Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Cả Căn Nhà Xuyên Sách - Chương 98
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:15
“Ở nhà còn có hai đứa nhỏ, cô phải về làm cơm tối.”
Chúc An An vừa đi đến cổng sân, phát hiện Tần Áo cũng đi theo ra ngoài.
Chúc An An nghi hoặc nhìn anh, Tần Áo trầm giọng:
“Anh đưa em về."
Chúc An An:
“…………"
Có mấy bước chân thôi mà.
Chúc An An vừa định nói không cần, sau đó liền thấy Tần Song đang bám ở cửa sổ nhìn với vẻ hóng hớt, mặt mày nháy mắt ra hiệu linh tinh.
Chúc An An thu hồi tầm mắt:
“Vậy đi thôi."
Lúc Tần Song không có nhà, thật ra cô cũng đến nhà họ Tần khá nhiều lần.
Có khi là có chuyện cần bàn bạc, có khi chỉ đơn giản là đưa đồ ăn sang, nhưng rất ít khi đi rồi còn đưa đi đón về thế này, cùng lắm cũng chỉ tiễn ra đến cổng sân mà thôi.
Phía cô là vậy, Tần Áo thỉnh thoảng vẫn đưa cô về nhà, nhưng đó toàn là lúc trời tối, giờ trời vẫn còn sáng mà.
Nghĩ đến đây, Chúc An An nghiêng đầu nhìn đối tượng của mình, sao thấy hôm nay anh cứ là lạ thế nào ấy.
Ý nghĩ vừa lóe lên, Chúc An An liền nghe thấy Tần Áo nhỏ giọng nói:
“Hình như em rất quan tâm đến thanh niên tri thức."
Giọng điệu rất bình thản, như đang thuật lại một sự thật.
Chúc An An khựng bước.
Không chứ?
Không chứ?
Nhạy cảm đến thế sao?
Cô chẳng qua chỉ vì nghĩ đến chuyện nam nữ phụ nên mới nhìn thêm hai cái thôi mà, thế này cũng nhìn ra được cái gì sao?
Trong lòng Chúc An An không được bình tĩnh cho lắm, nhưng ngoài mặt thì phục hồi bình thường ngay lập tức, giọng điệu vô cùng tự nhiên:
“Thường thì có thanh niên tri thức mới đến, mọi người chẳng phải đều tò mò nhìn ngó sao?"
Không hoan nghênh thì không hoan nghênh, nhưng thường thì có thanh niên tri thức mới đến, bà con lối xóm vẫn sẽ tò mò.
Cô thì không tò mò người ta trông như thế nào, thuần túy là vì nguyên nhân nữ chính nên mới nhìn thêm mấy cái, ngoài ra cũng chẳng có gì thêm, thế này mà cũng nhận ra cô rất quan tâm sao?
Chuyện không gian căn nhà cũ cô không định giấu, nhưng chuyện nguyên tác thì cô thật sự định để nó thối rữa trong bụng luôn.
Cây cỏ, con người ở nơi này đều sống động và chân thực, không phải vài dòng chữ có thể khái quát được, cũng không cần thiết phải nói cho anh biết, thật ra anh chỉ là một nhân vật không quan trọng trong tiểu thuyết.
Trong lòng Chúc An An đang trăm mối ngổn ngang, nghĩ đông nghĩ tây, kết quả giây tiếp theo, cô liền nghe thấy Tần Áo dùng một giọng điệu rất hiếm thấy hỏi:
“Xem người ta trông có đẹp trai không à?"
Bước chân Chúc An An lần này hoàn toàn đứng khựng lại tại chỗ, cô hơi nghiêng người, ngẩng đầu nhìn Tần Áo.
Tầm mắt hai người chạm nhau, Chúc An An không trả lời câu hỏi, Tần Áo cũng không nói thêm gì nữa.
Chúc An An ngửa cái đầu nhỏ, khóe miệng dần dần nhếch lên, trong đôi đồng t.ử đen lánh toàn là ý cười.
Không biết qua bao lâu, Chúc An An mới cười nói:
“Nghe lén em và Tiểu Song nói chuyện hả?"
Cô ở đây lo sốt vó tưởng mình lại bị lộ chỗ nào, hóa ra anh chỉ để tâm chuyện cô khen mấy anh thanh niên tri thức mới đến đẹp trai.
Tần Áo dời tầm mắt đi một chút:
“Tiếng của hai người không nhỏ, không tính là nghe lén."
Anh là nghe thấy một cách đường đường chính chính.
Ý cười của Chúc An An dần dần lan rộng, tầm mắt đảo qua đảo lại trên mặt đối tượng nhà mình, công tâm mà nói, Tần Áo đúng là chẳng liên quan gì đến hai chữ “thư sinh" cả.
Anh hoàn toàn thuộc kiểu người thiên về sức mạnh, nhưng mọi thứ lại rất vừa vặn, không tạo cảm giác quá đà.
Nếu mặc sơ mi trắng vào, thì bên dưới vẻ ngoài nho nhã toàn là những múi cơ bắp săn chắc.
Chúc An An vừa nghĩ vừa không nhịn được mà hít hà trong lòng vài cái.
Thấy ý nghĩ sắp đi theo hướng không thể kiểm soát được, Chúc An An vội phanh gấp, cười nhìn Tần Áo, rất trực tiếp:
“Không đẹp bằng anh."
Giây tiếp theo, Tần Áo trực tiếp dời tầm mắt đi chỗ khác.
Chúc An An bật cười thành tiếng, thấy mình đúng là có tiền đồ thật, vậy mà cũng có ngày khiến Tần Áo thất bại trong cuộc đối đầu ánh mắt, trước đây người dời tầm mắt đi trước tuyệt đối luôn là cô.
Bầu không khí nhất thời như quay trở lại đoạn ngắn ngủi cõng nhau trên con đường nhỏ vắng người lúc nãy.
Ngay khi Chúc An An định bước đi trước, khóe mắt bỗng nhiên thấy ba cái đầu không xa phía trước, thò ra từ cạnh bức tường sau nhà họ Tần.
Từ dưới lên trên, hai cái đầu đinh một cái tóc b.í.m, không thể quen thuộc hơn được nữa.
Lúc Chúc An An nhìn sang, không biết là người ta đứng không vững hay bị xô đẩy, Tiểu Thổ Đản loạng choạng một cái, ngã nhào ra khỏi sau tường.
Hai cái đầu còn lại nhanh ch.óng rụt vào, rụt xong không biết là ai, nắm lấy chân Tiểu Thổ Đản lôi ngược trở lại, để lại một vệt dài trên mặt đất.
Lúng túng vụng về lại còn kiểu “giấu đầu hở đuôi".
Chúc An An:
“………………"
Tần Áo:
“………………"
Tần Áo thu hồi tầm mắt nhìn các em mình, nói:
“Đi thôi."
Sau khi hai người đi xa.
Sau nhà họ Tần, Tần Song dùng giọng điệu rèn sắt không thành thép:
“Mấy đứa đúng là xem hóng hớt mà cũng không xem được cho t.ử tế, đứng yên thôi mà cũng ngã ra ngoài cho được."
Tiểu Thổ Đản không phục:
“Tại Tiểu Đậu T.ử đẩy em."
Tiểu Đậu T.ử cũng rất oan ức:
“Chị đẩy em nên em mới đẩy nó chứ."
Bị hai đứa em đồng thời lườm nguýt, Tần Song:
“…………"
Tần Song sờ sờ mũi:
“Người đi xa rồi, chẳng có gì hay để xem nữa, về nhà thôi."
Tiểu Thổ Đản lầm bầm:
“Vốn dĩ cũng chẳng có gì hay, anh cả và chị An An cứ đứng đực ra đấy, chẳng động đậy gì, ngốc nghếch thật."
Tần Song vò vò cái đầu đinh của em trai:
“Các em không hiểu đâu, ánh mắt chạm nhau nảy lửa mới hay cơ."
Hai đứa nhỏ đúng là không hiểu, vừa rồi cũng chỉ thấy chị mình lén lút rình rập nên mới chạy ra xem cùng.
Kết quả chẳng thấy gì, còn ngã một cú đau điếng, Tiểu Thổ Đản bĩu môi, quyết định sau này bớt hóng hớt chuyện của chị mình lại.
Bên kia, Tần Áo đưa người về đến nhà xong cũng không vội về ngay, lại giống như mọi khi, giúp đỡ làm cái này cái kia.
Ngày hôm sau tuyết lại rơi dày thêm một chút, sự tò mò của bà con với thanh niên tri thức mới đều bị tuyết lớn vùi lấp hết rồi, dù sao người ta không ra ngoài thì họ cũng chẳng thấy được.
Đây lại không phải lúc phải đi làm đồng, không biết người ta ở đâu thì đi qua là thấy.
Lúc này, có người còn chẳng muốn ra khỏi cửa, chỉ biết trong đại đội có hai nam thanh niên tri thức mới đến, có một người trông rất đẹp trai.
Trong làn tuyết bay, thời gian từng ngày trôi qua, thứ đến sớm hơn ngày cưới chính là sinh nhật của Tiểu Thạch Đầu.
