Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 355
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:03
“Buổi trưa Chúc Nhiên Nhiên về nhìn thấy xấp đề thi, liền hung hăng kéo em trai lại xoa đầu một trận, cô bây giờ đúng là mở mắt nhắm mắt đều thấy đề bài.”
Thạch Đầu lại vẫn cảm thấy chưa đủ, lấy hết đề thi học kỳ vừa rồi của anh em Tần Chiêm và chị hai mình ra, nghỉ hè cậu có thời gian, có thể giúp xem qua, kiểm tra và bù đắp lỗ hổng kiến thức.
Tần Song nghe xong thì thấy hứng thú, phương pháp kiểm tra bù lỗ hổng của thủ khoa cô phải học hỏi mới được, sau này lớp phụ đạo mở ra biết đâu lại dùng tới.
Ba giờ chiều, Chúc An An dự định về khu tập thể, Thạch Đầu chắc chắn là không về rồi.
Thứ nhất là một số bạn cùng lứa ở khu tập thể sau khi cậu nhảy lớp lên đại học thì hơi khó chơi cùng nhau, đến cả trường cấp ba cũng không học cùng một trường.
Thứ hai là cậu thực sự hơi sợ những người thím nhiệt tình kia, ký ức mùa hè năm ngoái vẫn còn trước mắt, cậu thực sự sợ lại có người hỏi cậu có thể đến giúp tân lang tân nương lăn giường không?
Chúc An An cảm thấy vấn đề này vô nghiệm, trừ phi bao giờ khu tập thể mới xuất hiện thêm một thủ khoa đại học nữa, nếu không Thạch Đầu - đứa con nhà người ta này - sẽ luôn bị lôi ra nhắc đến vài câu.
Cậu mình không về, Tiểu Thuyền cũng không muốn về nữa.
So với người bố gần như tuần nào cũng có thể gặp, nó dĩ nhiên càng nhớ người cậu bốn tháng hơn không gặp này hơn.
Chúc An An xác nhận lại một lần nữa:
“Thật sự không về?
Thế là con mấy ngày không được gặp mẹ và bố con đâu đấy."
Tiểu Thuyền xua tay:
“Mẹ mau đi đi, không là không kịp xe đâu."
Chúc An An:
“..............."
Tốt lắm, cái áo trấn thủ nhỏ này lại bắt đầu hở gió rồi.
Không về thì không về, cô còn đỡ phải mang thêm mấy bộ quần áo.
Ở nhà lầy lội thêm một lúc nữa, Chúc An An mới xách túi ra khỏi cửa, lúc xuống xe khách về đến tòa nhà số 6 là hơn bốn giờ chiều.
Trời lạnh ít người đứng ngoài tán gẫu, Chúc An An dọc đường chỉ gặp hai ba người vợ quân nhân quen biết.
Tần Áo không có nhà, trong nhà lạnh lẽo, Chúc An An đặt túi xuống là lao thẳng đến lò than, lò mà không đốt lên thì trong nhà sẽ còn lạnh hơn ngoài trời.
Than tổ ong xếp ở góc tường, Chúc An An nhìn vài cái, so với lượng Tần Áo mua năm nay thì chẳng vơi đi bao nhiêu, cô nghi ngờ số lần anh nhóm lửa trong một tháng đếm không hết một bàn tay.
Đúng là một cái lò sưởi tự nhiên, tự mình có thể phát nhiệt.
Cô thì không được, mùa đông không có lò là cô lạnh phát run.
Chúc An An gắp hai viên than qua, kết quả mồi lửa đã nhét xong mới phát hiện trong nhà hình như hết diêm rồi, chỗ để diêm trước đây không thấy một hộp nào.
Cũng không biết là bị Tần Áo để đi chỗ khác hay là dùng hết mà chưa mua.
Lười phải ra ngoài thêm một chuyến, Chúc An An mở cửa lên tầng hai, vừa nãy lúc vào tòa nhà thấy lỗ thông gió nhà Kha Nhân bốc khói, chắc là có người ở nhà.
Chúc An An giơ tay gõ gõ.
“Ai đấy?"
Giọng của Kha Nhân truyền ra từ bên trong.
Lời vừa dứt cửa liền mở ra, nhanh đến nỗi Chúc An An không kịp trả lời.
Vẻ mặt Kha Nhân ngạc nhiên:
“Cậu về rồi à?
Đến lúc nào thế?"
Chúc An An:
“Vừa mới tới, định nhóm lò lên thì phát hiện nhà hết diêm rồi, tớ nghĩ qua chỗ cậu mượn tí lửa."
Kha Nhân nhường lối vào cửa:
“Để tớ lấy cho cậu một hộp."
Vừa nói vừa đi vào trong, Chúc An An đi theo vào cửa:
“Dạo này cậu bận gì thế?"
Mấy giây sau, Kha Nhân cầm một hộp diêm đi ra:
“Tuần trước có về trường một chuyến, giúp một giảng viên dạy tớ làm chút việc, hai ngày nay không có việc gì, ở nhà phụ đạo con trai làm bài tập đây."
Trâu Quân Quân nghe thấy động tĩnh từ trong phòng đi ra, hào phóng chào một tiếng:
“Dì An An ạ."
Đã lâu không gặp, Chúc An An tung ra câu thoại thường dùng trong giao tiếp của các bậc phụ huynh:
“Đã lớn thế này rồi à?"
Kha Nhân:
“Ăn nhiều mà, cái tầm nhóc choai choai này ăn sập cả nhà bố nó ấy chứ, nhà cậu đứa nhỏ đâu?
Không về cùng cậu à?"
Chúc An An gật đầu:
“Thạch Đầu hôm qua về rồi, nó cứ quấn quýt lấy cậu nó, không muốn về cùng tớ."
Kha Nhân thốt ra:
“Ôi chao, thủ khoa nhà cậu cũng về rồi à!"
Chúc An An bật cười, cái danh hiệu này của Thạch Đầu, trước khi khu tập thể xuất hiện thủ khoa thứ hai thì thực sự là sẽ luôn theo sát cậu.
Chúc An An:
“Nửa đêm mới tới, xe lửa gặp tuyết lớn trên đường dừng hơn mười tiếng đồng hồ, chịu không ít khổ."
Đều là những người từng đi xe lửa trong dịp Tết, Kha Nhân tỏ vẻ đồng cảm:
“Cái thời điểm này đi xa là như vậy đấy."
Nói xong, Kha Nhân liếc xuống dưới lầu:
“Tiểu Song cũng không về cùng cậu à?"
Chúc An An:
“Em ấy bụng to rồi không tiện, vợi lại còn có không ít việc phải bận rộn."
Chuyện lớp phụ đạo, Nguyễn Hoa Nguyệt vẫn thỉnh thoảng qua tìm người bàn bạc, Tần Song nếu về khu tập thể thì Nguyễn Hoa Nguyệt tìm người sẽ không tiện.
Người ta lúc m.a.n.g t.h.a.i bỗng nhiên bùng cháy nhiệt huyết sự nghiệp cũng thật là hiếm thấy.
Đang trò chuyện, cánh cửa đối diện đột nhiên mở ra.
Vợ của đoàn trưởng Biên là Tưởng Tú Phương thò đầu ra:
“Chị đã bảo hình như nghe thấy tiếng nói chuyện mà, về lúc nào thế em?"
Chúc An An:
“Vừa tới ạ, chị Tú Phương hôm nay được nghỉ luân phiên à?"
Tưởng Tú Phương:
“Không, đáng lẽ là ca chị đi làm cơ, nhưng tối qua Bảo Châu bị sốt, quấy lắm, hôm nay hạ sốt một chút rồi, chị cũng không dám cho nó theo chị ra trạm thực phẩm phụ, ở đó người ra người vào, cửa mở đi mở lại gió cứ lùa vào suốt, sợ nó lại trúng gió rồi sốt lại, nên chị đổi ca với người ta."
Tưởng Tú Phương nói một tràng dài, chỉ là trong tiếng nói còn kẹp theo những âm thanh khác.
Chúc An An qua khe cửa để ý thấy, đứa trẻ nhân vật chính là Bảo Châu đang ngồi trước ghế, ngay phía trước cách đó không xa là một chiếc tivi.
Tưởng Tú Phương cũng quay đầu nhìn một cái:
“Có tivi xem là nó ngoan hẳn."
Chúc An An hỏi:
“Mua lúc nào thế chị?"
Tưởng Tú Phương:
“Mới mua chưa được hai tháng, đắt hơn cái đen trắng nhiều."
Nói đoạn vẻ mặt còn có chút xót tiền, có thể thấy là vì con cái nên mới mua, nếu không chắc chắn không nỡ.
Không nói được mấy câu, Bảo Châu đang bệnh đòi xem tivi cũng đòi mẹ, Tưởng Tú Phương đóng cửa đi vào, Kha Nhân không có việc gì liền đi theo Chúc An An xuống lầu, bấy lâu không gặp, có rất nhiều chuyện để kể.
Hai người nhắc đến tivi, Kha Nhân hỏi:
“Nhà cậu vẫn chưa mua à?"
Cô ấy cứ tưởng ở thành phố đã mua từ sớm rồi chứ.
