Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 107
Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:37
“Chúc An An chuẩn bị bò dậy, vừa mới động đậy, hai nhóc tì đã bị đ.á.n.h thức.”
Tiểu Thạch Đầu dáng vẻ đáng yêu, ý thức còn chưa tỉnh táo đã bắt đầu gọi người, “Chị ơi~ Trời sáng rồi ạ?", âm thanh non nớt đặc trưng của trẻ con đặc biệt mềm mại vào buổi sáng.
Chúc An An vỗ vỗ lưng thằng bé, “Các em có thể ngủ thêm một lát nữa."
Vài câu nói trôi qua, Chúc Nhiên Nhiên đã ngồi dậy, cô bé quẹt quẹt mấy sợi tóc rối trên mặt, “Không ngủ nữa!
Em muốn dậy mặc quần áo mới."
Nói đoạn định đi lấy bộ quần áo tối qua đã đặt gọn gàng trên ghế, động tác vội vàng đó cho thấy cô bé đã mong đợi từ lâu.
Chúc An An đỡ lấy người cô bé một cái, “Đừng để bị ngã xuống."
Chúc Nhiên Nhiên đã lấy được quần áo vào giường, “Sao mà ngã được?!
Tay em dài lắm mà!"
Cô bé lấy xong phần mình, còn lấy luôn cả phần của Tiểu Thạch Đầu.
Thời gian mặc bộ quần áo mới, hai nhóc tì đã hoàn toàn tỉnh táo.
Chúc An An chưa thay đồ, cứ mặc bộ áo bông cũ đi ra ngoài đun nước.
Trời chẳng mấy chốc đã sáng hẳn, vệ sinh cá nhân xong, Chúc An An dọn dẹp cho hai đứa nhỏ trước.
Tóc của Nhiên Nhiên bình thường toàn là tự con bé chải, tay nhỏ người nhỏ, đôi khi chải khá rối, nhưng miễn cưỡng vẫn nhìn được.
Hôm nay Chúc An An tết cho con bé hai cái b.í.m tóc tinh tế, tai của chiếc mũ Giải Phóng Quân không hạ xuống, b.í.m tóc đ.â.m ra từ phía dưới, đáng yêu lại tinh nghịch.
Tiểu Thạch Đầu thì dễ dọn dẹp hơn, không cần chải đầu, đội mũ vào là thành một nhóc con tròn vo đáng yêu.
Hai đứa nhỏ từ đầu đến chân hầu như toàn là đồ mới, quần không phải, nhưng cũng sạch sẽ, loại chưa có miếng vá.
Hai đứa đứng đó trắng trẻo, tròn trịa, giống hệt trẻ con thành phố.
Chúc Nhiên Nhiên thỉnh thoảng lại sờ vào quần áo mũ của mình, mắt sáng rực, khắp mặt đều viết rõ sự phấn khích rằng mình thật xinh đẹp.
Chúc An An cũng nhìn rất mãn nguyện, đúng là y hệt như những gì cô tưởng tượng, không nhịn được lại xoa xoa đầu chúng, rồi mới dặn hai đứa cứ ở trong phòng, đừng làm bẩn quần áo.
Dọn dẹp cho trẻ con xong, cô định đi ra nấu bữa sáng.
Đón dâu là buổi sáng, vẫn phải ăn sáng đã.
Kết quả ở cổng viện truyền đến tiếng gọi, “Con bé An!
Mở cửa cho thím với."
Là giọng của Hứa Lan Anh.
Chúc An An chân trước vừa bước ra, hai nhóc tì đã chạy ra mở trước.
Cổng viện mở ra, ngoài cửa không chỉ có Hứa Lan Anh mà còn có thím Vương, hai người không biết là hẹn nhau cùng đến hay là tình cờ gặp trên đường.
Hứa Lan Anh nhìn hai đứa nhỏ quý vô cùng, “Ôi trời ơi, mặc đồ chỉnh tề quá, quần áo đẹp, mũ cũng đẹp, còn có cả giày mới nữa!
Tốt lắm tốt lắm, giống hệt trẻ con thành phố, con bé An đâu?"
Chúc An An cầm cái xẻng nấu ăn xuất hiện ở cửa bếp, “Thím, sao thím đến sớm thế?
Ăn sáng chưa ạ?"
Hứa Lan Anh dời mắt khỏi hai đứa nhỏ, vừa nhìn thấy Chúc An An liền không bình tĩnh được nữa, “Trời đất, sao cháu chưa thay đồ?
Làm gì có cô dâu nào bận mấy việc này, hôm qua chẳng phải đã nói đợi bọn thím đến làm sao!"
Vừa nói vừa tiến lên lấy cái xẻng trong tay Chúc An An đi, “Làm thế nào cháu cứ bảo thím, thím với thím Vương của cháu làm cho, mau đi sửa soạn cho mình đi."
Hứa Lan Anh sắp xếp mọi việc một cách hăng hái, Chúc An An đứng bên cạnh nói nhỏ, “Vẫn kịp mà."
Hứa Lan Anh vẻ mặt đúng kiểu người trẻ không hiểu chuyện, “Cũng không có đạo lý nào để cô dâu làm việc từ sáng sớm cả."
Thím Vương giọng không to như Hứa Lan Anh, nhưng thái độ cũng y hệt, “Mau vào phòng đi."
Chúc An An có chút cảm động, tuy không có người nhà đưa dâu, nhưng bà con hàng xóm trong đại đội đều rất tốt, cô cười nói, “Vậy làm phiền các thím rồi ạ."
Hứa thím xua xua tay, “Nói câu đó làm gì!"
Chúc An An quay người chưa kịp vào phòng, Lôi Tú Mẫn dẫn theo ba cô con dâu cũng đến, đằng sau còn đi theo mấy đứa nhỏ.
Đều là cùng lứa với Thiết Đản, lớn thì tám chín tuổi, nhỏ thì bốn năm tuổi, lứa tuổi này cái gì cũng tò mò, cũng thích hợp dắt ra ngoài, lớn hơn hay nhỏ hơn đều không hợp, lớn thì tự cho mình là người lớn rồi, ngại góp vui kiểu này, nhỏ thì đi còn chẳng vững.
Lúc Chúc An An nói chuyện với nhóm Lôi Tú Mẫn, Tiểu Thiết Đản vẻ khoa trương ghé sát vào Tiểu Thạch Đầu, “Anh Thạch Đầu!
Hôm nay anh sao mà tuấn tú thế!"
Hôm nay liên tục được khen Tiểu Thạch Đầu rõ ràng là có chút vui mừng, nhưng lại cảm thấy mình là bề trên, cố ý làm ra vẻ nghiêm túc, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, “Đều là chị và anh rể em mua cho đấy."
Vui đến mức quên cả đính chính lại cách xưng hô, trước đây Tiểu Thạch Đầu luôn không ngại phiền hà mà bắt người ta gọi mình là chú nhỏ đấy.
Tiểu Thiết Đản muốn đưa tay lên sờ sờ, lại sợ làm bẩn của người ta, dáng vẻ như ông cụ non cảm thán, “Sao chị em không mua cho em nhỉ?"
Chị gái Thiết Đản mới bảy tuổi bên cạnh đang nhìn đôi ủng mới của Chúc Nhiên Nhiên đầy ngưỡng mộ:
“???"
Tiểu Thạch Đầu tuy nhỏ tuổi nhưng nhận thức vẫn rất rõ ràng, “Chị của cháu nhỏ quá, chị ấy không có tiền đâu."
Tiểu Thiết Đản vẻ mặt đầy tiếc nuối nhìn chị mình, “Sao chị em lớn chậm thế nhỉ!"
Cái dáng vẻ đó, cứ như là mong chị mình một đêm lớn bổng thành người lớn vậy.
Chị gái Thiết Đản:
“???"
Trẻ con ngây ngô khiến người lớn cười thành một tràng, nhà họ Chúc buổi sáng vốn còn yên tĩnh nhất thời náo nhiệt vô cùng.
Chúc An An cười rồi đi vào phòng, thay quần áo bắt đầu trang điểm cho mình, so với lúc đi lĩnh chứng, hôm nay trang điểm cầu kỳ hơn một chút.
Mái tóc được vấn lên bên cạnh cài một bông hoa đỏ nhỏ, khiến cả cái đầu không còn trống trải nữa, dùng thẩm mỹ đời sau nhìn thì có chút sến súa, đặt ở thời nay thì vừa khéo, rất vui mừng.
Lông mày cô cũng tỉa lại một chút cho gọn, thời buổi này rất nhiều cô gái khi đi lấy chồng sẽ dùng than củi vẽ lông mày, Chúc An An không làm thế, lông mày cô không nhạt, tự nhiên là đẹp nhất.
Làm được một nửa, Lương Tiểu Miêu cũng đến, tầm mười tám mười chín tuổi, trong nhà cũng đang xem mắt cho cô, hai người tụ lại nói một vài chủ đề riêng tư của con gái.
Đang nói, Lương Tiểu Miêu mới phát hiện ra điều gì đó, nhìn mặt Chúc An An nói, “Môi cậu còn chưa tô kìa."
Lời vừa dứt, Hứa Lan Anh từ bên ngoài đi vào, tay bưng bát, bên trong đựng một bát mì, “Đừng tô vội, ăn xong rồi hãy làm."
