Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 42
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:07
“Thời buổi này nhà nào nhà nấy kiếm được đồng tiền đều không dễ dàng, thím Vương sức khỏe không tốt, không làm được việc nặng, chỉ có thể đi làm những việc ít điểm công như nuôi lợn.”
May mà thím có tay nghề tốt, bình thường có thể giúp người ta làm đồ thủ công để kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình, số áo bông mới và áo cần sửa này, không có nửa tháng thì không làm xong, sáu đồng thật ra không nhiều.
Chúc An An còn ở lại nhà thím Vương một lúc lâu, nói cụ thể xem những chiếc áo này phải làm như thế nào, đợi đến khi xác nhận xong hết thì mặt trời đã sắp xuống núi.
Lần này Chúc An An về nhà thì trong nhà đã có người, không chỉ có người mà cơm cũng đã nấu xong.
Tiểu Thạch Đầu đang kẹp sâu bướm cho gà ăn, nghe thấy tiếng động, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ kinh ngạc:
“Chị về rồi ạ?
Có phải chị về rồi lại đi ra ngoài không?"
Chúc An An:
“Cũng lanh lợi gớm, thế mà cũng bị em phát hiện, chị đi tìm thím Vương nói chút chuyện."
Tiểu Thạch Đầu cười hì hì:
“Em thấy ổ khóa bị đổi mặt, em về cùng chị Hai, vậy chắc chắn là chị đã mở rồi."
Chúc An An xoa đầu đứa nhỏ:
“Có muốn xem chị mang gì từ công xã về không?"
Chúc Nhiên Nhiên từ trong bếp ló đầu ra:
“Em muốn xem!"
Chúc An An:
“Vào trong nhà đi."
Hai đứa nhỏ theo vào nhà, sau đó nhìn thấy lọ tinh chất mạch nha đặt trên bàn.
Chúc Nhiên Nhiên trợn to mắt:
“Tinh chất mạch nha!"
Tiểu Thạch Đầu ngước khuôn mặt nhỏ lên:
“Có ngon không ạ?
Có cực kỳ ngon không?"
Chúc Nhiên Nhiên:
“Lúc em còn nhỏ đã từng được uống rồi đấy."
Tiểu Thạch Đầu:
“Khi nào ạ?
Sao em không nhớ?"
Thứ quý hiếm như vậy, cậu nhóc từng được uống mà lại quên mất, Tiểu Thạch Đầu cảm thấy mình bị lỗ to rồi.
Chúc An An lấy ba chiếc bát ra, mỗi người pha một ít:
“Chưa đầy một tuổi thì làm sao em nhớ được."
Lúc đó bà nội sợ đứa nhỏ không nuôi nổi nên mới c.ắ.n răng mua một lọ, sau khi Tiểu Thạch Đầu có thể ăn cơm thì không bao giờ mua nữa.
Chúc An An:
“Sắp ăn cơm rồi, uống ít thôi, chỗ còn lại sau này từ từ uống."
Hai đứa nhỏ bưng bát, vô cùng trân trọng uống từng hớp nhỏ, Chúc Nhiên Nhiên uống một ngụm lại ngước nhìn Chúc An An một cái.
Chúc An An cười:
“Nhìn chị làm gì?
Sợ chị tiêu xài hoang phí, sau này không có cơm ăn à?"
Đúng là có ý này nên Chúc Nhiên Nhiên cúi đầu không nói gì.
Chúc An An tiếp tục nói:
“Nếu chị nói chị còn đổi được vải và bông để mỗi người làm một chiếc áo bông mới, có phải em sẽ càng lo lắng hơn không?"
Cái đầu đang cúi của Chúc Nhiên Nhiên “vút" một cái lại ngẩng lên:
“Em có áo bông mà."
Chúc An An:
“Cái áo bông đó của em ngắn đến mức hễ giơ tay lên là hở cả bụng rồi."
Chúc An An vuốt lại mái tóc xơ xác của cô bé:
“Đừng suốt ngày lo lắng cái này cái kia, yên tâm, tiền trong nhà đủ dùng, thỉnh thoảng chị cũng có thể đến trạm thu mua bán ít d.ư.ợ.c liệu đổi tiền, nuôi hai đứa lớn khôn là thừa sức."
“Nhưng mà trong nhà có đồ gì tốt, hai đứa tự mình ăn xong uống xong thì thôi, đừng đi nói ra ngoài."
Chúc An An không yên tâm dặn dò thêm một câu.
Chúc Nhiên Nhiên liếc mắt một cái:
“Em biết rồi, không ai đem đồ tốt trong nhà nói ra ngoài đâu."
Tiểu Thạch Đầu cũng gật đầu như giã tỏi:
“Không nói không nói!
Đ-ánh ch-ết cũng không nói!"
Chủ đề trôi qua, Chúc An An đưa chiếc bát đã uống cạn cho Chúc Nhiên Nhiên:
“Đi rửa bát đi, để chị đi xào thức ăn."
Chúc Nhiên Nhiên nhận lấy:
“Rửa làm gì ạ?
Tráng nước lại vẫn còn uống được mà!"
Chúc An An:
“................."
Cũng được đi.
Lúc hai đứa nhỏ uống nước tráng bát, Chúc An An nhanh ch.óng xào hai món ăn, ăn xong trời cũng đã tối.
Hôm nay Chúc An An chạy cả ngày ở công xã nên có chút mệt, đi ngủ sớm.
Nửa đêm canh ba, thói quen cảnh giác vài ngày trước khiến Chúc An An vừa nghe thấy chút động tinh đã tỉnh giấc, đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm ra ngoài.
Bên ngoài có tiếng sột soạt, sau khi xác nhận tiếng động phát ra từ trong sân nhà mình, Chúc An An nhanh ch.óng xuống giường xỏ giày, áp sát vào cửa sổ.
Dưới quê khi đã vào đêm thì im phăng phắc.
Cho nên tiếng nói chuyện trong sân dù rất nhỏ, Chúc An An vẫn nghe rõ, cô nghe thấy ba người thì thầm nhỏ to...
“Trong sân này chẳng có gì cả?
Chỉ có hai con gà mái già là đáng tiền thôi."
“Đừng có nhắm vào gà, gây ra tiếng động thì làm sao?
Vào bếp xem thử đi."
“Bếp khóa rồi."
“Thử xem có cạy được không?"
Nhân lúc ba tên đó tụ tập trước cửa bếp, Chúc An An rón rén cầm lấy chiếc gậy gỗ lớn dùng để phòng thân ở sau cánh cửa, đẩy cửa đi ra.
Có lẽ cho rằng sự kết hợp của một cô gái trẻ độc thân mang theo hai đứa nhỏ không gây ra mối đe dọa gì cho bọn chúng, nên bọn chúng không bố trí người canh gác, cả ba đều vây quanh cửa bếp nghiên cứu cách cạy chiếc khóa đó của cô.
“Cái khóa này khó nhằn đấy!"
“Để tao thử xem."
“Sờ xem trên khe cửa có chìa khóa không?"
“Không có."
“Phiền phức thật, hay là trốn đi đã?
Hạo T.ử đi gây chút tiếng động dẫn người đi, chúng ta lại lẻn vào gian nhà chính xem sao, nói không chừng còn mò được ít tiền!"..................
Chúc An An nghe bọn chúng lẩm bẩm vài câu, bỗng nhiên lên tiếng:
“Tôi có chìa khóa đây."
Gã đàn ông đang ngồi xổm ở giữa cạy khóa theo bản năng thốt ra:
“Mày có chìa khóa sao không lấy ra?"
Nói xong mới nhận ra có gì đó không đúng, cả ba đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy trong bóng tối, một bóng người cầm gậy gỗ lớn đang đứng sau lưng bọn chúng.
Ba tên đó:
“!!!!!"
Ba tên bật dậy định chạy.
Chúc An An nhanh tay lẹ mắt, một tay vung gậy gỗ đ-ánh vào bắp chân gã đàn ông bên trái, tay kia tóm lấy cổ áo sau của gã bên cạnh nhấc bổng lên ném về phía gã đã chạy xa, cú ném dùng hết sức lực khiến hai tên lăn thành một đoàn, Chúc An An lao tới nện cho hai gậy “choang choang".
“Á á!"
“Á á á á..."
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng trong đêm tĩnh mịch, sợ bọn chúng chạy thoát, Chúc An An lao lên tháo khớp chân bọn chúng, chuyện này nếu là ở kiếp trước cô có lẽ không làm được, không có sức lực lớn như vậy, nhưng bây giờ, làm lại vô cùng nhẹ nhàng.
Lại thêm ba tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
