bắp ra với Tiểu Thuyền, “Có phải em đ-ánh răng rất sạch không?"
Nếu là bình thường, Tiểu Thuyền đã có thể khen liền ba câu không lặp lại, ví dụ như...
'Em đúng là người em gái biết đ-ánh răng nhất!'
'Răng của em gái là hàm răng sạch nhất luôn!'
Đại loại như vậy, lải nhải suốt...
Dù sao thì bộ câu từ vạn năng của cậu bé cũng chỉ có thế.
Nhưng hôm nay là một người anh trai bị mất một chiếc răng, Tiểu Thuyền dè dặt gật đầu, ra vẻ có thể không mở miệng là nhất quyết không mở miệng.
Khiến người lớn đều bật cười.
Tần Song tặc lưỡi khen lạ, “Đúng là đừng nói nữa nha, quen với cái dáng vẻ cười hì hì thường ngày của Tiểu Thuyền rồi, lúc thằng bé nghiêm mặt lại thế này, đúng là đúc cùng một khuôn với anh trai em luôn."
Chúc An An cũng thấy càng nhìn càng giống, lại một lần nữa cảm thán sự mạnh mẽ của gen nhà họ Tần.
Bữa sáng hôm nay do Nguyễn Tân Yến nấu, sáng sớm nhờ cái tiếng khóc vang trời của Tiểu Thuyền mà mọi người đều dậy sớm hơn bình thường một chút.
Mấy bát mì nước thanh đạm cực kỳ đơn giản, sợi mì và rau xanh đều có sẵn.
Sân rộng có cái lợi thế này, rau ở phía sau vừa ăn xong thì rau trồng ở phía trước đã mọc lên rồi, tiết kiệm được không ít tiền mua rau.
Thời tiết hôm nay cực kỳ âm u, sáng sớm mây đen đã che khuất mất nửa bầu trời.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc là sắp mưa rồi.
Cũng đã một thời gian không có mưa, gần hai mươi ngày nay hầu như đều là trời nắng ráo và mây nhiều, mấy ngày gần đây lại càng oi bức hơn.
Mọi người đều mong chờ một trận mưa để xua tan cái nóng.
Ba đứa học sinh cấp ba có tiết tự học sáng, ăn xong lập tức đeo cặp sách ra khỏi cửa.
Nguyễn Tân Yến gọi với theo ở phía sau, “Đã mang áo mưa chưa?"
“Mang rồi mang rồi, trong cặp ấy ạ.", tiếng của Tần Chiêm biến mất sau cánh cổng.
Nguyễn Tân Yến với tư cách là người duy nhất trong nhà không phải đi học cũng không phải đi làm, đã quen với việc lo toan nhiều hơn trong cuộc sống.
Chúc An An ăn xong sau đó, mang bát vào bếp, lúc ra đã thấy mẹ chồng tìm được cái ô mà cô quên mất để ở đâu rồi.
Nguyễn Tân Yến:
“Đừng quên cầm theo, mẹ nhìn cái trời này, buổi sáng chắc chắn là mưa đấy."
Chúc An An đáp lại một tiếng, tiết đầu tiên hôm nay cô cũng có lớp, cần phải đến trường sớm một chút.
Ngược lại, Tần Song buổi sáng không có tiết, lúc này đang thong dong ngắm nhìn cách ăn mì như tiểu thư đài các của Tiểu Thuyền.
Quả Quả đã ăn xong rồi, Tiểu Thuyền vẫn đang ôm bát mì húp từng ngụm từng ngụm nhỏ.
Cũng chẳng có ai giục cậu bé, đều biết cái tính nết của nhóc tì này, ước chừng chưa đầy nửa ngày là có thể khôi phục bình thường.
Thay răng thôi mà, đứa trẻ nào chẳng phải thay răng?
Hơn chín giờ sáng, mưa rào rào trút xuống, không khí lập tức mát mẻ hơn hẳn.
Trong lúc ra chơi, vẫn có những bạn học đứng trước cửa sổ, xôn xao bàn tán cuối cùng cũng mưa rồi, nói là buổi tối nóng đến nỗi không ngủ được, không biết thì còn tưởng là đang nằm trong l.ồ.ng hấp nữa chứ.
Sau cơn mưa, nhiệt độ trong mấy ngày tới đều khá dễ chịu, đúng là kiểu một trận mưa thu là một lần thêm lạnh.
Có điều, mưa thì đã đợi được rồi, nhưng chuyện Chúc An An và mọi người bán bản quyền phim hoạt hình thì vẫn chẳng thấy tin tức gì.
Văn phòng tòa soạn báo nơi Chương Nam Xuân đang làm việc có điện thoại, nhưng tạm thời chưa có ai liên lạc với chị ấy.
Tuy nhiên chuyện này chẳng có gì phải vội vàng, vốn dĩ nó thuộc về một niềm vui bất ngờ nhỏ trong cuộc sống, thành công thì đương nhiên tốt, không thành công cũng chẳng sao, cũng đâu có trông chờ vào chút tiền bản quyền đó để sống đâu.
Hơn nữa chuyện này có vội cũng chẳng ích gì, quyền chủ động nằm trong tay xưởng phim hoạt hình.
Trước đó chủ biên Trần cũng đã nói rồi, người ta mới chỉ có ý định thôi mà.
Cái từ “ý định" này chứa đựng quá nhiều sự không chắc chắn, trên thị trường có không ít truyện tranh liên hoàn, những cuốn bán chạy cũng rất nhiều.
Dự án mới mà, người ta có lẽ cần phải khảo sát rất nhiều thứ.
Dù sao thì, cứ chờ thôi.
Cái se lạnh sau trận mưa thu mấy ngày trước đã kéo dài mãi cho đến ngày Quốc khánh mùng 1 tháng 10.
Ngoại trừ ba đứa học sinh cấp ba trong nhà ra, mọi người đều được nghỉ ba ngày, nhóm Tiểu Nhiên chỉ được nghỉ một ngày.
Chỉ một ngày đó thôi mà trường cũng chẳng muốn cho nghỉ đâu, nghe Tiểu Nhiên kể lại, lời ra tiếng vào của giáo viên chủ nhiệm bọn họ đều là...
Trẻ măng thế này mà nghỉ ngơi cái gì?!
Đã chắc chắn là đỗ đại học rồi sao?
Hay là trong nhà đã sắp xếp xong công việc rồi?
Đều không có thì sao có thể yên tâm nghỉ ngơi được chứ?!
Đúng là từng câu từng chữ đều đ-âm trúng tim đen, khiến Chúc An An nghe mà cứ như quay trở lại năm lớp 12 ở kiếp trước vậy.
