Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 46
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:08
“Khi hai đứa nhỏ một lần nữa gục đầu vào cánh tay anh, Tần Áo trực tiếp kẹp cả hai đứa đưa vào phòng.”
Tần Viễn bị đặt lên giường vùng vằng định ngồi dậy:
“Em không buồn ngủ, em không đi ngủ đâu!"
Tần Áo nhẹ nhàng phát vào m-ông cậu bé một cái:
“Ngủ mau đi, lần này anh có thể ở nhà khá lâu, có khối thời gian chơi với hai đứa."
Tần Chiêm không tin lắm:
“Thật không anh?"
Tần Áo:
“Dù sao cũng thật hơn chuyện anh là bọn buôn người."
Tần Chiêm, Tần Viễn:
“............"
Anh cả của bọn họ thật thù dai nha.
Hai đứa nhỏ sợ anh cả lại lôi chuyện cũ ra nói tiếp, nhắm mắt lại chưa đầy ba giây đã ngủ say.
Tần Áo đắp chăn cho bọn trẻ rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Tần Song học cấp ba ở nội trú, bình thường lúc đi học đều không về, nên lúc này trong nhà chỉ có hai mẹ con nói chuyện.
Từ chuyện ăn mặc ở đi lại đến những chuyện tai nghe mắt thấy dọc đường, cuối cùng khi nói đến chuyện lúc về ngày hôm nay, Nguyễn Tân Yến lại nhớ đến chuyện cách đây không lâu:
“Tần Chiêm và Tần Viễn lần trước còn suýt nữa xảy ra chuyện, cũng may nhờ có cái An."
Tần Áo lúc này mới biết hai đứa em trai của mình còn từng gặp phải chuyện như vậy, nhớ lại hai đứa nhóc tinh nghịch lần trước khi anh đi còn ôm đùi anh không cho đi, trong lòng có chút nhói đau.
Tần Áo:
“Để hôm nào con qua cảm ơn người ta cho t.ử tế."
Nguyễn Tân Yến:
“Nên cảm ơn chứ, lần trước mẹ đi chuẩn bị hơi vội vàng."
Cũng may hai đứa nhỏ bây giờ đều hoạt bát khỏe mạnh, không có chuyện gì, nên chủ đề này cũng nhanh ch.óng trôi qua.
Nói thêm một lúc nữa, Nguyễn Tân Yến liền bảo anh đi nghỉ ngơi.
Trước khi về phòng mình, Tần Áo không nhịn được, ma xui quỷ khiến hỏi một câu:
“Đứa lớn nhà họ Chúc...
đồng chí Chúc trước đây cũng trông như vậy sao ạ?"
Nguyễn Tân Yến đang ngáp dở chừng, liền bị câu hỏi đột ngột này làm cho ngắt quãng.???
Đây là câu hỏi gì thế?
Nguyễn Tân Yến:
“Sao lại hỏi vậy?"
Tần Áo thần sắc tự nhiên:
“Chỉ là cảm thấy không có ấn tượng gì mấy."
Nguyễn Tân Yến cười:
“Hai đứa cách nhau tận chín tuổi cơ mà, con có ấn tượng thì cũng là lúc nó còn nhỏ thôi, cái An hồi trước đã xinh rồi, bây giờ lớn phổng phao ra thì càng xinh hơn."
Nói xong lời này, Nguyễn Tân Yến bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, hồ nghi nhìn đứa con trai cao lớn vạm vỡ của mình mấy cái:
“Con không phải là...?"
Đúng rồi, cái An hai mươi tuổi rồi, là một thiếu nữ duyên dáng rồi.
Ngay lập tức hiểu mẹ mình đang nghĩ gì, Tần Áo khóe miệng giật giật, nhanh ch.óng nói:
“Không có chuyện đó đâu, con chỉ tiện mồm hỏi thôi."
Nguyễn Tân Yến không tin lắm.
Phản ứng này không giống như chỉ tiện mồm hỏi.
Nguyễn Tân Yến không yên tâm dặn dò:
“Cái An không dễ dàng đâu, nó một mình nuôi hai đứa em, hai đứa sau này nếu mà..."
Thấy lời nói của mẹ mình sắp phát triển theo hướng càng lúc càng xa vời, Tần Áo trực tiếp lên tiếng ngắt lời:
“Mẹ, ngủ mau đi thôi, chẳng phải mẹ buồn ngủ rồi sao?"
Nguyễn Tân Yến ngậm miệng:
“Được rồi, mới về được một đêm đã chê bà già này lẩm cẩm rồi."
Tần Áo:
“............"
Cửa phòng đóng lại, đèn dầu thổi tắt.
Toàn bộ căn phòng hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Tần Áo nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, c-ơ th-ể có chút mệt mỏi nhưng lại chẳng buồn ngủ chút nào.
Trước ngày hôm nay anh chưa từng nghĩ tới, mình lại có cơ hội nhìn thấy khuôn mặt giống hệt như đúc kia.
Vừa nãy nói với mẹ rất nhiều, nhưng anh không nói là, thực ra hai năm trước trong một lần làm nhiệm vụ, anh đã suýt chút nữa không thể quay về.
Trong lần truy đuổi đó, đối phương đột ngột kích nổ b.o.m trên người định đồng quy vu tận, lúc đó xung quanh chỉ có hai người bọn họ, trong khoảnh khắc đó anh cứ ngỡ mình sẽ bị nổ đến xương cốt không còn.
Kết quả giữa làn đ-ạn pháo bay tứ tung, cơn đau dự tính đã không ập đến, anh vừa mở mắt ra phát hiện mình đang đứng trong một căn phòng.
Một giây trước còn đang truy đuổi địch đặc ở nơi hoang vu hẻo lánh, giây tiếp theo lại xuất hiện trong một căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp, khoảnh khắc đó anh tưởng mình thật ra đã bị nổ ch-ết rồi, mọi thứ trước mắt chỉ là ảo giác.
Bởi vì anh chưa từng thấy nơi nào như vậy.
Căn phòng đó rất lớn, nếu ở dưới quê thì có thể làm được mấy gian phòng cho mấy hộ ở, chỗ sát tường đặt một chiếc ghế sofa lớn, không phải kiểu dáng có trên thị trường, nhìn qua là thấy rất mềm mại, giữa có một chiếc bàn thấp bày một ít trái cây.
Đối diện sofa, trên một chiếc tủ, đặt một tấm bảng gỗ màu đen rất lớn, anh không biết đó là thứ gì, nhưng anh lờ mờ thấy dây điện, nên đây là một thiết bị điện sao??
Loại thiết bị điện gì mà lại làm thành hình dạng như thế này??
Lúc đó anh đã nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, kết hợp với vị trí đặt của nó, mới đoán được đây có lẽ là một cái... tivi??
Tivi tại sao lại giống như một tấm bảng gỗ đen vậy??
Điều làm anh chấn động nhất chính là bên ngoài cửa sổ, thứ đầu tiên anh nhìn thấy là bên lề đường có một dãy...
đèn.
Phải biết rằng, bây giờ vẫn còn rất nhiều nơi dưới quê chưa có điện, trong thành phố dù có điện rồi mọi người cũng đều rất tiết kiệm, tiền điện rất đắt, một số gia đình buổi tối còn không nỡ bật đèn.
Kết quả nơi này, trên lề đường lại lắp nhiều đèn như vậy, đêm hôm khuya khoắt cũng bật sáng trưng.
Nhờ ánh đèn, anh nhìn thấy những thứ còn chấn động hơn, dưới chân cột đèn, một dãy xe ô tô con đỗ ngay ngắn, đủ loại kiểu dáng anh chưa từng thấy.
Xa xa, hình như còn có những tòa nhà rất cao, rất cao.
Anh không biết mình đã đứng bên cửa sổ bao lâu, lúc hoàn hồn lại, chú ý tới bên cạnh thứ nghi là tivi kia hình như có đặt một khung ảnh.
Anh tiến lên cầm khung ảnh lên xem, trên ảnh có ba người, là một cặp vợ chồng già đứng hai bên, giữa là một cô gái tầm mười bảy mười tám tuổi, khoác tay hai người cười rạng rỡ như hoa, bối cảnh hình như có viết trường cấp ba gì đó, mờ quá, anh không nhìn rõ.
Ảnh đặt ở đây, vậy đó chắc hẳn là chủ nhân của căn phòng này rồi.
Anh vừa đặt khung ảnh xuống, định quan sát kỹ lại căn phòng này thì cửa có tiếng động, khoảnh khắc đó anh nghĩ rất nhiều, muốn trốn đi, dù sao anh cũng không thể giải thích tại sao mình lại xuất hiện ở đây.
Ý nghĩ này vừa thoáng qua, anh liền đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, so với việc bị phát hiện, anh thực ra càng muốn biết đây rốt cuộc là nơi nào.
