Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 12

Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:23

Cô ta nở nụ cười mất tự nhiên:

“Cái này, cái này... chuyện trong mơ sao có thể coi là thật được chứ?"

Dù sao xung quanh cũng không có ai, Chúc An An cũng chẳng sợ người ta nói mình tuyên truyền mê tín dị đoan.

Vẻ mặt cô vô cùng nghiêm túc:

“Hai ngày nữa là đến sinh nhật bà nội rồi, biết đâu bà về thăm chúng cháu thật thì sao.

Bà còn dặn cháu là sau này muốn tìm chỗ dựa mới thì nhất định phải báo mộng cho bà biết đấy."

Nghe thấy câu này, Khuông Liên T.ử không chỉ cảm thấy lạnh sống lưng mà ngay cả lòng bàn tay, bàn chân cũng bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Đến lúc này cô ta mới phát hiện ra, con nhóc trước mặt này không biết từ bao giờ đã không còn vẻ nhút nhát như trước nữa.

Ánh mắt cô lạnh lẽo, trông giống hệt như bà cụ khi còn sống vậy.

Khuông Liên T.ử vội vàng dời mắt đi chỗ khác, sắc mặt hơi trắng bệch:

“À, ừm, cái đó... thím có chút việc phải đi trước đây, chuyện của con để sau hãy nói nhé."

Nói xong, cô ta chạy biến đi như thể có ma đuổi phía sau.

Đợi người kia quay lưng đi, trên mặt Chúc An An lộ ra một nụ cười đắc ý vì trò đùa dai đã thành công.

Nhìn sắc trời, cô thực sự rất mong chờ buổi tối hôm nay.

Màn đêm nhanh ch.óng buông xuống.

Đợi hai đứa nhỏ ngủ say, Chúc An An rón rén ra khỏi cửa, đi thẳng đến gần nhà họ Lý.

Công phu không phụ lòng người, cô mới ngồi xổm được hai phút thì từ căn nhà đất không xa đột nhiên truyền đến một tiếng hét thất thanh, chen lẫn những câu đứt quãng như “Ma, ma đến tìm tôi" đại loại thế.

Đạt được hiệu quả như ý, Chúc An An nghe thêm một lúc rồi ngáp một cái đi về.

Thật ra thứ cô rắc cũng chẳng phải thứ gì hiếm lạ, chỉ là lúc nhỏ đi theo ông bà học bốc thu-ốc, cô thường thích mày mò chế ra mấy thứ kỳ quái.

Có một lần chế ra thứ khiến cô nổi mẩn đỏ khắp người, vừa ngứa vừa đau.

Ngứa đến mức nửa đêm cô định nhịn một chút, nhưng cuối cùng không nhịn được đành phải gõ cửa phòng ông bà.

Hai cụ vừa xót vừa buồn cười mắng cho cô một trận.

Sau đó uống thu-ốc ông sắc cho mới khỏi, nếu không uống thu-ốc thì cứ đau ngứa như vậy khoảng một tuần là tự hết.

Nhưng thứ này đặt vào hoàn cảnh ở đây, kết hợp với lời nói bà cụ báo mộng thì chắc chắn sẽ có hiệu quả không ngờ tới.

Chúc An An về nhà hài lòng nằm ngủ, không biết rằng nhà thím Lý ở đằng xa đúng là giống như cô nghĩ, náo loạn cả đêm không ngủ được.

Khuông Liên T.ử vừa đau vừa ngứa suốt đêm, khó khăn lắm mới chợp mắt được vài phút thì trong mơ toàn thấy bà cụ đến đòi mạng mình.

Sáng sớm tinh mơ.

Bầu không khí ở đại đội Thanh Đường có chút không bình thường.

Cụ thể là mấy hộ gia đình gần nhà Lý Đại Hải dậy đặc biệt sớm, cửa sân cứ mở ra đóng vào, mấy người cứ thò đầu ra nhìn ngó như đang xem cái gì đó.

Hiện tượng này đặc biệt rõ rệt ở nhà họ Trần, nhà gần nhà Lý Đại Hải nhất.

Trần Thiết Trụ, chủ gia đình họ Trần, đang ngồi trong sân sửa lại cái ghế đẩu rách nát.

Mà người vợ Chu Tiểu Lan vốn chăm chỉ nhất của ông, lúc này cơm cũng không nấu, cứ đứng ở cổng sân vểnh tai lên nghe, không biết là đang nghe cái gì.

Đám trẻ trong nhà lần lượt thức dậy, cũng bắt chước thò đầu ra nhìn ra ngoài.

Chu Tiểu Lan ném vỏ hạt dưa trong tay xuống đất, vung tay đuổi như đuổi ch.ó:

“Đi đi đi!

Có việc gì đến bọn mày đâu?

Quần áo không mặc, mặt không rửa, tí nữa đi học muộn bị thầy cô giáo đ.á.n.h đòn bây giờ."

Cháu trai lớn nhà họ Trần rất cứng đầu:

“Nhưng mà bà nội chưa nấu cơm mà."

Chu Tiểu Lan tiếp tục c.ắ.n hạt dưa:

“Nhịn một bữa không ch-ết đói được đâu."

Nhưng miệng thì nói vậy, dù sao bà ta cũng sợ cháu trai bị đói, nói xong liền quay đầu chỉ huy con dâu cả vừa bước ra khỏi phòng:

“Đi nấu cơm đi."

Con dâu cả:

“..."

Cô cũng muốn nghe ngóng một chút, nhưng không thể cãi lời mẹ chồng.

Chỉ huy con dâu xong, lại đuổi đám trẻ đi rửa mặt, Chu Tiểu Lan quay lại ngồi xuống bên cạnh chồng, thì thầm:

“Hồi tối ông thực sự không nghe thấy gì à?"

Trần Thiết Trụ thật thà:

“Không nghe thấy gì."

Chu Tiểu Lan lại ném một nắm vỏ hạt dưa:

“Đúng là cái đồ vô dụng, tôi bảo ông có ích gì không?"

Trần Thiết Trụ:

“..."

Sao ngủ một giấc cũng thành lỗi rồi?

Hạt dưa c.ắ.n xong, Chu Tiểu Lan tiếp tục hạ thấp giọng:

“Tôi nói cho ông hay, tôi nghe rõ mồn một luôn, mụ nhà họ Lý kia hét mấy tiếng có ma đấy."

Trần Thiết Trụ cũng quay đầu nhìn quanh bốn phía:

“Mấy lời này bà đừng có nói ra ngoài, bây giờ bên ngoài không cho phép nói mấy thứ đó đâu."

Chu Tiểu Lan đảo mắt một cái:

“Tôi đâu có ngốc, theo tôi thấy thì mụ nhà họ Lý kia chắc chắn là làm việc trái lương tâm nên bị báo ứng rồi."

Trần Thiết Trụ cũng rất bướng:

“Tôi thấy người ta cũng tốt mà, làm gì có chuyện làm việc trái lương tâm?"

Chu Tiểu Lan sầm mặt lại:

“Ồ, ông nhìn người ta từ khi nào thế?

Có đẹp không?"

Trần Thiết Trụ giọng nịnh nọt:

“Bà xem bà kìa, tôi nhìn người ta lúc nào?

Bao nhiêu năm qua chẳng phải chỉ nhìn mỗi bà thôi sao, ý tôi là bình thường người ta đối nhân xử thế cũng được."

Chu Tiểu Lan cười giễu cợt:

“Hừ, tốt cái con khỉ!!

Chỉ có mấy cái đầu gỗ như các ông mới không nhìn ra thôi.

Nếu mụ nhà họ Lý kia mà tốt thì tôi đi ngược bằng tay rồi ăn phân cho ông xem."

Trần Thiết Trụ:

“..."

Ông chọn cách im lặng, nói nhiều sai nhiều, đó là đạo lý cuộc đời lớn nhất mà ông ngộ ra được sau bao nhiêu năm.

Cảnh tượng tương tự cũng đang diễn ra ở mấy hộ gia đình khác gần nhà họ Lý.

Có người thậm chí còn trắng trợn, rõ ràng là sắp đến giờ đi làm mà vẫn thong thả giả vờ đi ngang qua.

Sau đó bị Hứa Lan Anh, người nắm được chút tình hình, đuổi về nhà.

Hứa Lan Anh đứng ở ngã ba đường:

“Làm cái gì đấy?

Một hai người đã nấu cơm chưa?

Giặt quần áo chưa?

Tí nữa đi làm lại giả vờ làm không nổi, nếu rảnh quá không có việc gì làm thì đi gánh phân cho bà đây."

Chủ nhiệm phụ nữ của đại đội Thanh Đường chắc hẳn có một ước mơ là khiến ai cũng phải đi gánh phân.

Mấy bà thím bĩu môi, trong nhà đúng là còn một đống việc chưa làm thật.

Hứa Lan Anh quát xong mọi người, quay người đi vào nhà họ Lý.

Nhìn thấy dáng vẻ của người trên giường, bà hít một hơi lạnh.

Chỉ thấy trên cánh tay và cổ lộ ra đỏ rực một mảng, có mấy nốt mụn nhỏ bị gãi trầy da, chỉ nhìn thôi cũng thấy ngứa ngáy khắp người.

Quan trọng là người đó cứ như bị trúng tà, miệng không ngừng lẩm bẩm “có ma" đại loại thế.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 12: Chương 12 | MonkeyD