Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 126

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:23

“Quan Phi Ứng chỉ là thuận đường mang giúp, đội vận tải cũng còn hàng hóa của mình phải vận chuyển và bốc dỡ, trên đường đi vòng vèo, chắc chắn sẽ chậm hơn tàu hỏa không ít.”

Chuyện quan trọng đã dặn dò xong, Nguyễn Tân Yến cũng cầm lấy điện thoại dặn dò vài câu rồi mới cúp máy.

Chỉ một lát thế thôi mà Chúc An An đã phải trả hơn năm tệ tiền cước điện thoại, lúc nói thì không thấy gì, đến lúc tính tiền thì lòng bắt đầu đau như cắt.

Đắt thật!

Chẳng trách thời buổi này không có việc gì gấp thì mọi người thường không gọi điện thoại.

Hơn năm tệ, tức là bay mất mười cân thịt lợn rồi.

Nguyễn Tân Yến đã lâu không gọi điện thoại, cũng hơi sững sờ, hai mẹ con dâu nhìn nhau với vẻ mặt xót tiền đi ra khỏi bưu điện.

Phía bên kia, Tần Ngạc dùng điện thoại của đơn vị, đương nhiên không phải trả tiền, cũng không hiểu được tâm trạng xót tiền đó.

Nhưng anh vừa ra khỏi phòng liên lạc thì thấy mấy đống lù lù đang ngồi xổm cạnh tường, trong đó có Phó trung đoàn trưởng Tào, cùng với tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1, phó tiểu đoàn trưởng và tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 dưới trướng anh.

Bốn người vểnh tai lên, áp sát vào tường.

Tần Ngạc vừa đi ra, lập tức mười con mắt nhìn nhau.

Tần Ngạc:

“...”

Bốn kẻ nghe lén:

“...”

Tào Anh Nghị ho một tiếng, thần sắc vô cùng tự nhiên đứng dậy, nắm đ.ấ.m tay đặt lên miệng, khóe miệng lộ ra một nụ cười đê tiện, nhìn tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 trung đoàn 6 hạ thấp giọng nói:

“Vợ ơi, là anh đây.”

Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 lập tức nhập vai, mặc dù họ chẳng nghe thấy đầu dây bên kia nói gì, nhưng vẫn nheo họng trôi chảy đáp lại:

“Nói năng vớ vẩn gì thế, không phải anh thì còn có thể là ai?”

Phó tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 và tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 đứng bên cạnh nhịn cười đến mức suýt thì nội thương.

Tần Ngạc mặt không cảm xúc:

“Xem ra cường độ huấn luyện bình thường của các cậu vẫn chưa đủ.”

Nói rồi anh lôi tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 ra tập luyện luôn, hai người còn lại cũng không thoát được.

Tào Anh Nghị ở trung đoàn bên cạnh, lại cùng cấp với Tần Ngạc, lúc này thì đứng ngoài cuộc, đứng cạnh cậu liên lạc viên trong phòng liên lạc xem kịch.

Bốn người luyện tập ngay trước cổng lớn, Tần Ngạc một đấu ba nhưng không hề lép vế, thậm chí còn ung dung tự tại.

Lữ đoàn trưởng Tạ và Chính ủy vừa hay đi ngang qua, nghe thấy tiếng động thì dừng bước.

Chính ủy lộ vẻ tán thưởng:

“Tố chất cơ thể của tiểu Tần đúng là hàng đầu.”

Lữ đoàn trưởng Tạ quan tâm điểm khác:

“Tập luyện ngay tại đây cơ à, ba đứa kia chắc lại nghe lén rồi chứ gì?”

Chính ủy bật cười trêu chọc:

“Mấy thằng nhóc này chẳng phải đều cái tính đức đó sao.”

Lữ đoàn trưởng Tạ cũng cười một tiếng:

“Đi thôi, để đám trai trẻ bọn nó luyện tập, mấy lão già chúng ta đừng tham gia vào.”

Chính ủy không vui, “hê" một tiếng:

“Nói ai là lão già thế hả, ông già rồi thì thôi, đừng kéo cả tôi vào nhé.”

Sau khi hai người đi khỏi, chiến sự bên này một lúc lâu sau mới dừng.

Nếu không phải xót bộ quần áo vợ tự tay làm thì Tần Ngạc còn có thể tập thêm mấy chục hiệp nữa.

Ba tiểu đoàn trưởng và phó tiểu đoàn trưởng mệt đến mức chống gối thở hồng hộc, Tào Anh Nghị vừa rồi đứng ngoài cuộc giờ lại nhào ra, vỗ vai Tần Ngạc, lộ ra một nụ cười thô bỉ:

“Đàn ông mà vợ không ở bên cạnh đúng là tinh lực dồi dào thật đấy.”

Tần Ngạc dừng tay phủi bụi trên áo, liếc người nọ một cái:

“Đây chính là lý do vì sao ngày nào cậu cũng rảnh rỗi chạy nhảy lung tung khắp nơi à?”

Tào Anh Nghị mãi không có vợ, ba mươi tuổi vẫn là trai tân:

“...”

Tào Anh Nghị ôm ng-ực, cảm thấy mình bị tổn thương nặng nề.

Sau khi gây ra sát thương vật lý và tinh thần cho mấy kẻ nghe lén xong, Tần Ngạc phủi bụi rồi hiên ngang bỏ đi.

Đại đội Thanh Đường.

Mấy ngày sau khi gọi điện thoại xong, Chúc An An vừa ôn tập vừa dọn dẹp những đồ đạc lớn cần mang đi.

Đồ đạc trong nhà không ít, đồ cần mang đi cũng nhiều.

Lúc trước cô còn nghĩ, đến lúc đó cô sẽ chuyển đồ ra ngoài, sau đó lặng lẽ thu vào trong không gian, bên ngoài thì nói nhờ người mang đi giúp.

Kết quả bây giờ, lời nói dối mà cô dự tính đã trở thành hiện thực.

Những món đồ này có thể đi cùng con ch.ó, cô sẽ không phải tốn công vất vả thêm một chuyến này nữa.

Dù sao thì cũng đỡ cho cô bao nhiêu việc, đến lúc đó hai đứa nhỏ luôn ở bên cạnh cô, cô cũng chẳng biết lúc nào mới lấy đồ ra được.

Luôn phải mang từ ngoài về để che mắt thiên hạ một lượt, nếu không đột nhiên xuất hiện nhiều đồ như vậy thì thật khó giải thích.

Thực ra đồ đạc nói nhiều cũng không hẳn là quá nhiều, chỉ có ba bao lớn thôi, dù sao sau này chắc chắn còn quay về ở, không thể dọn sạch nhà được.

Những món đồ nhỏ dùng hàng ngày, đến lúc đó cô cứ nhét vào căn nhà cũ, cũng không lộ liễu.

Buổi chiều mùng chín tháng sáu.

Vì phải chuyển đồ ra ngoài nên Chúc An An đã mượn xe bò của đội, thứ này thường không cho cá nhân dùng.

Nhưng nhà nào chẳng có lúc gặp chuyện đặc biệt, ví dụ như người không đi bộ được phải đi bệnh viện hoặc một số lý do khác.

Trường hợp của Chúc An An cũng được coi là trường hợp đặc biệt, cô chỉ dùng lần này thôi.

Vì để tiễn Tiểu Lang nên hai đứa nhỏ cũng đi theo, bác Vương đ.á.n.h xe, rất hiền từ xoa đầu con ch.ó.

Tiểu Lang nhìn thì đáng sợ, lúc lên núi cũng rất hung dữ, nhưng chỉ cần trong tình huống không có nguy hiểm thì vẫn rất ôn hòa, nằm bò ở đó mặc người ta xoa bóp.

Khi Chúc An An mang đồ và ch.ó đến đội vận tải, Quan Phi Ứng đã chờ sẵn ở đó rồi, bên cạnh anh ta còn đứng một đồng chí nữ nữa.

Vừa thấy người, Quan Phi Ứng nhiệt tình chào hỏi:

“Em dâu đến rồi à?

Đây là hai đứa nhỏ nhà em sao?

Trông khôi ngô quá, chẳng bù cho thằng nhóc nghịch ngợm nhà anh, đen thui như hòn than ấy.”

“Ôi chao, con ch.ó này của em cũng được đấy, trông oai phong thật, giống như một con sói vậy, cái này mà dắt theo thì đám chặn đường có thấy cũng phải khiếp vía, em lấy ở đâu về thế?

Làm anh cũng muốn nuôi một con.”

Chúc An An vừa nghe Quan Phi Ứng lải nhải, vừa bế Tiểu Thạch Đầu xuống.

Cô còn chưa kịp nói gì, bác Vương đã tiếp chuyện với Quan Phi Ứng trước:

“Hết rồi, chỉ có mỗi con này thôi, mấy con khác cùng lứa còn chưa đầy tháng đã mất sạch rồi.”

Quan Phi Ứng vẻ mặt đầy tiếc nuối:

“Trông tốt thế này, nếu mấy con khác mà nuôi được thì chắc cũng khá lắm.”

Bác Vương ngồi đó không nhúc nhích, rít một hơi thu-ốc lào:

“Đó là nhờ con bé An nuôi khéo đấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 126: Chương 126 | MonkeyD