Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 340
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:02
“Chiếc áo bông nhỏ lộng gió" (con gái) vá lại vẫn có thể mặc được, Quả Quả vẫy vẫy cánh tay mẫm mạp, ngoan ngoãn gọi:
“Bố ơi cố lên!"
Giọng không to bằng Tiểu Thuyền nhưng Tào Anh Nghị nghe thấy rồi, lập tức như được tiêm m-áu gà, nhất định phải thả con diều này cao nhất bãi cỏ.
Tiểu Thuyền và Thân Vô Bảo thấy thế, hét càng lúc càng to hơn.
Khổ thân Thân Hoa đã đến tuổi trung niên, trước đây lại thường xuyên ngồi trong văn phòng, về mặt thể lực sao có thể là đối thủ của Tần Áo và Tào Anh Nghị.
Mặc dù thời trẻ, lúc còn làm phóng viên quả thật cũng từng xông pha tiền tuyến, nhưng đó đều là chuyện của mười mấy năm trước rồi.
Cứng không được thì đành dùng đòn tình cảm, Thân Hoa khoác vai Tần Áo:
“Lão Tần, nhường chút đi, con trai đang nhìn đấy."
Tần Áo chẳng nể tình gạt bàn tay to kia ra:
“Con trai tôi cũng đang nhìn đây."
Người đàn ông có con rồi, thể diện không thể mất.
Cuối cùng, họ vẫn chưa phân thắng bại thì người xem đã đói rồi.
Lúc Chúc An An và mọi người ra ngoài đều có mang theo đồ ăn, nhưng chỉ là bánh ngọt nhỏ, lại còn lạnh, chỉ có thể ăn vặt.
Trong vườn bách thú có sạp hàng bán đồ ăn, cái gần nhất ngay cạnh họ, một người phụ nữ trung niên đang rao:
“Bánh nướng đây, bánh nướng đây, bánh nướng nóng hổi đây."
Vì ở gần nên còn có thể ngửi thấy chút hương thơm thoang thoảng.
Đợi đến khi mua bánh nướng về, cuộc thi thả diều ấu trĩ của ba người đàn ông kết thúc bằng việc dây diều quấn vào nhau.
Dây của họ gỡ ra vẫn dùng được, còn có vài người trực tiếp để diều quấn ch-ết trên cây không lấy xuống được.
Ăn xong mọi người lại nghỉ ngơi dưới bóng cây một lát, ánh nắng chiếu vào khiến người ta hơi buồn ngủ, Quả Quả nằm trong lòng Tào Anh Nghị ngủ thiếp đi.
Tiểu Thuyền và Thân Vô Bảo lớn hơn một chút nên khác hẳn, tinh lực dồi dào.
Lúc này đang chơi trò “đ-á gà" với mấy cậu bé lạ mặt bên cạnh, mấy cậu bé kia tầm chừng chín, mười tuổi.
Tiểu Thuyền cũng muốn tham gia, nhưng tuổi tác rành rành ra đó, tuy cậu bé thuộc diện cao trong đám bạn cùng lứa nhưng trước khoảng cách ba bốn tuổi này thì không ăn thua.
Người ta một cái gối có thể đ-âm vào ng-ực cậu bé, đúng là “giáng duy đả kích" (đòn tấn công từ chiều không gian cao hơn), không thể chơi cùng được.
Nên chỉ có thể đứng bên cạnh cổ vũ cho anh Vô Bảo, việc này cậu bé rất thạo, nhưng có chút vô vị.
Tiểu Thuyền xem một lúc đã chán, nắm lấy tay Tần Áo và Chúc An An, muốn đi xem các con vật khác, sáng giờ họ vẫn chưa đi hết mà.
Quả Quả vẫn đang ngủ nên gia đình ba người Tần Song không nhúc nhích.
Thân Vô Bảo đang chơi hăng say với đám bạn mới, cũng không có ý định rời đi, Thân Hoa và Lữ Dĩnh Tú đều chiều theo con trai.
Vì vậy chỉ có ba người nhà Chúc An An dắt ch.ó rời khỏi bãi cỏ, tuy đã là giữa trưa nhưng trong vườn bách thú vẫn còn không ít người.
Đối với trẻ con mà nói, hai ba tiếng đồng hồ buổi sáng chắc chắn là chưa chơi đã.
Người lớn chắc cũng nghĩ, dù sao cũng đã mua vé vào rồi, về sớm quá thì không đáng, nên chẳng mấy ai ra về.
Hai vợ chồng Chúc An An cũng đi theo con trai, không mấy hứng thú với động vật, coi như là đi dạo giải khuây.
Xem xong lũ khỉ nhảy nhót tưng bừng, đi ngang qua khu vực hươu sao và hoẵng, phía tây nhất là nơi trưng bày rắn, chỗ này tương đối ít người.
Dù sao cái thứ này, có đứa trẻ thì sợ, có người lớn còn sợ hơn cả trẻ con, người xem đương nhiên ít.
Tiểu Thuyền thì không sợ, thậm chí trên đường nghe thấy có cô chú lạ mặt nói rằng tháng trước vườn bách thú mới bắt được một con trăn lớn, cậu bé liền hăng hái đòi đi xem rốt cuộc nó lớn chừng nào?
Quả thật rất lớn, cuộn tròn lại thành một đống to tướng, ước chừng phải mấy chục cân.
Trên tấm biển treo bên ngoài có viết, nói là nó trộm ăn gà mái già nhà dân, lúc ăn no đang nghỉ ngơi thì bị bắt.
Cũng không biết là may mắn hay bất hạnh?
Xuống núi một chuyến, bỗng nhiên có ngay “bát cơm sắt" (công việc ổn định).
Chắc là bất hạnh rồi, vì thời buổi này vẫn còn có người ăn không đủ no, “bát cơm sắt" trong vườn bách thú có thể có bao nhiêu cơm chứ?
Tiểu Thuyền đứng trước lớp kính, hỏi rất nhiều câu:
“Mẹ ơi, miệng nó nhỏ thế sao ăn nổi con gà?
Nó lại không có d.a.o để băm nhỏ ra."
Chúc An An:
“Bởi vì khi ăn, miệng nó có thể mở rất to, có thể nuốt chửng thứ lớn hơn nó gấp mấy lần."
Tiểu Thuyền mím mím miệng:
“Thế thì nó giỏi thật, miệng con không mở to được như vậy."
Con trăn lớn nằm cuộn tròn không nhúc nhích, Tiểu Thuyền xem được năm phút đã thấy chẳng còn gì hay nữa.
Từ khu trưng bày rắn đi ra, Tiểu Thuyền nắm tay Chúc An An:
“Mẹ ơi, trước khi về nhà, con có thể đi xem gấu trúc một lần nữa được không?"
Chúc An An cười một tiếng:
“Được chứ."
Tiểu Thuyền không tiếc lời khen ngợi của mình:
“Mẹ đúng là người mẹ tốt nhất của con."
Nói xong lại vội vàng bổ sung:
“Bố cũng là người bố tốt nhất của con nữa."
Chúc An An bật cười:
“Sau này việc bưng bát nước cho bằng trong nhà giao cho con đấy."
Tiểu Thuyền không hiểu hai chuyện này có liên quan gì đến nhau, nhưng trẻ con đầu óc bay bổng, nghĩ gì nói nấy.
Giây trước còn đang dẻo mồm nịnh bợ bố mẹ, giây sau nhìn thấy nhà vệ sinh công cộng đã lập tức nói:
“Mẹ ơi con muốn đi tè."
Chúc An An buông tay đang dắt con ra:
“Để bố đưa con đi."
Tần Áo dắt Tiểu Thuyền đi phía trước, Chúc An An lúc trước đi rồi, lúc này không cần giải quyết vấn đề sinh lý nên đi chậm cùng Tiểu Lang.
Cách nhà vệ sinh công cộng chừng mười mét có một chiếc ghế đ-á, Chúc An An ngồi bệt xuống, quay đầu lại thấy phía bên kia có một chiếc xe đạp đang dừng.
Chúc An An rảnh rỗi không có việc gì nên nhìn thêm một cái, chủ yếu là vì chiếc xe đạp này lại không có biển số.
Bây giờ xe đạp đều phải có biển, cái nào không có thì chỉ có thể là mới mua, hoặc là loại lấy xe đạp phế liệu tự mình cải tạo lại.
Chiếc xe đạp này trông không mới, chắc là loại cải tạo lại sau này.
Cải tạo xong không đi đăng ký biển số, vậy mà dám đạp vào vườn bách thú chơi, chủ nhân cũng thật là bạo gan, bị nhân viên các bộ phận liên quan nhìn thấy là sẽ bị phạt tiền đấy.
Chúc An An vừa nghĩ vậy đã thấy một người đàn ông đeo ba lô đen đi ra từ nhà vệ sinh, đi thẳng về phía chiếc xe đạp đỗ bên đường.
Hắn nhìn quanh quất, vô tình chạm mắt với Chúc An An liền vội vàng dời đi ngay.
Chúc An An nheo mắt lại, ngay lúc cô cảm thấy người đàn ông này có thần sắc hơi kỳ lạ, một cơn gió thổi qua, cánh mũi Chúc An An khẽ động, ngửi thấy một mùi hương khác thường.
