Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 66

Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:10

“Chuyện lẽ ra vài năm nữa mới xảy ra, đột nhiên lại sớm hơn nhiều như vậy, bên trong nhất định là đã có chuyện gì đó.”

Điểm duy nhất không giống với hướng đi của kiếp trước chính là Chúc An An.

Kiếp trước Chúc An An sau khi đi xem mắt thì ch-ết trong bệnh viện, kiếp này thì không.

Nếu bảo người này không liên quan gì đến việc tên kế toán xưởng cơ khí sụp đổ thì cô ta không tin.

Chỉ là không biết Chúc An An và Tần Áo có giống cô ta, cũng được trọng sinh một lần nữa hay không.

Nhưng hai người này với cô ta tiền kiếp không oán, hậu kiếp không thù, cô ta cũng chẳng muốn tìm hiểu kỹ làm gì, dù sao bọn họ cũng không có xung đột lợi ích, có giống cô ta hay không thì có quan hệ gì chứ.

Trái lại là có một số người.

Nhiễm Linh Lung nhìn về phía Đường Thủy Vân, người này dạo gần đây dường như không được yên phận cho lắm.

Ánh mắt Nhiễm Linh Lung lóe lên, sau khi làm xong việc trong tay, cô ta nhanh ch.óng quay về căn phòng nhỏ ở góc phía Đông.

Cô ta bận lắm, không rảnh hơi mà để tâm vào những người không quan trọng, những kẻ không yên phận thì cứ dạy dỗ một trận là sẽ biết điều ngay.

Chúc An An về đến nhà cũng không biết mình vừa bị nữ chính nhắc tên vài lần, mọi thứ vẫn giống như ngày hôm qua, một đêm ngủ ngon giấc.

Ngày hôm sau cô lại dậy sớm đi thi.

Thời gian ở phòng thi trôi qua cực kỳ nhanh, chẳng mấy chốc môn cuối cùng đã thi xong.

Chúc An An thu dọn túi sách nhưng không vội đi ngay, bởi vì lúc ăn cơm trưa cô có gặp Tần Song, hai người đã hẹn nhau cùng về đại đội.

Chúc An An ngồi chưa được hai phút thì bóng dáng Tần Song đã xuất hiện ở cửa lớp.

Đi cùng cô bé là hai nữ sinh mà Chúc An An đã gặp trong kỳ thi chuyển lớp lần trước, trông hơi quen nhưng không nhớ tên.

Tay Tần Song vừa giơ lên thì Chúc An An đã nhìn thấy.

Tần Song vẫn tiếp tục vẫy tay:

“Chị An An."

Chúc An An cầm túi sách bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa thì cánh tay trái đã bị Tần Song khoác lấy.

Cô bé không còn vẻ vui mừng khi vẫy tay lúc nãy nữa, mà trông như một người bị vắt kiệt sức lực:

“Môn Vật lý này khó thật đấy, đây có phải là thứ dành cho con người học không vậy?"

“Chị An An, câu trắc nghiệm cuối cùng chị chọn đáp án gì thế?

Em với bọn Xuân Linh đều chọn khác nhau."

Chúc An An nhớ lại một chút:

“Chị chọn A."

Nữ sinh phía bên kia hào hứng:

“Tớ cũng chọn A này, tớ đã bảo là chọn A mà, phải tính cả lực ma sát nữa."

Đầu Tần Song rũ xuống tựa vào vai Chúc An An:

“Thôi bỏ đi, không nói nữa, đáng lẽ em không nên hỏi.

Em muốn đi cửa hàng bách hóa mua đồ, mọi người có đi không?

Nghe nói có bờm tóc mới về đấy."

Hai nữ sinh bên cạnh Tần Song đều lắc đầu, một người nói:

“Đại đội tớ xa quá, tớ phải tranh thủ về ngay, không thì lúc đi bộ về trời tối mất."

Một người khác thì đưa ra lý do đơn giản mà thô bạo:

“Tớ hết tiền rồi, nếu thấy món đồ mình thích mà không mua được thì tớ sẽ khó chịu đến ch-ết mất, tớ về nhà thẳng luôn đây."

Chúc An An - người có cả tiền lẫn thời gian - bắt gặp ánh mắt của Tần Song liền gật đầu:

“Chị đi cùng em, chị cũng có thứ cần mua."

Tần Song vui mừng khôn xiết, kết quả là bốn người còn chưa ra khỏi cổng trường.

Nữ sinh tên Xuân Linh ở phía bên kia của Tần Song bỗng dừng bước, giơ tay kéo Tần Song lại, cánh tay chỉ về một hướng.

“Này, cậu nhìn anh chàng đứng bên lề đường kia kìa, là anh cả cậu đúng không?

Anh ấy lại đến đón cậu tan học à?"

Là bạn học cùng lớp hơn một năm, mấy nữ sinh chơi thân đều biết Tần Song có một người anh cả đi bộ đội, chỉ là chưa từng gặp mặt.

Nhưng hai tuần trước, anh cả của Tần Song đã đến đón cô bé một lần, bọn họ đều nhìn thấy rồi.

Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa cao ráo, khiến người ta nhìn một cái là nhớ ngay.

Tần Song nhìn theo hướng Xuân Linh chỉ:

“Đúng là anh ấy thật."

Nhưng sau đó cô bé lại lầm bầm nhỏ đến mức chỉ mình mình nghe thấy:

“Có phải đến đón mình hay không thì chưa chắc đâu nhé."

Ánh mắt Xuân Linh vẫn không rời khỏi Tần Áo, cô bạn vừa kéo Tần Song vừa nói:

“Tớ nhớ cậu từng bảo anh cả cậu chưa có đối tượng đúng không?

Gia đình cậu có muốn cân nhắc chị họ tớ không?

Chị ấy cậu gặp rồi mà, làm thu ngân ở tiệm cơm quốc doanh ấy, tốt nghiệp cấp ba, hai mươi tuổi."

Tần Song lắc đầu lia lịa:

“Không hợp đâu, không hợp chút nào đâu, hai người họ không hợp nhau đâu."

Xuân Linh không chịu:

“Sao lại không hợp chứ?

Tớ thấy rất hợp mà."

“Anh cả cậu tốt nghiệp cấp ba, chị họ tớ cũng thế, chị ấy trông cũng không xấu, bản thân lại có công ăn việc làm."

“Nếu hai người họ thành đôi, chúng ta coi như là thân càng thêm thân rồi còn gì."

Nữ sinh bên cạnh Xuân Linh không nhịn được lầm bầm một câu:

“Từ này có dùng như thế được không vậy?"

Chúc An An không nhịn được nhìn nữ sinh kia một cái, đúng là “nói hộ lòng người" mà, cô cũng định nói y như vậy.

Mắt thấy sắp ra khỏi cổng trường, Tần Song nói ngắn gọn súc tích:

“Chị họ cậu rất tốt, nhưng anh cả tớ sắp có đối tượng rồi."

Xuân Linh tiếc nuối:

“Hả?

Nhanh thế cơ à?

Nhưng sao lại là sắp có?

Chuẩn bị đi xem mắt à?"

Tần Song liếc nhìn Chúc An An một cái:

“Xem mắt được một nửa rồi."

Chúc An An cảm nhận được ánh mắt đó:

“..............."

Xuân Linh không hiểu:

“Cái trò này mà cũng có kiểu xem một nửa á?"

Tần Song cười bảo:

“Chỉ là chưa biết đằng gái có đồng ý hay không thôi, nên mới gọi là xem được một nửa mà."

Xuân Linh:

“Ồ, tiếc thật đấy, biết thế tớ đã nói sớm hơn rồi."

Ra khỏi cổng trường, Tần Song tiếp tục khoác tay Chúc An An, vẫy vẫy tay với hai cô bạn:

“Tớ đi tìm anh tớ đây, hẹn gặp lại tuần sau nhé!"

Xuân Linh với khí thế của một cô nàng sảng khoái:

“Biết là có anh trai đến đón rồi, mau đi đi cô nương."

Tần Áo đứng cách đó không xa, ngay chỗ Chúc An An để xe đạp.

Tần Song vừa đi đến nơi đã không nhịn được, thấy xung quanh không có ai đi qua, cô bé cười như một con cáo nhỏ:

“Em nói này anh cả, anh đến đón em à?

Hay là đến đón chị An An?

Hay là đến đón cái xe đạp thế?"

Tần Áo cúi đầu liếc nhìn cô em gái hay nói của mình một cái:

“Tiện đường về đại đội, nghĩ các em cũng sắp về nên đi cùng luôn cho tiện."

Tần Song bĩu môi:

“Chúng ta chẳng tiện đường chút nào, em với chị An An còn phải đi cửa hàng bách hóa cơ."

Tần Áo nhận lấy chìa khóa từ tay Chúc An An, mở khóa xe đạp, một tay dắt xe:

“Anh đi cùng các em."

Ba người một chiếc xe đạp đi sóng hàng, Tần Song khoác tay Chúc An An đi ở chính giữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 66: Chương 66 | MonkeyD