Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 116

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:21

“Cô ta nói mình và Tôn Hậu quen nhau trên công xã, gã nói với cô ta một cái tên khác chứ không phải Tôn Hậu, còn bảo mình là người của đại đội Hướng Tiền.

Đại đội Hướng Tiền là nơi xa đại đội Thanh Đường nhất, vì vấn đề địa hình nên bên đó phát triển không tốt lắm, lên được công xã phải đi mất nửa ngày, đi về trong ngày không kịp.”

Diễn biến sau đó đại khái là, Tôn Hậu tiết lộ gia đình mình bằng lòng để gã đi ở rể, cô gái cũng muốn tìm một người chồng ưa nhìn, hai bên thế là ăn ý ngay.

Nhà cô gái điều kiện khá giả, đưa cho gã đồ ăn thức uống vật dụng không ít, kết quả đến lúc định bàn chuyện cưới xin thì không thấy người đâu nữa, dò hỏi khắp nơi mới tìm được đến đây.

Chúc An An nghe mà tắc lưỡi, sao gã lại dám chứ?

Còn phải ở đây lâu mà, chạy trời không khỏi nắng!

Bà con lối xóm cũng bàn ra tán vào, thấy gã gan quá lớn.

Thật ra, mọi người không biết là, Tôn Hậu ban đầu vốn không nghĩ đến chuyện bỏ chạy, gã thật sự muốn tìm một nhà thích hợp trên công xã để ở rể.

Về thành phố không được, ngày tháng này chẳng biết bao giờ mới kết thúc.

Dùng tên giả, đại đội giả chẳng qua là muốn để lại cho mình thêm một lựa chọn, ban đầu thấy nhà đồ tể đó cũng được, tuy cô gái kia xấu nhưng nhà giàu.

Nhưng sau đó, gã lại phát hiện ra một nhà còn tốt hơn, vốn định qua năm xem có thể đến đó ở rể thành công không, lúc đó gã đã kết hôn rồi thì người ta làm gì được gã nữa, chỉ là không ngờ người ta lại tìm đến cửa nhanh như vậy.

Hiện tại, cô gái kia nói xong, mẹ cô ta lại bắt đầu sả một tràng, sau khi xong xuôi lại bảo muốn Tôn Hậu ngày mai phải kết hôn với con gái bà ta, nếu không sẽ lên đồn công an kiện gã tội giở trò đồi bại.

Năm ông anh đi cùng vây quanh Tôn Hậu, ra dáng nếu gã không đồng ý thì nắm đ.ấ.m sẽ rơi xuống ngay lập tức.

Tôn Hậu lúc này làm gì có quyền lên tiếng, trực tiếp gật đầu đồng ý, trên mặt cũng không có bao nhiêu vẻ kháng cự.

Chúc An An bĩu môi, sao cảm thấy hời cho gã tra nam này quá vậy.

Tôn Hậu ở trung tâm sự việc cũng thở phào một hơi, đây vốn là chuyện nằm trong kế hoạch của gã, không có gì là không thể chấp nhận được.

Tuy nhiên, đôi khi con người ta ở trong cuộc thường không nhìn rõ, rể mặn rể ngọt đâu có dễ làm như thế, nhất là rể mặn của nhà người ta từng bị gã lừa một vố.

Gia đình cô gái kia chẳng qua là thấy gã còn có cái mặt coi được, muốn cho gã vào cửa để cải thiện nhan sắc không được đẹp cho lắm của gia đình mình thôi.

Ngoài cái đó ra, người này chẳng được tích sự gì.

Tôn Hậu tưởng mình có thể dỗ dành được người ta để không phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời làm nông nghiệp nữa, có thể được thảnh thơi.

Thực tế là, về sau gã chẳng có lúc nào được thảnh thơi cả, không có việc đồng áng thì cũng có việc khác, ông bố vợ của gã cũng rất tinh ranh.

Tóm lại, những ngày tháng ở rể hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của gã, chỉ có nỗi khổ không xuể, bất kỳ người trưởng thành nào trong nhà đó xách gã lên cũng như xách một con gà con, gã đã vô số lần hối hận tại sao mình không ở lại nông thôn cho yên thân.

Tất nhiên đó đều là chuyện về sau.

Lúc này, hai bên đương sự đã đạt được thỏa thuận, đám đông giải tán.

Chúc An An vừa định gọi mấy đứa nhỏ về nhà, ngước mắt lên thì thấy Tần Song không biết từ bao giờ đã chạy vào đám thanh niên tri thức, bên cạnh là một nữ tri thức đến từ hai năm trước, bên kia là Tiêu Cao và Hạng Minh Viễn mới đến.

Tần Song đang cười nói với người ta, cũng không biết là đang nói với tri thức Tiêu hay tri thức Hạng.

Xung quanh ồn ào náo nhiệt, lần này náo nhiệt không bùng nổ thành đ.á.n.h nhau, nên cũng không xảy ra chuyện đám đông lùi lại rồi vô tình dẫm phải chân ai đó.

Hai bên đương sự đều đã đi rồi, nói là đi tìm đại đội trưởng xin giấy giới thiệu để ngày mai đi đăng ký kết hôn.

Một số bà con vẫn chưa về, cứ đứng đó xì xào bàn tán về việc nhà đồ tể kia mỗi năm rốt cuộc ăn hết bao nhiêu thịt, cũng như việc thanh niên tri thức Tôn sau này ước chừng chẳng có ngày lành đâu, thanh niên trai tráng không lo lao động, cứ muốn giở trò lười biếng trốn việc, thật là không ra gì.

Việc đồng áng có gì mà không làm được, bọn họ đã làm cả đời rồi đó thôi.

Cứ bảo “không nghe lời người già thì thiệt thòi ngay trước mắt", một số người thế hệ trước đúng là nhìn nhận khá chuẩn xác, rể đi ở rể mà đắc tội với cả nhà vợ thì đâu phải một cái miệng dẻo của đám thanh niên là có thể dỗ dành lại được.

Phần lớn mọi người vẫn vừa nói vừa đi về nhà, buổi chiều muộn rồi, chính là giờ cơm bữa thứ hai, nhà nào nhà nấy trong nồi đều đang nấu cơm.

Xem náo nhiệt cho nóng hổi, thì cơm cũng phải ăn lúc còn nóng.

Chúc An An cũng chuẩn bị bước chân về, bốn đứa nhỏ trong nhà đã chạy về trước một bước rồi, trẻ con suốt ngày chạy nhảy bên ngoài là thế, có đường không đi hẳn hoi mà cứ thích đuổi bắt nhau, coi đó là trò vui.

Bước chân cuối cùng vẫn chưa nhấc lên, ánh mắt Chúc An An dừng lại ở Tần Song và mấy thanh niên tri thức.

Tần Song thật ra trông cũng khá xinh xắn, cả gia đình đều di truyền cái mũi cao, da tuy không trắng lắm nhưng ngũ quan kết hợp rất hài hòa.

Nếu không cười, ở hậu thế thì đúng chuẩn gương mặt “ngự tỷ", lúc lạnh lùng nhìn có chút khó gần, giống như Tần Ngạo vậy.

Nhưng cô ấy rất hay cười, bình thường biểu cảm cũng rất phong phú, khiến người ta không cảm thấy có chút khoảng cách nào.

Cô gái mười tám tuổi cười lên trông rất rạng rỡ, thanh niên tri thức từ thành phố đến thì nho nhã, đều đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất, nhìn là một khung cảnh khá tuyệt vời.

Cô tiếp xúc với Tần Song mấy tháng nay, sớm đã phát hiện ra cô nàng này có chút thuộc tính “cuồng cái đẹp" (nhan khống), bây giờ tuy chưa có khái niệm này nhưng việc cô ấy thích sán lại gần những người đẹp trai xinh gái là có thật.

Ánh mắt Chúc An An vô thức dán vào Hạng Minh Viễn thêm vài lần, tri thức Hạng này đúng là đẹp trai nhất vùng.

Hơn nữa theo như những tin đồn cô tình cờ nghe được khi tán gẫu với các bà thím, thì tri thức Hạng này không thích nói chuyện lắm, không giống như cái gã Tôn Hậu kia, mồm mép tép nhảy chuyên đi dỗ dành các cô gái để lấy đồ ăn.

Vẻ ngoài nho nhã cộng thêm tính cách ít nói, nếu mặc thêm chiếc sơ mi trắng thì vài chục năm sau, đúng chuẩn là “nam thần lạnh lùng" của trường học.

Chúc An An nghĩ khá nhiều, nhưng thực ra cũng chỉ mới trôi qua một lát.

Tần Ngạo đợi một lúc, thấy vợ mình cứ nhìn chằm chằm vào đám thanh niên tri thức, liền lên tiếng gọi:

“Về thôi."

Chúc An An hất cằm chỉ về phía Tần Song:

“Đợi Tiểu Song cùng về đi."

Ánh mắt Tần Ngạo cũng rơi vào cô em gái đang nói chuyện rôm rả với các tri thức:

“Nó đi con đường này mười mấy năm rồi, không lạc được đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.