Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 139

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:25

“Lúc không ra ngoài, Chúc An An ở nhà dạy hai đứa nhỏ viết chữ hoặc là hí hoáy với đống thảo d.ư.ợ.c của mình, thứ nào chưa dùng tới thì đem bào chế sẵn để đó.”

Thứ nào dùng được thì được cô chế biến thành đủ loại thứ, ví dụ như nước thu-ốc gội đầu, tuy cô không gặp vấn đề rụng tóc nhưng một mái tóc đen lánh mượt mà thì đồng chí nữ nào mà chẳng thích cơ chứ.

Hồi ở đại đội không có thời gian làm, vừa phải đi làm vừa phải học tập lại còn phải dọn dẹp nhà cửa, hai đứa nhỏ chỉ giúp được một phần nhỏ, hầu hết mọi việc đều phải tự tay cô làm.

Ở đây thì khác, không phải đi làm đồng, có khối thời gian.

Về chuyện công việc, cô tạm thời cũng không quá sốt sắng, chưa nói đến phụ cấp của Tần Ngạc, bản thân cô cũng có tiền, chưa đến mức ngồi ăn núi lở.

Quan trọng là có vội cũng chẳng ích gì, vị trí công việc thì chỉ có bấy nhiêu, mỗi người một chỗ rồi, có rất nhiều người đến đây đã mấy năm rồi mà vẫn chưa có việc làm đấy thôi.

Hơn nữa đối với những công việc yêu cầu không quá cao, ai cũng làm được thì cơ bản cũng không đến lượt cô, thường thì người ta sẽ ưu tiên cân nhắc những chị em quân nhân đến trước.

Cô mới đến được mười mấy ngày, thực sự không cần phải vội, cũng giống như chuyện con cái vậy, tuy đã bàn bạc là sinh trong vòng một hai năm tới nhưng ai biết được lúc nào đứa trẻ mới chịu đến cơ chứ.

Không phải đi làm cô thực ra cũng không thấy buồn chán, khí hậu, ăn uống, đặc sản vùng này đều có sự khác biệt rất lớn so với đại đội Thanh Đường.

Lúc rảnh rỗi cô còn theo chị dâu Lâm học được không ít thứ, ví dụ như món gạo rang thế này, trước đây cô chưa từng được ăn.

Phải đem gạo nếp đồ chín rồi phơi khô, sau đó dùng cát mịn hoặc cát đen để rang, những hạt gạo khô sẽ nở bung trong đống cát nóng hổi, cũng gần giống như bỏng ngô vậy, nhưng nó không nổ tung ra, chỉ là to lên gấp mấy lần thôi.

Rang xong thì cất đi, lúc nào muốn ăn thì dùng nước sôi pha vào, thêm chút đường trắng là đã có ngay một bát bữa sáng rồi, vô cùng tiện lợi, lại còn để được lâu.

Ở đây có không ít nhà còn tự sao trà, đều là b-úp trà tự hái trên sườn núi, đôi bàn tay không ngại nóng đảo qua đảo lại trong chảo mấy lần, rồi lại đem phơi nắng.

Sản phẩm hoàn thiện rất thơm thanh khiết, dùng để pha trà hoặc nấu trà sữa đều rất ngon.

Chúc An An thứ gì cũng muốn thử làm một chút, bận rộn đến quên cả mệt mỏi.

Những thứ để được lâu sau khi làm xong còn có thể gửi cho mẹ chồng và Song Song một ít.

Chiều hôm nay, Chúc An An rang xong một chảo gạo, số gạo nếp trong nhà cũng đã bị cô dùng hết rồi, lượng lương thực tinh tích trữ cũng không còn nhiều lắm.

Tuy nhiên sáng nay chị dâu Lâm có sang chơi, bọn họ đã hẹn nhau ngày mai sẽ lên thành phố, lúc đó vừa hay có thể ghé qua trạm lương thực xem sao.

Công xã gần đây thực sự là rất nhỏ, tuy có trạm lương thực, trạm rau quả, cửa hàng cung ứng nhưng chẳng có mấy đồ, chỉ bán những thứ thiết yếu như diêm, muối, giấm, mà lại còn thường xuyên vừa nhập hàng về là đã bán hết sạch, muốn mua đường, vải vóc hay những thứ khác thì chỉ có thể lên thành phố.

Chúc An An đến đây mấy ngày rồi mà vẫn chưa được lên thành phố lần nào.

Trước đó lúc từ ga xe lửa về thì có đi ngang qua, nhưng đêm hôm tối thui tối mò cô chẳng nhìn thấy gì hết.

Hai đứa nhỏ cũng chưa được đi bao giờ, nên Chúc An An quyết định dắt theo hai đứa cùng đi xem cho biết.

Từ đây lên thành phố vẫn có một khoảng cách nhất định, muốn đi đều phải đi nhờ xe thu mua của bộ phận hậu cần.

Sáng sớm ngày hôm sau.

Biết hôm nay được ngồi xe lớn ra ngoài, hai đứa nhỏ đều dậy từ rất sớm.

Lần trước được ngồi xe ô tô nhỏ thì Tiểu Thạch Đầu lại ngủ quên mất, lúc tỉnh dậy tiếc hùi hụi mãi, tuy sau này có nhìn thấy nhưng nhìn thấy với ngồi lên thì làm sao mà giống nhau được chứ.

Lần này được ngồi chiếc xe còn lớn hơn cả xe ô tô nhỏ, hai đứa đều phấn khởi vô cùng.

Quần áo mùa hè của trẻ con Chúc An An đều đã may cho mỗi đứa hai bộ mới, Tiểu Thạch Đầu ngoài bộ áo ngắn quần yếm lần trước còn có một bộ áo ngắn tay quần đùi, chiều dài cũng vừa đến bắp chân.

Bộ kia của Nhiên Nhiên cũng là sự kết hợp giữa áo ngắn tay và quần đùi, con bé cảm thấy mặc váy chạy nhảy không tiện, có một chiếc váy đẹp là đủ rồi.

Chúc An An trong nhiều trường hợp đều rất tôn trọng ý kiến của trẻ con, chỉ cần không phải vấn đề nguyên tắc thì đều tùy theo ý chúng.

Sau khi ba chị em thay quần áo sạch sẽ xong, lại xỏ vào đôi xăng đan cùng kiểu.

Đôi giày này đã được đi từ ngày thứ hai sau khi đến đây, chính là do mẹ chồng cô tự tay làm.

Đế giày làm bằng vải, phần quai giày ở mu bàn chân và cổ chân được làm từ những mảnh da vụn của tấm da mà Tần Ngạc gửi về.

Tấm da có một số chỗ không vuông vức, sau khi cắt ra đương nhiên là không thể vứt đi rồi, tuy nó mẩu này mẩu kia nhưng là đồ tốt hiếm có thế mà.

Chúc An An lúc đó nhìn mẹ chồng mình nghiên cứu một hồi rồi đem làm được mấy đôi xăng đan, vừa đẹp lại vừa chắc chắn vô cùng.

Chẳng giống loại xăng đan đời sau, hễ trời mưa trượt chân một cái là bốn cái quai đứt mất ba cái.

Chúc An An từ trong phòng ngủ xách ra một chiếc túi vải nhỏ, sau đó đeo lên một chiếc gùi sạch sẽ, dắt tay em trai em gái khóa cổng sân lại.

Vừa định sang nhà bên gọi một tiếng thì chị dâu Lâm đã từ bên cạnh đi ra, phía sau còn có Đầu Trọc và chị gái nó.

Cô bé mười bốn tuổi đã cao gần bằng mẹ mình rồi, nghe nói là đang học trung học ở thành phố, nghỉ hè thì ngày nào cũng quanh quẩn ở nhà chẳng có việc gì làm.

Lâm Hữu Dao đi về phía Chúc An An:

“Đợi Tiểu Hạ một lát đi, chắc nó lại bị đứa con nhỏ nhà nó quấn lấy rồi.”

Đường Tiểu Hạ còn có một đứa con gái hai tuổi, con bé giống bà ngoại, hễ có chuyện gì là lại thích sụt sịt rơi vài giọt nước mắt, nhưng cũng chưa đến mức trò giỏi hơn thầy.

Chúc An An đứng cùng Lâm Hữu Dao mới nói được hai câu thì Đường Tiểu Hạ đã chạy tới.

Lâm Hữu Dao trêu chọc:

“Vội gì chứ?

Vẫn chưa đến giờ mà, xe không chạy mất đâu.”

Đường Tiểu Hạ thở hổn hển xua tay:

“Đang trốn cái đứa nhỏ nhà tôi đấy, nó khóc làm tôi nhức cả đầu, may mà hôm nay mẹ tôi tới, không thì tôi chắc chắn chẳng đi được.”

Chúc An An dắt tay Tiểu Thạch Đầu đi bên cạnh Đường Tiểu Hạ:

“Đứa lớn nhà chị không dắt theo à?”

Đường Tiểu Hạ lắc đầu nguầy nguậy:

“Không dắt, không dắt, dắt nó đi là tôi khổ sở, lúc thì đòi mua kẹo lúc lại đòi mua truyện tranh, nghe mà tôi chỉ muốn cho nó mấy đ.ấ.m.”

Đường Tiểu Hạ vừa nói vừa nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh Chúc An An:

“Em dắt cả hai đứa đi à?”

Chúc An An gật đầu:

“Dạ, tụi nó chưa được đi bao giờ nên em dắt đi xem cho biết ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 139: Chương 139 | MonkeyD