Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 141
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:25
“Chúc An An và Đường Tiểu Hạ nhìn nhau, đúng là chỉ cần chần chừ một chút thôi là sẽ bại trận ngay, trên thành phố chẳng thiếu gì người có tiền.”
Đường Tiểu Hạ xích lại gần, nhún vai một cái:
“Thế này thì hay rồi, tôi chẳng cần phải đắn đo nữa, tôi mua mạch nha tinh vậy.”
Chúc An An đếm phiếu:
“Em cũng mua một hộp.”
Đường Tiểu Hạ cảm thán:
“Em đối xử với hai đứa nhỏ nhà em đúng là tốt thật đấy.”
Đây đúng là lời nói thật lòng, thời buổi này anh chị em thành kẻ thù của nhau cũng chẳng thiếu, tranh nhà tranh việc, tranh tới tranh lui rồi tình cảm cũng sứt mẻ theo.
Kiểu như cô chăm lo cho em trai em gái như con đẻ thế này, thực sự là hiếm thấy.
Hơn nữa lớn ngần này rồi mà vẫn cho uống mạch nha tinh, thường thì trẻ con trước ba tuổi không ăn được nhiều thứ người ta mới cho uống thêm để bồi bổ.
Chúc An An đón lấy ánh mắt của cô ấy, giải thích:
“Bản thân em cũng uống mà chị.”
Cô không phải kiểu phụ huynh “con ăn đi, mẹ không thích ăn" đâu, đồ ngon đương nhiên phải cùng ăn, sức khỏe của ai mà chẳng là sức khỏe chứ!
Bao gồm cả Tần Ngạc, cô cũng đều pha cho anh uống.
Đường Tiểu Hạ cũng không thắc mắc vấn đề này nữa, vội vàng gọi nhân viên bán hàng lấy giúp một hộp, sợ lát nữa lại có người khác nhảy ra mua mất.
Mà cũng đừng nói, bọn họ vừa mới cầm mạch nha tinh được chưa đầy một phút thì đã có một bà cụ giọng oang oang đòi mua cho cháu trai uống, nghe nhân viên nói hết hàng rồi còn suýt nữa thì cãi nhau với người ta.
Chúc An An và Đường Tiểu Hạ nhìn nhau cười, may mà đến sớm nhé.
Ngoài những thứ này ra, Chúc An An còn mua thêm không ít thứ khác, như diêm là đồ nhu yếu phẩm, có là mua để dành, dù sao kiểu gì cũng dùng tới, còn có xà phòng, chỉ khâu vá này nọ.
Dù sao lúc ra ngoài, chiếc gùi cũng đã đầy ắp rồi.
Lâm Hữu Dao nhìn về phía Chúc An An và Đường Tiểu Hạ:
“Thời gian vẫn còn đủ, tôi muốn ghé qua trạm thu mua phế liệu lấy ít báo cũ, mọi người đi cùng hay là đứng đây đợi tôi một lát?”
Chúc An An suy nghĩ một chút:
“Em đi cùng chị dâu ạ, em cũng vừa hay muốn lấy ít về lót bệ cửa sổ.”
Đường Tiểu Hạ nhìn trái nhìn phải:
“Vậy tôi cũng đi, đứng một mình đây cũng chẳng có nghĩa lý gì.”
Trạm thu mua phế liệu cách đó không xa lắm, lúc bọn họ đến nơi thì bên trong chỉ có một ông cụ đang nằm trên ghế mây ngủ khò khò, thấy người đến cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên, giọng lười biếng:
“Tự vào mà tìm, tìm xong mang ra đây tôi cân.”
Trạm thu mua phế liệu bừa bộn đến mức chỉ thua bãi r-ác một chút thôi, đủ mọi thứ chất đống lộn xộn, bàn ghế giường tủ là những thứ thường thấy nhất, còn có cả xe đạp hỏng nữa.
Chúc An An liếc nhìn Tiểu Thạch Đầu đang đi phía sau:
“Muốn gì thì tự vào tìm xem nhé, lát nữa chị cân luôn một thể.”
Tiểu Thạch Đầu lập tức vểnh cái m-ông nhỏ lên tìm tòi khắp nơi.
Chúc An An cũng bới bới mấy cái trong đống sách lộn xộn, chẳng tìm được gì hữu ích, không nhịn được mà tặc lưỡi trong lòng.
Thực ra trạm thu mua phế liệu của công xã và tỉnh lỵ cô đều đã từng đi qua, cũng chỉ cân được ít báo cũ rồi về, chẳng nhặt nhạnh được món hời nào cả.
Đừng nói đến danh tác hay bản thảo hiếm, đến một cuốn vở bài tập chưa viết hết cô còn chẳng tìm thấy nổi một cuốn.
Truyện niên đại cô cũng đọc không ít rồi mà, quả nhiên chuyện nhặt được đồ cổ vật báu này nọ là dành cho vai nữ chính, chứ không phải một người chỉ được nhắc đến vài câu như cô.
Chúc An An chuyển sang đống báo cũ, còn chưa kịp đi đến chỗ Lâm Hữu Dao thì Tiểu Thạch Đầu đã gọi cô lại:
“Chị ơi, em muốn cái tủ nhỏ này, có được không ạ?”
Cái tủ nhỏ này chỉ bị hỏng một chút xíu thôi, nó rửa sạch là có thể dùng để đựng những thứ đồ nhỏ của nó rồi.
Cái tủ trước của nó sắp đầy rồi, chị lại vừa mua thêm cho nó truyện liên hoàn họa, nó muốn một chiếc hộp nhỏ để đựng đồ chơi, một cái đựng những cuốn sách đẹp, và cả tiền tiêu vặt của nó nữa.
Gót chân Chúc An An xoay hướng, thấy đứa nhỏ kéo một cách chật vật nên cô giúp xách một tay, lúc xách lên mới thấy chỉ có một mặt bên dường như bị đập trúng, bên kia không biết bị cái gì làm cho đen thui một mảng.
Chỗ bị hỏng bên trong dường như màu sắc cũng có chút khác biệt, Chúc An An chỉ liếc qua một cái chứ không chú ý lắm, trực tiếp xách trên tay:
“Được, thích thì lấy đi, về bảo anh rể sửa lại cái chỗ này cho em.”
Tiểu Thạch Đầu ngước khuôn mặt nhỏ lên cười rất tươi, phía bên kia Nhiên Nhiên cũng truyền đến tiếng reo hò phấn khích:
“Chị ơi, chị nhìn này!
Em tìm được một cái hộp b-út này, chỉ bị giẫm bẹp một chút thôi, uốn lại là dùng được ạ.”
Chúc An An cũng giữ thái độ như vậy:
“Thích thì lấy đi.”
Đường Tiểu Hạ ghé lại xem:
“Cái này được đấy chứ, hình như còn chưa dùng mấy đâu, mắt tinh thật đấy.”
Cô bé dành cho Đường Tiểu Hạ một ánh mắt kiểu “chứ còn gì nữa", làm Đường Tiểu Hạ cười ha ha.
Mấy thứ này đều cân cùng nhau, đồ đạc của ba chị em Chúc An An cộng lại hết có năm hào, rẻ bèo, hèn chi có một số nhà lúc thiếu bàn ghế là lại thích ra trạm thu mua phế liệu nhặt đồ hỏng về.
Sửa sang lại một chút đúng là rẻ hơn đóng mới rất nhiều.
Lúc đi gùi không, lúc về ai nấy đều thu hoạch đầy ắp, lúc này cũng chẳng ai kêu ca nhà mình không có tiền nữa, dù sao mua được là hời rồi.
Lúc Chúc An An về đến nhà thì Tần Ngạc đã về rồi.
Trưa nay cô không có thời gian nấu cơm, cơm là Tần Ngạc mua từ nhà ăn mang về, hai đứa nhỏ cũng đã chạy đôn chạy đáo suốt cả buổi sáng nên đều đói lả cả người.
Ăn cơm xong, hai đứa nhỏ đi ngủ trưa.
Trời nóng lên rồi, thời gian nghỉ trưa của Tần Ngạc cũng dài hơn một chút, nên anh giúp vợ mình dọn dẹp đống đồ trong gùi ra trước.
Thấy Chúc An An cầm xấp vải còn hỏi một câu:
“Em mua cả vải bông à?”
Chúc An An gật đầu:
“Tiện có nên em cắt năm thước, loại vải này mềm, có thể dùng để may ít quần áo cho trẻ sơ sinh.”
Tuy em bé còn chưa thấy bóng dáng đâu nhưng có thể chuẩn bị trước mà.
Có điều cũng không vội làm, Chúc An An liền cất xấp vải vào tủ quần áo trước.
Trong lúc đang sắp xếp, ánh mắt Chúc An An bị thu hút bởi một vệt màu trắng ở dưới cùng tủ quần áo, đưa tay kéo ra xem, là một chiếc áo sơ mi trắng, trước đây cô chưa hề để ý tới.
Chúc An An giũ giũ áo ra, Tần Ngạc đúng lúc này bước vào phòng.
Chúc An An cười nói:
“Anh lại còn có cả áo sơ mi trắng cơ à?
Mua lúc nào thế?
Em chẳng thấy anh mặc bao giờ.”
Tần Ngạc tiến lại gần, đứng tựa vào tủ quần áo:
“Mẹ làm cho anh đấy, được ba bốn năm rồi.”
