Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 51
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:08
Tiểu Thạch Đầu không hiểu lắm:
“Tại sao chủ của nó lại đặt cho nó cái tên đó?
Không hay, Tiểu Lang mới hay."
Chúc Nhiên Nhiên cũng không hiểu:
“Năng lượng dồi dào chẳng lẽ không tốt sao?
Nếu sau này có tên trộm vặt nào, Tiểu Lang có thể đuổi theo hắn chạy khắp đại đội luôn."
Hai đứa nhỏ vừa nhắc đến việc chạy khắp đại đội, chủ đề chẳng mấy chốc đã biến thành sau này phải dắt Tiểu Lang đi những đâu những đâu.
Cái đôi chân ngắn tũn của chú ch.ó con bây giờ ngay cả bậu cửa cũng không bước qua nổi, vậy mà lộ trình chạy khắp núi trong tương lai đã được vạch ra sẵn rồi.
Chúc An An xoa nắn chú ch.ó con thành một khối bột nhỏ rồi mới đặt xuống đất, chú ch.ó con lảo đảo đi về phía chuồng của mình, cuối cùng cũng không gây rối nữa, tiến độ muối dưa lập tức được đẩy nhanh hơn rất nhiều.
Lúc hoàng hôn, ánh nắng chiều tà chiếu vào từ tường sân.
Cùng lúc đó, bên ngoài sân truyền đến tiếng bước chân.
Ba chị em nhà họ Chúc đồng thời ngẩng đầu nhìn sang, cửa sân không đóng, Tần Đôi đang đeo một chiếc túi chéo, từ bên cạnh thò đầu vào, b.í.m tóc đuôi sâm vung vẩy theo nhịp đầu.
Tần Đôi cười lộ ra hàm răng trắng bóng:
“Chị An An!"
Chúc An An ngạc nhiên nhướn mày:
“Tiểu Đôi?
Sao em lại đến đây?"
Nhìn thấy chiếc cặp sách trên người đối phương, Chúc An An đứng dậy hỏi tiếp:
“Em vừa tan học là qua đây luôn à?
Vẫn chưa về nhà sao?
Thế em có biết anh cả của em..."
Tần Đôi bước vào cửa:
“Em biết chứ!
Anh cả em về sớm rồi, em gặp anh ấy rồi."
“Lúc tan học anh ấy đến cổng trường đón em, nói là anh ấy đi công xã có chút việc, tiện đường thì đến đón em luôn."
“Chị An An chị nghe xem đây có phải lời con người nói không?
Năm năm rồi không gặp anh ấy, em nhớ anh ấy muốn ch-ết, thế mà anh ấy lại bảo chỉ là tiện đường đón em thôi, thật đúng là đáng đời anh ấy hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa tìm được vợ."
Chúc An An nghe cô bé líu lo một hồi, tuy miệng nói lời phàn nàn nhưng khóe môi đã sắp vểnh lên tận mang tai rồi.
Có thể thấy được, Tần Áo trở về, mỗi một người trong nhà họ Tần đều vui mừng ra mặt, thím Nguyễn mấy ngày trước nhìn cô chẳng phải ánh mắt cũng đặc biệt dịu dàng hiền hậu sao?
Chúc An An kéo một chiếc ghế cho cô bé, ra hiệu ngồi xuống nói chuyện.
Tần Đôi không khách sáo, cùng ba chị em nhà họ Chúc ngồi quây quần bên đống chậu rau và hũ dưa, hào hứng nói một tràng dài, nói xong một giỏ lời mới như sực nhớ ra mình đến đây để làm gì.
Tần Đôi vỗ vỗ trán mình “Ái chà" một tiếng, sau đó thò tay vào cặp sách lục lọi, lấy ra một xấp giấy và vở đưa cho Chúc An An.
Tần Đôi:
“Chị An An cái này tặng chị, đều là đề bài thầy cô ra ngày thường, còn có một số trọng tâm ôn tập do mấy bạn học giỏi trong lớp em tự tổng kết nữa, không biết có giúp ích gì được cho chị không?"
Chúc An An lau nước trên tay, đón lấy xấp tài liệu, chân thành cảm ơn:
“Sao lại không có ích chứ?
Chị đang lo không có đề mới để làm đây, em đến thật đúng lúc, nếu em không đến chị còn đang tính đợi lúc em nghỉ ngơi sẽ đi tìm em đấy."
Thời buổi này, thi vào cấp ba không dễ dàng gì, học sinh bên trong lại càng cực khổ, phải thi được vào top 10 của lớp mới lấy được bằng tốt nghiệp, cô không dám chủ quan, vốn dĩ bình thường đã không đi học, lúc mấu chốt vẫn phải ôn tập cho đàng hoàng, thế nên tài liệu này thực sự đến rất kịp thời.
Chúc An An lại cảm ơn Tần Đôi thêm lần nữa, cảm ơn đến mức cô bé ngại ngùng đỏ cả mặt.
Tần Đôi:
“Thật sự muốn cảm ơn thì đợi khi nào em gặp bài toán không biết làm đến hỏi chị, chị đừng có chê em là được."
Thành tích của Tần Đôi thuộc hàng khá, xếp khoảng hạng mười lăm trong lớp.
Chúc An An:
“Cứ tự nhiên đến hỏi, chị sang tìm em cùng làm bài cũng được."
Tần Đôi nán lại thêm một lát nữa mới đứng dậy chuẩn bị về nhà, trước khi đi còn khoác tay Chúc An An:
“Vậy quyết định thế nhé, rảnh thì đến tìm em làm bài, chị dắt cả Thạch Đầu và Nhiên Nhiên cùng sang nhà em luôn, Nhiên Nhiên với hai đứa Thổ Đản, Đậu T.ử nhà em còn cùng lớp mà, cũng có thể cùng nhau làm bài tập."
Chúc Nhiên Nhiên đột ngột bị nhắc tên:
“............"
Mọi người lớn nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, nhắc đến bài tập của cháu làm gì.
Tần Đôi tung tăng chạy đến, lại vui vẻ ra về.
Chúc An An đem xấp đề bài và trọng tâm ôn tập đối phương để lại cất vào trong nhà trước, sau đó trở ra tiếp tục muối nốt đống dưa chưa xong.
Học hành đúng là quan trọng, nhưng việc nhà cũng chất đống.
Ngày hôm sau, Chúc An An không vội đi tìm Tần Đôi, nhân lúc hôm nay không phải đi làm, cô dậy thật sớm dặn dò hai đứa nhỏ một tiếng, rồi từ chân núi phía bên này men theo con đường mòn không bóng người mà leo thẳng lên trên, chuẩn bị vào sâu trong núi xem sao.
Hai ngày trước thời tiết có chút oi bức, cơn mưa mà những lão nông dày dạn kinh nghiệm trong đại đội dự báo vẫn chưa rơi xuống.
Hôm nay ngược lại không còn oi bức nữa, chắc là mưa không rơi nổi rồi.
Chúc An An ra khỏi nhà sớm, cộng thêm người bình thường không dám đi sâu vào trong núi, nên dọc đường này cô không gặp một ai, cứ lặng lẽ cầm một cây gậy khua khoắng khắp nơi xem có thứ gì tốt không.
Tục ngữ có câu chim dậy sớm có sâu ăn, câu nói này vẫn có lý lẽ của nó, ví dụ như Chúc An An dậy sớm, lúc này đã may mắn khều ra được một con thỏ hoang.
Lúc con thỏ cuống cuồng chạy trốn, nó chạy thẳng về hướng của cô, Chúc An An vứt gậy, người lao tới trước, tóm gọn lấy chân thỏ.
Sau đó động tác vô cùng nhanh nhẹn rút d.a.o găm ra, chỉ sau vài nhát con thỏ đã tắt thở.
Chúc An An đem con thỏ đã hết hơi thở cất vào căn nhà cũ trước, nhặt lại cây gậy vừa vứt đi, tiếp tục vừa đi vừa khua khoắng.
Toàn bộ quá trình nhanh gọn chỉ diễn ra trong vòng một hai phút, Chúc An An không nhịn được mà chép miệng hai cái trong lòng, thầm nghĩ môi trường đúng là có thể thay đổi một con người.
Nếu là ở kiếp trước, cô nhìn thấy thỏ trắng chỉ thấy nó thật đáng yêu, bây giờ nhìn thấy thỏ trong đầu chỉ toàn nghĩ đến món gì ngon.
Tiếc là sự may mắn này chỉ có một lần, nửa chặng đường sau Chúc An An không gặp thêm gà rừng hay thỏ hoang nào nữa.
Đến rìa núi sâu, Chúc An An đổi cây gậy trên tay thành con d.a.o găm sắc bén.
Càng đi vào sâu, Chúc An An càng cẩn thận, cô vừa đi vừa nghỉ, con mồi tạm thời chưa gặp được nhưng lại đào được không ít d.ư.ợ.c liệu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, d.ư.ợ.c liệu của Chúc An An đã sắp đầy một cái gùi nhỏ, nhưng vẫn chưa gặp được con mồi lớn nào, trong lúc đó chỉ bắt được hai con gà rừng và một con thỏ hoang.
Ngay lúc Chúc An An nghĩ rằng chuyến đi này có lẽ là công cốc thì đột nhiên cô nghe thấy từ xa truyền đến một tiếng gầm gừ rất lớn, âm thanh “ào hú ào hú" vang lên.
