Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 346
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:02
“Nói là đợi đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, làm cái gì có lẽ cũng hơi lực bất tòng tâm, nhưng cứ rảnh rỗi mãi cũng chán, muốn tìm việc gì đó để làm.”
Chúc An An có chút bất ngờ nhìn sang:
“Em muốn làm về mảng nào?”
Tần Song nói thật lòng:
“Em không biết nữa, việc phải chạy đôn chạy đáo bên ngoài thường xuyên chắc chắn là không được rồi.”
Chúc An An:
“Có thể tìm việc gì đó em thấy hứng thú, hoặc là sở trường.”
Tần Song suy nghĩ vài giây:
“Hình như em chẳng có sở trường gì cả, sở trường buôn chuyện có tính không?
Viết bài cũng được, dạy học thì em lại thích.”
Chúc An An đảo mắt, trong lòng vừa mới có chút ý tưởng, còn chưa kịp nói, Tần Song đã lắc đầu cái rụp:
“Thôi bỏ đi, vẫn còn sớm mà, đợi đến khi em được nghỉ ngơi cũng phải ba tháng nữa, có thời gian từ từ suy nghĩ.”
Chúc An An bèn không nói thêm gì nữa.
Buổi tối, lúc Tần Áo đi qua có nói, Thạch Đầu đã gọi điện thoại đến phòng bảo vệ, nói là có gửi thư và quà về, chắc sắp tới rồi.
Khả năng dự đoán của học bá cũng rất mạnh, anh vừa nói hôm trước, hôm sau Chúc An An đã nhận được bưu kiện và thư ở bưu điện.
Phong bì rất dày, bên trong còn có phần riêng cho Tiểu Thuyền.
Tiểu Thuyền cầm hai tờ giấy viết thư vô cùng sầu não, cậu gửi nhiều thế này, nhóc phải viết lại bao nhiêu đây?!
Cậu nhớ nhóc quá rồi!!
Thật sự làm nhóc vừa vui vừa thấy mỏi tay.
Ba học sinh cấp ba hôm nay ở nhà, thư còn chưa xem, Chúc Nhiên Nhiên đã mở bưu kiện trước:
“Mua cái gì thế nhỉ?
Chẳng phải trước đó đã nói với nó là trong nhà cái gì cũng không thiếu, bảo nó cứ lo cho bản thân là được rồi sao?!”
Kết quả mở ra xem, trên cùng bày ra một xấp đề thi và mấy quyển sách tài liệu rõ mồn một.
Chúc Nhiên Nhiên ngày nào cũng đang làm đề:
“..................”
Đúng là em trai ruột mà!!!
Tình yêu từ em trai ruột, không muốn nhận cũng phải nhận.
Chúc Nhiên Nhiên rưng rưng nước mắt lấy sách tài liệu và đề thi ra, còn giữ vững nguyên tắc ch-ết mình mình chịu không bằng ch-ết cả lũ, chia cho Tần Chiêm và Tần Viễn mỗi người một ít.
Chia một hồi phát hiện ra, chẳng cần chia, đề thi chia làm ba phần y hệt nhau, chủ yếu là mưa móc đều hưởng, ai cũng có phần.
Tần Chiêm và Tần Viễn kiểu:
“..................”
Thật là có tâm quá đi!
Cảm động mà cũng chẳng muốn cảm động cho lắm.
Dưới sách tài liệu và đề thi là một số món đồ nhỏ lặt vặt, Chúc Nhiên Nhiên không xem tiếp là cái gì nữa, ghé sát vào cạnh chị gái mình để xem thư.
Chúc An An lúc này đã đọc xong một trang giấy, vừa hay chuyền cho Tiểu Nhiên xem.
Vết mực trên giấy thư đậm nhạt, màu sắc đều không giống nhau, có thể thấy rõ ràng không phải được viết cùng một lúc.
Chắc là mỗi ngày bận rộn xong, nhớ ra chuyện gì thì viết vài đoạn như viết nhật ký vậy, giữa các dòng chữ đều lộ ra vẻ đứa nhỏ rất nhớ nhà.
Viết cũng toàn là những chuyện nhỏ nhặt hàng ngày, ví dụ như bạn học trong lớp đều rất ham học, rất dễ gần.
Cậu không ứng cử cán bộ lớp vì hơi bận không xuể.
Sách trong thư viện thật nhiều, có rất nhiều cuốn bên ngoài không có bán.
Thầy cô rất quan tâm cậu, nói có tài liệu gì muốn tra cứu, nếu thư viện không có thì có thể tìm họ để mượn.
Trường học còn có phòng thí nghiệm, những thứ này ở cấp ba không hề có, cậu đã xin được quyền sử dụng, mỗi tuần có thể đến một lần, nếu làm ra thành quả, sau này còn có phòng thí nghiệm riêng, cậu rất mong đợi ngày đó.......
Chúc An An xem hết trang này đến trang khác, chỉ riêng chuyện học tập thôi mà Thạch Đầu đã viết năm sáu trang giấy.
Phía sau còn nói, ý tưởng hồi mùa hè của cậu đã được thực hiện, làm hướng dẫn viên cho người nước ngoài là khả thi.
Cộng thêm cậu, bọn họ có ba người, một người là bạn cùng phòng, người kia là bạn học quen ở nhóm sở thích ngoại ngữ, là sinh viên khoa ngoại ngữ, vừa hay muốn rèn luyện khẩu ngữ nên vừa gặp đã ăn ý ngay.
Hơn nữa việc này kiếm được tiền hơn bọn họ tưởng tượng, mặc dù không thường xuyên gặp được khách, nhưng một lần nhiều thì có thể được 20 đồng, ít thì cũng mười mấy đồng, tiền của người nước ngoài cũng khá dễ kiếm.
Chỉ là đi dạo bồi người ta hơi mệt, bạn cùng phòng và người bạn ở khoa ngoại ngữ kia thể lực đều không ra làm sao, lần nào kết thúc về cũng than vãn chân sắp gãy rồi.
Khi viết đến đây, giữa các dòng chữ hiện rõ một chút sự ngây ngô và kiêu hãnh của một cậu thiếu niên.
Nói đừng nhìn cậu nhỏ tuổi nhất nhưng thể lực là tốt nhất, hơn nữa vì mỗi ngày đều bận rộn, tiêu hao nhiều nên ăn cũng nhiều, cậu phát hiện mình hình như lại cao thêm 2 cm nữa.
Còn ở trong thư hào hứng biểu thị, đợi kỳ nghỉ đông về, cậu muốn so chiều cao với Tần Chiêm, Tần Viễn, làm cho Tần Chiêm thấy khủng hoảng luôn rồi.
Hỏi tại sao chỉ có Tần Chiêm thấy thế, vì bây giờ anh đã thấp hơn em trai Tần Viễn nửa cái đầu rồi.
Cặp sinh đôi là như vậy, cho dù là cùng trứng, lúc nhỏ không nhìn ra chênh lệch, theo sự trưởng thành, thói quen sinh hoạt và sở thích khác nhau, sự khác biệt sẽ ngày càng rõ rệt.
Tần Viễn một lòng muốn thi vào trường quân sự, ngoài việc học ra thì tập luyện cũng rất khắc khổ, ngày nào trong nhà anh cũng là người dậy sớm nhất.
Ngược lại Tần Chiêm thì lười nhác hơn nhiều, anh không muốn thi trường quân sự, tập luyện nhiều thế làm gì?!
Một bên thả lỏng một bên siết c.h.ặ.t, sự khác biệt chẳng phải hiện ra ngay sao?
Ngũ quan vẫn tương tự nhau, nhưng nếu hai người muốn giống như lúc nhỏ, lừa người ngoài đoán xem ai là ai thì không thể nào nữa.
Lúc Tiểu Nhiên đọc đoạn này lên, mọi người trong nhà đều cười, Tần Song dùng giọng điệu xem kịch không chê chuyện lớn:
“Thật mong chờ ngày Thạch Đầu cao hơn em.”
Tần Chiêm hừ hừ nói:
“Đợi thêm năm sáu năm nữa đi.”
Lớn hơn ba tuổi rưỡi bộ để không chắc?!
Anh chắc chắn có thể áp chế tuyệt đối về mặt tuổi tác.
Chẳng phải nói ‘Hai mươi ba, còn vươn thêm một đợt’ sao?
Thế thì anh còn có thể áp chế thêm năm sáu năm nữa!
Chúc Nhiên Nhiên tự giác không tham gia được vào chuyện giữa đám con trai, dù sao kể từ khi Thạch Đầu bắt đầu cao vọt lên, cô vẫn luôn là người thấp nhất trong ba chị em bọn họ.
Chúc Nhiên Nhiên rũ rũ tờ giấy thư, tiếp tục đọc xuống dưới.
Phần cuối cùng nói về việc phân chia những món quà nhỏ kia, Thạch Đầu biết trong nhà cái gì cũng không thiếu, cậu không cần thiết phải mua vải vóc hay quần áo rồi gửi đường xá xa xôi về.
Cho nên mua toàn là những món đồ chơi nhỏ, mang đậm đặc trưng của thủ đô.
Ví dụ như khăn lụa in hình Vạn Lý Trường Thành, khuôn làm bánh in hình Cố Cung, thấy cái gì nghĩ là người nhà thích thì mua cái đó, lắt nhắt có khá nhiều.
Phần quà chia xong, Tiểu Thuyền không để người lớn đọc hai trang giấy kia cho nhóc, nhóc tự mình lật từ điển Hán ngữ tra từng chữ một.
