Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 366
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:04
Chúc An An chống nửa thân trên dậy, dựng tai lên nghe lại lần nữa:
“Em nghe thấy không giống lắm."
Tần Áo đứng dậy mặc quần áo:
“Để anh đi xem thử."
Anh khẽ rút chốt cửa, đẩy cửa bước ra ngoài không mấy bước, nhìn thấy chính là...
Nhóc con nhà mình mặc quần len, đi đôi dép bông, khoác chiếc áo bông, đang chổng m-ông ở đó hí hoáy cái tivi.
Tần Áo trầm giọng:
“Tần Vân Phàm!"
Tiểu Thuyền giật b-ắn mình, nỗi sợ hãi bị cái tên chính thức chi phối khiến cậu theo bản năng quay đầu đứng bật dậy, giây tiếp theo thốt ra luôn:
“Bố ơi sao bố vẫn chưa ngủ ạ?!"
Tần Áo cười vì tức, thật là một chiêu phản khách vi chủ hay ho.
Chúc An An cũng đã mặc xong quần áo đứng cạnh Tần Áo, sau đó mới sực nhớ ra, cô đã bảo nhóc con này hôm nay sao không đòi ngủ với cậu nó, hóa ra là đ-ánh cái chủ ý này!
“Chẳng phải đã bảo con rồi sao, tivi đến giờ là không có đài nữa?"
Tiểu Thuyền cúi đầu nhận lỗi:
“Con sai rồi, con cứ tưởng mẹ lừa con."
Cậu còn muốn xem bộ phim đ-ánh nh-au lúc ăn cơm tối cơ, không ngờ thật sự không còn gì nữa, tivi vậy mà thật sự giống như con người buổi tối phải đi ngủ vậy, cũng phải nghỉ ngơi.
Chỉ có thể nói là vẫn còn quá ngây thơ, đợi lớn lên rồi sẽ phát hiện ra, thỉnh thoảng tivi có thể nghỉ ngơi, nhưng con người thì không.
Ánh sáng phát ra từ màn hình tivi vẫn còn sáng, Chúc An An cũng không biết nên nói là nhóc con này lắm mưu mẹo, hay nên thán phục nhóc con nhà mình thật có nghị lực, cứng rắn thức trắng một tiếng đồng hồ mới lén lút lẻn ra.
Cuối cùng chỉ tiến lên tắt tivi đi:
“Mẹ lừa con bao giờ chưa?
Ra ngoài cũng không mặc quần áo cho hẳn hoi, mau đi ngủ đi."
Tiểu Thuyền đi đôi dép bông hướng về phòng mình, đi được nửa đường còn quay đầu nhìn bố mẹ một cái, trong mắt đầy vẻ hoang mang.
Cậu rõ ràng đã đợi rất lâu rồi, đợi đến lúc cậu dùng đèn pin trốn trong chăn xem hết hai quyển tranh mới ra ngoài, sao lâu thế rồi mà bố mẹ vẫn chưa ngủ nhỉ?
Cái đứa nhỏ chỉ mới có bằng mẫu giáo như cậu đâu có biết được, cuộc sống về đêm của người lớn phong phú lắm!
Tiểu Thuyền buổi tối quậy một trận như thế, ngày hôm sau quả nhiên không dậy nổi.
Quả Quả ở bên cạnh giống như một con chim sẻ nhỏ chiêm chiếp gọi cậu, cậu đều không thèm tỉnh, chăn trùm lên đầu, tiếp tục khò khò ngủ.
Chúc An An gọi Quả Quả ra:
“Kệ nó đi, cơm để phần cho nó, đợi nó tỉnh rồi ăn."
Đợi Tiểu Thuyền ngủ dậy, đã hơn mười giờ rồi.
Chúc An An nhìn đứa con trai còn đang lờ đờ, cười nói:
“Ngủ giỏi thật đấy, tivi sớm đã dậy rồi."
Nghe Chúc An An kể lại chuyện xảy ra đêm qua, mấy người lớn trong nhà cười ha ha.
Thạch Đầu còn diễn một màn, đối với Tiểu Thuyền u oán nói:
“Hóa ra tivi còn quan trọng hơn cả cậu cơ đấy."
Tiểu Thuyền sắp vùi mặt vào bát luôn rồi, một bộ dạng 'không nghe không nghe, rùa niệm kinh'.
Đúng là cười ch-ết người.
Thời gian trôi qua từng ngày, trong nhà có thêm cái tivi, thay đổi rõ rệt nhất chính là thời gian lũ trẻ chạy ra ngoài chơi giảm đi hẳn.
Đang lúc cái sự mới mẻ vẫn còn, cộng thêm mấy hôm nay luồng không khí lạnh ập đến, nhiệt độ cảm nhận giảm đi không ít nên càng không muốn ra ngoài chạy nhảy nữa.
Cái gió rít vù vù kia, thổi đến đau cả tai.
Tiểu Thuyền ở đây hai ba năm rồi, bạn nhỏ chơi cùng vẫn có khá nhiều, trước tivi nhà cậu thường xuyên có năm sáu đứa trẻ ngồi xếp hàng, náo nhiệt vô cùng.
Chỉ là đến bữa cơm, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy trong ngõ có phụ huynh lớn giọng gọi con về ăn cơm.
Đấy, lại gọi nữa rồi.
“Cái cổ to!
Cổ ơi!"
“Thịt Văn Bác!
Còn không về là không có cơm cho con đâu đấy nhé!"...
Bạn nhỏ Văn Bác rõ ràng là không muốn đi, thân hình đứng dậy rồi, nhưng chân có ý nghĩ riêng của nó, hoàn toàn không dời đi nổi một phân.
Tiểu Thuyền nhắc nhở:
“Bà nội cậu gọi kìa."
Bạn nhỏ Văn Bác một bước quay đầu ba lần, hai phút trôi qua mới đi đến cửa chính, cứ như đế giày có bôi keo vậy.
Chúc An An bơm nước ngoài sân xong đi vào, gặp ngay lúc đó, bạn nhỏ Văn Bác giống như vừa nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời nào đó, kéo kéo vạt áo Chúc An An, nói một câu gây sốc:
“Dì An An ơi, hay là con làm con trai của dì nhé?!"
Như vậy con có thể xem tivi mãi rồi!
Thật tuyệt vời!!
Chúc An An bật cười:
“Chuyện này có lẽ không được đâu nhé."
Sau khi nhận ra mình vừa nghe thấy chuyện kinh thiên động địa gì, Tiểu Thuyền lập tức quay đầu:
“???"
Chuyện gì thế này?!
Còn dám cướp mẹ của người ta nữa!!
Tớ coi cậu là bạn tốt, cậu vậy mà lại muốn cướp mẹ của tớ!!
Tiểu Thuyền tivi cũng không xem nữa, đứng dậy túm lấy cánh tay bạn nhỏ Văn Bác kéo ra ngoài:
“Cậu mau về đi, cẩn thận lát nữa bà nội đ-ánh cho bây giờ!"
Thịt Văn Bác chậm chạp:
“Bà nội tớ mới không đ-ánh tớ đâu, mẹ tớ bảo bà chỉ là sấm to mưa nhỏ thôi."
Dứt lời, Thịt Văn Bác lại liến thoắng:
“Cậu thấy ý kiến của tớ thế nào?
Cậu sang làm con trai bố mẹ tớ, tớ sang làm con trai bố mẹ cậu."
“Mẹ tớ cũng giỏi lắm đấy, mặc dù mẹ không xinh bằng mẹ cậu, tính khí lại đặc biệt nóng nảy, bố tớ hay bảo mẹ tớ ăn phải thu-ốc s-úng rồi, nhưng mẹ có thể một chân dẫm ch-ết chuột nhắt đấy!!
Loại chuột to ơi là to luôn!"
Tiểu Thuyền thấy không ra làm sao cả, muốn nhanh ch.óng lôi người ra cửa, kết quả vừa ngẩng đầu liền thấy mẹ Văn Bác đứng ở cửa, hai tay chống nạnh:
“Thịt Văn Bác!!"
Bạn nhỏ Văn Bác “a" một tiếng, làm gì còn vẻ chậm chạp lúc nãy nữa, giống như một con chạch, lách qua khung cửa sân chạy mất hút.
Mẹ Văn Bác trước khi đuổi theo cũng không quên gật đầu chào Chúc An An một tiếng.
Chúc An An cũng có chút ngượng ngùng đáp lại một tiếng, hy vọng cái m-ông của bạn nhỏ Văn Bác có thể giữ được an toàn.
Tiểu Thuyền hừ hừ hai tiếng đi vào nhà, tivi cũng không thèm xem nữa, kéo Chúc An An:
“Mẹ ơi mẹ không được đồng ý đâu đấy nhé!
Cái cổ to kia ngốc lắm, không thông minh bằng con đâu, đến giờ cậu ta còn chưa biết viết tên mình nữa kìa."
Chúc An An buồn cười:
“Lo hão cái gì thế?!
Nó nói chơi thôi mà con cũng tin à?"
Tiểu Thuyền hừ hừ:
“Cậu ta không phải nói chơi đâu ạ."
Theo cậu thấy, rõ ràng là nghiêm túc lắm đấy.
Trước đây cậu còn từng cãi nhau hộ cái cổ to, chia đồ ăn vặt cho nữa, cái cổ to vậy mà lại giấu diếm tâm tư như thế.
Thật là không đủ bạn bè gì cả!!
Có những đứa trẻ, tuổi còn nhỏ mà đã tự mình thấu hiểu ý nghĩa của cụm từ “kết giao không thận trọng" rồi.
