Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 375
Cập nhật lúc: 18/03/2026 21:05
Tào Anh Nghị vội vàng giải thích:
“Không phải, trước đây bọn tôi đều tưởng là con trai, vợ tôi lúc m.a.n.g t.h.a.i thích ăn đồ chua lắm, chẳng phải đều bảo là chua trai cay gái sao, còn có mấy bà thím biết xem cũng bảo, nhìn dáng bụng chắc chắn là con trai."
Trước đây anh cũng luôn cảm thấy là vậy, nếu không, nếu không phải là thằng nhóc thối tha thì sao có thể hành hạ vợ anh lâu như vậy mà không chịu ra?
Y tá Lý đưa đứa trẻ về phía Tào Anh Nghị, lại khôi phục nụ cười:
“Mấy cái đó chẳng có căn cứ khoa học gì cả, không tính được đâu."
Tào Anh Nghị nhận lấy đứa trẻ cười ngô nghê:
“Vâng vâng vâng."
Sau đó ghé sát về phía Tần Áo, cười đến mức nếp nhăn đầy mặt:
“Lão Tần mau xem, cháu gái ngoại của ông đẹp chưa này!"
Đứa trẻ nhăn nheo, không biết có phải vì ra đời muộn mấy ngày không mà trông còn xấu hơn cả lúc Tiểu Thuyền và Quả Quả mới sinh.
Tần Áo nhìn một cái xong, im lặng vài giây, chỉ nghẹn ra được một câu:
“Lát nữa xuống tầng khám mắt đi, đều lòa hết cả rồi."
Chúc An An ở bên cạnh cười đến mức bả vai run lên.
Tốt lắm, sau cái mác “già rồi mới có con" ban đầu, cho đến cái mác “già rồi mà vẫn còn sung sức" mà Tần Chiêm nói sau này, lão Tào bây giờ lại nhận thêm một cái nhãn mới.
“Mắt lòa" cũng được đấy chứ.
Tào Anh Nghị chẳng hề bận tâm, hớn hở:
“Ghen tị!
Lão Tần ông đây là thuần túy ghen tị!"
Tần Áo không thừa nhận, anh ghen tị cái gì?
Anh cũng sắp có rồi mà.
Nghĩ như vậy, Tần Áo còn liếc nhìn bụng vợ mình một cái, vì vẫn chưa chắc chắn nên hai người họ chưa đ-ánh tiếng, người trong nhà vẫn chưa ai biết.
Tào Anh Nghị mặc dù vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui, nhưng sự ăn ý bao nhiêu năm khiến anh bắt lấy sự bất thường của Tần Áo một cách chuẩn xác, ngập ngừng hỏi:
“Ý gì đây?
Em dâu có rồi à?"
Người này lúc nào cũng gọi em dâu chị dâu loạn cả lên, Tần Áo cũng chẳng buồn đính chính, chỉ vui vẻ gật đầu:
“Tám phần."
Mắt Tào Anh Nghị hơi mở to, sau đó đột nhiên nhớ lại sự hỗn loạn ở đại sảnh lúc nãy:
“Vậy thì lúc nãy..."
Chúc An An xua tay:
“Không sao đâu."
Cô có chừng mực mà, cũng không yếu ớt đến thế.
Tào Anh Nghị lại hiện lên vẻ mặt sợ hãi, nói ra lời y hệt như Tần Áo lúc nãy, không nên để họ tự mình đi xuống dưới.
Chỉ là chuyện ngoài ý muốn thì ai mà dự đoán trước được.
Tào Anh Nghị còn định nói gì đó, trong phòng sinh bỗng có tiếng động, Tần Song được đẩy ra, quả nhiên đúng như lời y tá Lý nói, cô rất ổn, thậm chí còn chưa ngủ thiếp đi.
Mặc dù mồ hôi làm ướt sũng tóc, nhưng tinh thần vẫn khá tốt, vừa về đến phòng bệnh ổn định lại là đã sốt sắng vẫy tay gọi Tào Anh Nghị, ra hiệu muốn xem con.
Tào Anh Nghị cười hớ hở đưa con qua:
“Là con gái nhỏ đấy."
Tần Song dĩ nhiên biết là con gái, lúc vừa sinh xong bác sĩ đã nói rồi, chỉ là...
“Thật sự là xấu quá đi, lúc nãy bác sĩ cho em xem một cái, em còn tưởng là em nhìn nhầm cơ."
Tào Anh Nghị không đồng tình lắm:
“Không xấu mà, con gái chúng ta đẹp lắm chứ!"
Tần Song:
“.................."
Tần Song muốn nói lại thôi:
“Hay là anh để chị dâu khám mắt cho đi?"
Đúng là anh em có khác, lời nói ra đều giống y như đúc.
Tần Áo tán thành:
“Đúng là phải ch-ữa tr-ị một chút."
Chúc An An bày tỏ:
“Mắt người làm cha thì chẳng thu-ốc nào chữa nổi."
Tào Anh Nghị ôm con gái nhỏ tiếp tục hớn hở:
“Mọi người không hiểu đâu."
Khen nhiều vào, con gái nhỏ sau này chắc chắn sẽ thân với anh!
Thân đến mức đi ra ngoài đều phải đòi ba bế cơ!!
Ai mà không hiểu chứ?
Tâm tư của “Tư Mã Chiêu" đều viết hết lên mặt rồi kìa.
Tần Song vẫn còn hơi mệt, không nói thêm nữa, chỉ nằm trên giường lặng lẽ nhìn người chồng đang hớn hở, mặc dù t.h.a.i này sinh nhanh nhưng quá trình sinh con vốn dĩ là một công việc tốn sức, tiêu hao vẫn rất lớn.
Chúc An An vừa định hỏi Tần Song có muốn pha chút đồ gì uống không, bỗng nghe thấy tiếng nói quen thuộc vang lên ở hành lang.
Giây tiếp theo liền thấy Tiểu Thuyền chạy vào, phía sau còn có Quả Quả và Nguyễn Tân Yến, Hồ Lan Hoa ba người.
Giọng điệu Nguyễn Tân Yến đầy kinh ngạc:
“Trời đất ơi, đã sinh xong rồi à?"
Chúc An An:
“Cũng vừa mới ra thôi, mẹ sao mọi người lại đến đây?"
Cô còn đang định lát nữa về nhà báo một tiếng đây, không ngờ mọi người lại tự đến.
Câu hỏi này Tiểu Thuyền biết, ngẩng đầu trả lời:
“Bà nội nói thấy mẹ và ba mãi không về, đoán là cô sắp sinh rồi nên đến xem sao."
“Chiếc áo bông nhỏ" Quả Quả kiễng chân lên, nửa thân người bò bên cạnh Tần Song, quan tâm sờ sờ mặt mẹ mình.
Tần Song nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái lớn:
“Mẹ không sao, chỉ là hơi mệt, con đi xem em gái đi."
Nguyễn Tân Yến “ơ" lên một tiếng:
“Là con gái à?"
Chẳng trách không thể trách lão Tào ở cửa phòng sinh lại ngạc nhiên đến vậy, thật sự là người trong nhà đều cảm thấy dựa trên tình trạng t.h.a.i kỳ của Tần Song mà xét thì rất giống một bé trai.
Quả Quả cùng Tiểu Thuyền cùng sáp lại trước mặt Tào Anh Nghị, bế cao quá, hai đứa nhỏ không nhìn thấy, Tần Song dịch chỗ:
“Đừng cứ ôm mãi, đặt xuống bên cạnh em này."
Đứa bé trong tã vừa đặt xuống, hai anh em họ vốn đang kiễng chân rất phấn khích bỗng nhiên im lặng một chút, Quả Quả lại ghé sát thêm một chút, đứa trẻ ở tuổi này vẫn chưa học được cách nói giảm nói tránh, nói thẳng tuột ra:
“Mẹ ơi, em gái trông có hơi xấu."
Tiểu Thuyền gật đầu như bổ củi bày tỏ sự đồng tình:
“Giống như một con khỉ con vậy."
Cậu nhóc vừa dứt lời, mấy người lớn đều bật cười.
Tần Song:
“Đúng là mẹ con tâm linh tương thông, mẹ cháu ngày xưa cũng nói cháu như vậy đấy."
Tiểu Thuyền nhìn mẹ mình với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chúc An An:
“.................."
Chúc An An né tránh trọng điểm:
“Trẻ con lúc mới sinh đều như vậy cả, con xem con bây giờ xem, trổ mã ra chẳng phải đẹp trai rồi sao?"
Quả Quả bị lời này thu hút:
“Sau này em gái sẽ đẹp ạ?"
Tào Anh Nghị rất chắc chắn gật đầu:
“Đương nhiên!
Xem mắt con bé sáng chưa này."
Đúng là như vậy, em bé lúc này đang mở to mắt, mặc dù khuôn mặt nhăn nheo như một ông cụ non nhưng nhãn cầu đen láy lại sáng long lanh.
Xung quanh có nhiều người nói chuyện như vậy mà con bé cũng không sợ, nhãn cầu cứ đảo qua đảo lại nhìn quanh quất, chẳng biết là đang nhìn cái gì.
Nguyễn Tân Yến cũng ngồi bên cạnh ngắm nghía cháu ngoại gái một lát rồi hỏi:
“Đã đặt tên chưa?"
