Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 73
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:11
“Tối hôm qua lúc ăn cơm, cô đã nói với mọi người là hôm nay sẽ lên huyện chơi.”
Lúc đó hai đứa nhỏ phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, hận không thể để trời sáng ngay lập tức.
Giờ này trời mới tờ mờ sáng, sớm hơn giờ thức dậy mọi khi một chút, thế mà hai đứa nhỏ cũng đã bò dậy rồi, nghe tiếng động hình như đang ở trong phòng thảo luận xem nên mặc quần áo gì.
Chúc An An không tham gia vào cuộc thảo luận đó, cô ra ngoài nấu cơm.
Trẻ con nhà cô đều rất tự lập, những việc như tự chọn quần áo, tự mặc đồ hoàn toàn không cần cô phải lo lắng.
Hơn nữa quần áo cũng chỉ có mấy bộ đó, chọn đi chọn lại cũng chẳng thể biến ra hoa được.
Chỉ là Chúc An An không ngờ rằng, kết quả của việc quá buông tay chính là...
Hai đứa nhỏ này thật sự đã “biến ra hoa" cho cô xem.
Tại cửa bếp.
Tiểu Thạch Đầu mặc một chiếc áo khoác màu xám, bên dưới là một chiếc quần màu xanh lá cây hơi nhăn nhúm.
Chúc Nhiên Nhiên mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, bên dưới là quần màu xám, trên đầu đeo chiếc băng đô mà Chúc An An mua cho con bé hôm qua.
Hai đứa đứng cạnh nhau, đúng là một cặp “đỏ phối xanh lá", thế mà đứa nào đứa nấy đều trông có vẻ rất hài lòng.
Chúc An An hít một hơi thật sâu:
“Cái quần xanh lá cây này của Thạch Đầu ở đâu ra thế?"
Chúc Nhiên Nhiên bày ra vẻ mặt 'Chị ơi sao trí nhớ chị kém thế':
“Của em mà, hồi em năm tuổi ấy, vừa nãy em lục ra được, em mặc chật rồi, Thạch Đầu mặc thì vừa khéo."
Chúc An An nhìn vẻ mặt có chút tiếc nuối của con bé, ướm lời:
“Nếu mà em mặc vừa, có phải em sẽ tự mặc luôn rồi không?"
Chúc Nhiên Nhiên:
“Chắc chắn rồi ạ, đẹp thế này cơ mà!"
Tiểu Thạch Đầu cũng với vẻ mặt rất mãn nguyện, sờ sờ cái quần của mình:
“Rực rỡ!"
Chúc Nhiên Nhiên:
“Chứ còn gì nữa, người thành phố toàn mặc rực rỡ thôi."
Chúc An An:
“Ừ, hai đứa vui là được."
Nói xong cô quay đầu đi bận rộn làm bữa sáng, nhưng trong lòng thầm nghĩ, số vải cô đổi về vẫn không đủ dùng.
Không thể chỉ có áo bông mùa đông, quần áo cho ba mùa còn lại cũng đã đến lúc phải sắm sửa thêm một chút rồi.
Thực ra ở cái thời đại mà vẫn còn rất nhiều người mặc quần áo vá đi vá lại này, hai đứa nhỏ mặc như vậy cũng được coi là chỉnh tề rồi.
Chỉ là với thẩm mỹ đời sau của Chúc An An, vừa nhìn thấy màu đỏ phối với xanh lá là cảm thấy có chút không thể thưởng thức nổi.
Ba chị em vừa ăn xong bữa sáng.
Giọng của Tần Song đã vang lên ngoài sân:
“Chị An An ơi, mọi người dọn dẹp xong chưa?"
Chúc Nhiên Nhiên phi thân ra mở cửa:
“Xong rồi, xuất phát ngay đây!"
Chúc An An đeo một chiếc túi đeo chéo, dắt tay Tiểu Thạch Đầu, vừa ra khỏi cửa đã thấy đối tượng của mình đứng đó, sừng sững như một cây bạch dương thẳng tắp.
Hôm nay Tần Áo mặc bộ quân phục lúc anh mới về, đứng sững ở đó, trông thật đáng tin cậy và đẹp trai.
Đến mức Chúc An An phải mất một lúc lâu mới phát hiện ra bên cạnh anh đang dựng hai chiếc xe đạp.
Chúc An An:
“Đi xe đạp ạ?
Chiếc kia ở đâu ra thế?"
Tần Áo:
“Ừ, anh mượn đấy, đi xe đạp cho nhanh, sợ bọn trẻ con đi bộ không nổi, đến lúc đó lại không kịp chuyến xe khách."
Tần Áo vừa nói vừa đưa tay về phía Chúc An An, ra hiệu bảo cô đưa túi cho mình.
Trong túi đeo chéo của Chúc An An đựng nước, đồ ăn và đủ thứ linh tinh, căng phồng một bao, khá nặng.
Chúc An An không nhúc nhích:
“Em tự đeo là được rồi, kẻo lại lằn vai anh."
Tay Tần Áo vẫn không hạ xuống:
“Anh treo lên đầu xe đạp."
Chúc An An không có kỹ năng treo đồ nặng lên đầu xe đạp mà vẫn có thể điều khiển tự nhiên như vậy.
Sau khi đưa túi qua, cô nhìn bốn đứa nhỏ lớn bé bên cạnh, cộng thêm ba người lớn rồi hỏi:
“Ngồi thế nào đây?"
Đôi chân dài thẳng tắp của Tần Áo bước qua chiếc xe đạp đang dựng:
“Anh đèo ba đứa kia, em đèo hai đứa nhỏ nhà em là được."
Trong lúc nói chuyện, Tiểu Thổ Đản và Tiểu Đậu T.ử đã leo lên thanh xà ngang phía trước, Tần Song cũng bước một chân ngồi lên yên sau.
Tiểu Thổ Đản còn ngoái đầu giục Chúc An An:
“Chị An An ơi, đừng lề mề nữa, cho Thạch Đầu với Nhiên Nhiên lên xe đi, chúng ta xuất phát thôi."
Chúc An An dời tầm mắt khỏi chiếc xe đạp đang phải gánh vác quá nhiều kia, bế hai đứa nhỏ đặt lên yên sau, dặn dò:
“Lát nữa bám c.h.ặ.t lấy chị nhé, Thạch Đầu bám vào yên xe, Nhiên Nhiên túm c.h.ặ.t áo chị."
Tiểu Thạch Đầu hai tay nắm c.h.ặ.t lấy yên xe:
“Bám c.h.ặ.t rồi ạ, chị ơi."
Chúc An An bước chân qua thanh xà ngang, hướng về phía Tần Áo:
“Anh đi trước đi, em đi theo sau."
Tần Áo gật đầu:
“Thời gian còn khá dư dả, đạp chậm thôi."
Khóe miệng Chúc An An giật giật:
“Câu này phải để em nói mới đúng."
Đầu xe đạp treo một cái túi, xà ngang ngồi hai đứa nhỏ, đằng sau đèo một Tần Song, lại còn đạp bằng một tay.
Độ khó này chắc chắn là năm sao rồi.
Chúc An An bỗng nhớ tới bản tin kiếp trước từng xem, hai chiếc xe máy va chạm khiến ba mươi tám người bị thương.
Tần Song túm áo Tần Áo, quay đầu lại nhìn Chúc An An:
“Chị An An cứ yên tâm một trăm phần trăm đi, anh em chắc chắn không ngã được đâu, xe mà có đổ thì anh ấy chống chân xuống đất là đỡ được ngay."
Người có chân không chống tới đất như Chúc An An:
“............"
Cô giục Tần Áo:
“Đi mau đi."
Tần Áo cười khẽ một tiếng, quay đầu đạp mạnh hai cái, chiếc xe đạp gánh vác quá nhiều này liền lăn bánh.
Chúc An An bám sát phía sau, áo trên người cô bị Chúc Nhiên Nhiên kéo đến mức sắp biến dạng.
Chúc An An cúi đầu nhìn đôi bàn tay nhỏ bé kia:
“Cũng không cần phải sợ thế đâu, chị chắc chắn sẽ không làm hai đứa ngã đâu."
“Không có sợ."
Giọng của Chúc Nhiên Nhiên và Tiểu Thạch Đầu đồng thời vang lên từ phía sau.
Chúc An An nhìn đôi bàn tay vẫn bất di bất dịch:
“............"
Không sợ mà sao túm c.h.ặ.t thế!
Đường quê không dễ đi, Chúc An An tập trung cao độ vào tình trạng mặt đường, sợ lỡ không cẩn thận phi vào một cái hố lớn sẽ làm hai đứa nhỏ xóc văng ra ngoài.
Kỹ thuật đi xe đạp của cô thực ra cũng tạm ổn, vấn đề là chiếc xe này thực sự quá cao, đáng tiếc là hầu như tất cả các nhãn hiệu xe đạp thời bấy giờ đều có kiểu dáng như vậy.
Cô thấp thoáng nhớ có lần đi lên công xã, không nhìn rõ là đứa trẻ đang đạp xe hay là người lớn dáng lùn.
Hai chân không cách nào cùng lúc chạm tới bàn đạp, người đó cứ đạp bên trái một cái, rồi lại đổi sang chân phải đạp một cái.
