Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 114
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:21
“Chiếc giường vừa dọn dẹp ban ngày lại trở nên lộn xộn, nửa đêm lúc hai người trở lại giường còn muộn hơn cả hôm qua.
Sáng ra, hiển nhiên là Chúc An An không dậy nổi.
Đợi đến lúc dậy được thì trời cũng đã sáng hẳn, lần này bên ngoài lại không có tiếng nói chuyện, yên tĩnh lạ thường.”
Chúc An An chống khuỷu tay nhìn ra ngoài, không biết mọi người đi đâu hết rồi?
Cô với lấy quần áo được để ngay ngắn bên giường, chải đầu xong mới ra khỏi cửa.
Trong phòng không nghe thấy động tĩnh gì, ra ngoài mới nghe thấy, hóa ra mọi người đều ở trong bếp.
Có lẽ nghe thấy tiếng mở cửa của cô, Chúc An An còn chưa đi tới, một cái đầu nhỏ đã ló ra từ cửa bếp.
Hai tay Tiểu Thạch Đầu trắng trắng vàng vàng, nhìn là biết đang bận việc gì đó, thấy Chúc An An giọng cậu bé liền cao v-út:
“Chị, cuối cùng chị cũng dậy rồi?
Còn mệt không ạ?"
Chúc Nhiên Nhiên cũng ló đầu ra, đôi mắt to tràn đầy vẻ khó hiểu.
Không hiểu tại sao chị gái mình kết hôn mà còn mệt hơn cả lúc thu hoạch vụ thu, thu hoạch vụ thu còn chưa bao giờ dậy muộn thế này, mà lại còn là hai ngày liên tiếp.
Lại một lần nữa đối diện với hai đôi mắt ngây thơ, Chúc An An:
“..."
Chúc An An lúc này đã đi vào trong bếp, cô xoa đầu Tiểu Thạch Đầu:
“Không mệt nữa, ngày mai chắc chắn chị sẽ dậy sớm."
Vừa nói cô vừa lườm một cái đầy cảnh cáo về phía anh chồng đang có vẻ mặt “phơi phới mùa xuân" của mình.
Một người đã “ăn chay" bao nhiêu năm, bỗng nhiên được “ăn mặn", cô thật sự có chút không chống đỡ nổi.
Eo và chân đều mỏi rã rời, cứ như lúc ngủ có ai đ.á.n.h mình một trận vậy, toàn thân chẳng có chỗ nào thoải mái.
Tối nay mà còn làm nữa, điều đó là không thể nào.
Tần Ngạo bưng nước nóng và khăn mặt tới, còn chu đáo thấm ướt vắt khô rồi mới đưa qua, nhỏ giọng hỏi:
“Eo vẫn mỏi à?
Hay em nằm lại giường đi để anh xoa bóp cho?"
Chúc An An liếc anh một cái:
“Không cần, nghỉ ngơi hai ngày là tự khỏi thôi."
Ý tứ trong lời nói là bảo anh tối nay dừng lại đi.
Tần Ngạo khẽ cười một tiếng:
“Biết rồi."
Chỉ là đột nhiên nếm được hương vị mây mưa đó nên có chút không kìm chế được, chứ anh sao có thể thật sự không màng đến cảm nhận của vợ mình.
Hai người đứng trước chậu nước thầm thì to nhỏ, Chúc Nhiên Nhiên giúp Chúc An An bưng cơm ra, vừa đặt lên bàn vừa gọi:
“Chị!
Ăn cơm thôi, hai người nói gì thế?"
Chúc An An hắt nước ra sân:
“Tới ngay đây."
Nói xong, cô cất chậu, treo khăn mặt ra sau gian chính rồi mới quay lại bếp ăn cơm.
Bữa sáng là bánh bao ngô, canh trứng, và một đĩa dưa chua nhỏ.
Bánh bao rất xốp, là vừa mới hấp sáng nay.
Gọi là bánh bao, thực ra là bánh ngô có pha thêm một ít bột mì trắng, thời này làm gì có nhà nào được ăn bột mì trắng mỗi bữa.
Trong lúc Chúc An An ăn sáng, ba người còn lại trong nhà vẫn tiếp tục hấp bánh bao, bột đã được ủ lên men từ tối qua.
Ở đây có phong tục đón Tết là sẽ hấp bánh liên tục trong mấy ngày, hấp xong cho vào túi vải sạch treo ra ngoài cho đông đá, sau này muốn ăn thì hâm lại là xong.
Có những nhà điều kiện không tốt, không có nhiều bột mì trắng thì sẽ dùng bột ngô để hấp bánh, chủ yếu là lấy cái điềm lành.
Cũng giống như “niên niên hữu dư" (năm nào cũng dư dả), mang theo thật nhiều lương thực dự trữ để đón năm mới, năm sau nhất định sẽ có một mùa màng bội thu.
Chúc An An còn đói hơn cả sáng hôm qua, chẳng mấy chốc đã ăn hết một cái, lại lấy cái thứ hai, ăn những miếng thật lớn.
Tiểu Thạch Đầu ra vẻ người lớn:
“Chị ăn chậm thôi, vẫn còn nhiều lắm."
Chúc An An tuy ăn miếng lớn nhưng không phải là không có hình tượng, vẫn rất thanh lịch, chỉ là hơi nhanh thôi.
Cô húp một ngụm canh rồi mới lên tiếng:
“Không nghẹn được đâu."
Tiểu Lang chạy đến chân Chúc An An hừ hừ, cô bẻ một miếng nhỏ đút vào miệng ch.ó, nó ăn rất ngon lành, nhìn cái điệu bộ đó cứ như thể sáng nay người ta không cho nó ăn vậy.
Ăn xong Chúc An An như được hồi m-áu, múc chút nước nóng trong nồi rửa bát xong liền gia nhập đội ngũ hấp bánh bao.
Cô và Tần Ngạo phụ trách nhào bột, việc cần đến sức lực, hai đứa nhỏ thì ở bên cạnh vê những viên bột nhỏ thành hình tròn, hoặc nặn thành mấy hình thù kỳ quái, tùy bọn chúng thích.
Đài phát thanh cũng được mang lại đây, đang phát chương trình, cái thứ này không phải lúc nào cũng có để nghe, lúc này vừa vặn bắt được một đài.
Ngoài việc hấp bánh bao, Chúc An An còn thu dọn đủ thứ đồ trong nhà đem đi giặt rửa.
Tận dụng lúc nồi đang rảnh, đun ít nước nóng là vừa đẹp.
Dùng nhiều nước, Tần Ngạo lại chạy đi gánh nước, thời này việc ăn nước cũng là một vấn đề nan giải.
Nhà họ Chúc không đào giếng, bình thường toàn ra bờ sông gánh, mùa đông sông đóng băng, đại đội trưởng dẫn người đục một cái lỗ phía trên, hai ngày nay nhà nào nhà nấy đều dùng nhiều nước nên gánh nước phải xếp hàng.
Có những nhà ở xa hoặc lười đi thì cứ thế cào tuyết bên ngoài vào đầy mấy thùng để đun, chủ yếu là “cái khó ló cái khôn".
Mải mê làm lụng quá nửa ngày, chẳng mấy chốc đã đến buổi chiều.
Hôm qua lúc hai đứa nhỏ từ nhà họ Tần về đã nói tối nay sang bên đó ăn cơm.
Nói đi cũng phải nói lại, tính theo phong tục cô dâu về nhà đẻ sau khi kết hôn ở đây thì hôm nay chính là ngày Chúc An An nên “hồi môn".
Có điều bọn họ ở ngay nhà mình, lại không có bậc trưởng bối nào, muốn về cũng chẳng có nơi mà về.
Nhưng mẹ chồng cô hôm nay lại gọi bọn họ về ăn cơm, chuyện này cũng khá thú vị.
Trước khi ra cửa, Chúc An An mỉm cười nhìn chồng mình đang thay quần áo.
Lúc làm việc bọn họ đều mặc đồ bẩn, giờ đi ra ngoài đương nhiên phải mặc sạch sẽ một chút.
“Mẹ hôm nay gọi chúng ta về, đây là muốn coi anh như đứa con trai đi lấy vợ đấy à."
Tần Ngạo sửa lại ống tay áo, cười nói:
“Anh tưởng tối hôm lĩnh chứng đó, em đã nhìn ra thái độ của mẹ rồi chứ."
Nếu không bà cũng chẳng nhốt anh ở bên ngoài sớm như vậy.
Chúc An An đã thay xong quần áo, kiễng chân sửa lại cổ áo bị gập bên trong cho anh:
“Mẹ thật là cởi mở."
Ở cùng một người mẹ chồng như vậy thật sự rất dễ chịu.
Bây giờ có nhiều bà thím vẫn còn nắm thóp con dâu trong tay, con dâu mới mà muốn làm chủ gia đình là chuyện không tưởng, đừng có nằm mơ.
