Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 181
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:34
“Mẹ Đường Tiểu Hạ muốn lấy một con mang sang hầm canh cá cho con gái, vì Đường Tiểu Hạ lứa này sữa không nhiều, muốn tẩm bổ thêm một chút.”
Kết quả là cô con dâu út không cho, bảo mình cũng đang mang thai, cũng muốn uống canh, một con cũng không chịu nhường.
Hoàn toàn quên mất việc trước kia Đường Tiểu Hạ đã mang về nhà bao nhiêu đồ đạc.
Cha Đường thì tư tưởng có chút hủ bại, cảm thấy đời này mình chỉ có hai thằng con trai, hương hỏa không vượng.
Sau này vẫn phải dựa vào hai thằng con, con gái con rể có giỏi giang đến đâu thì cũng là người nhà người ta thôi.
Mẹ Đường Tiểu Hạ thở dài thườn thượt:
“Tiểu Hạ nhà tôi làm sao lại là người nhà người ta được chứ, rõ ràng là nó còn đáng tin hơn mấy đứa kia nhiều.”
Tào Anh Nghị tiếp lời:
“Tư tưởng của bác thế là không được rồi.”
Tần Song phẫn nộ:
“Đúng thế!”
Mẹ Đường Tiểu Hạ:
“Thằng Tiểu Đông cũng chẳng thèm giúp chị nó, Tiểu Hạ trước kia đối xử tốt với nó như thế!”
Tào Anh Nghị lại nhận xét:
“Đàn ông con trai có thể cưng chiều vợ, nhưng không có chính kiến là không được.”
Tần Song:
“Cái loại em trai thế này cần làm gì, cho ch.ó ăn nó còn biết sủa mừng cơ mà.”
Chúc An An ngồi đó nghe hai giọng nói phía trên đầu, lại nhìn mẹ Đường Tiểu Hạ, chẳng trách Doanh trưởng Kế lại chạy ra ngoài mua thịt, ra là chịu uất ức từ phía cậu em vợ.
Mẹ Đường Tiểu Hạ chắc không phải lần đầu chịu nỗi uất ức kiểu này, sau khi trút bầu tâm sự ra, trông bà có vẻ nhẹ nhõm hơn nhiều, nói một hồi lại kể sang chuyện nhà người khác.
Ví dụ như nhà phía Đông ông anh cả bà em thứ hai đ.á.n.h nhau vì cái gì đó này, nhà phía Tây cô con dâu lén lút mắng mẹ chồng bị nghe thấy ngay tại trận này, ba la ba la một đống chuyện.
Chúc An An cảm thấy mình giống như một con lợn giữa ruộng dưa, khổ nỗi hai con lợn trên đầu cô còn vô cùng nhập tâm.
Đứa này nói một câu, đứa kia bồi một câu, tung hứng vô cùng ăn ý.
Thời gian thấm thoát trôi qua, mãi đến khi Tần Ngạc đến đón, Chúc An An mới sực nhận ra họ đã ngồi đây khá lâu rồi.
Mẹ Đường Tiểu Hạ vẫn đang kể, có vẻ như chưa muốn dừng lại.
Chúc An An nương theo sức lực của Tần Ngạc đứng dậy, né sang bên cạnh hai bước.
Chúc An An:
“Mua được thịt rồi ạ?”
Tần Ngạc gật đầu:
“Mua được hai cân móng giò, để hầm canh cho em uống.”
Nói xong anh lại hỏi:
“Mọi người vẫn luôn ngồi đây à?”
Chúc An An xoa xoa eo:
“Ai mà ngờ thời gian trôi nhanh thế cơ chứ.”
Vừa nói cô vừa liếc nhìn Tần Song, cô nàng này rõ ràng vẫn còn đang chìm đắm trong đó, lúc mẹ Đường Tiểu Hạ kể đến đoạn kịch tính, cô nàng còn phấn khích vỗ đùi bôm bốp.
Tào Anh Nghị cũng trưng ra bộ mặt hóng hớt đến độ hăng hái, hai người kẻ tung người hứng, chỉ là lúc anh chàng này “tung” thì ánh mắt hình như còn rơi trên người Tần Song vài lần.
Chúc An An nhìn thấy, Tần Ngạc đương nhiên cũng nhìn thấy.
Hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau mấy giây, Tần Ngạc mím môi, gọi Tần Song một tiếng.
Tần Song quay đầu lại:
“Về rồi ạ?
Đi thôi đi thôi.”
Hồ Lan Hoa kéo cánh tay con trai mình đứng dậy:
“Chao ôi, không sớm nữa rồi, phải về nấu cơm thôi.”
Tào Anh Nghị nương theo mẹ mình quay người đi, chạm phải ánh mắt của Tần Ngạc, anh chàng gãi gãi mũi:
“Lão Tần cậu nhìn tớ làm gì?
Có chuyện gì à?”
Tần Ngạc nhìn chằm chằm vào mắt Tào Anh Nghị:
“Tớ không sao, tốt nhất là cậu cũng đừng có sao.”
Tào Anh Nghị lại gãi gãi mũi, giọng điệu còn khá hùng hồn:
“Tớ thì có chuyện gì được chứ?!”
Nói năng nghe rất chính trực hào hiệp, chỉ là không biết cái cảm giác chột dạ tận sâu trong lòng kia từ đâu mà ra nữa.
Tần Song căn bản chẳng thèm để ý đến mấy lời kỳ kỳ quái quái của anh trai mình, khoác tay Chúc An An đi về nhà.
Trong đầu cô nàng vẫn còn đang nghĩ về mấy chuyện bát quái mà mẹ Đường Tiểu Hạ vừa kể, chỉ cảm thấy khu tập thể quân đội này cũng nhộn nhịp ra phết.
Ngược lại, Hồ Lan Hoa không nhịn được mà liếc nhìn cậu con trai út thêm một cái.
Tào Anh Nghị bắt gặp ánh mắt của bất kỳ ai cũng đều tỏ ra thản nhiên, nếu bỏ qua cái tần suất nháy mắt hơi nhanh kia.
Đúng là chẳng ai hiểu con bằng mẹ, Hồ Lan Hoa bỗng chốc lờ mờ hiểu ra cái vòng vo tam quốc ở bên trong.
Ánh mắt rơi trên người nữ đồng chí đang cười rạng rỡ phía trước, cô gái nhỏ đang nghiêng đầu nói thầm gì đó với chị dâu mình, vẻ mặt vô cùng linh động, lúc cười lên cũng đặc biệt có sức truyền cảm.
Nhìn là biết lớn lên trong một gia đình cởi mở, đồng thời bà cũng chú ý đến bóng dáng cao ráo của Tiểu Tần bên cạnh.
Hồ Lan Hoa không kìm được mà thở dài trong lòng, vừa mừng lại vừa lo, khiến cho biểu cảm trên khuôn mặt bà cũng chẳng biết nên bày ra thế nào cho phải.
Có điều chuyện này nói chẳng hay, cũng chẳng vội được.
Con trai lớn tướng thế rồi, bậc làm cha làm mẹ như bà có những chuyện thực sự không tiện can thiệp vào, cùng lắm chỉ có thể giúp đỡ mấy việc vặt vãnh bên cạnh thôi.
Thế là, hai ngày tiếp theo, Hồ Lan Hoa chạy sang hàng xóm có phần năng nổ hơn.
Nguyễn Tân Yến đang bận rộn thu dọn đồ đạc vào viện cho con dâu, mấy đứa trẻ khác trong nhà đều là lần đầu tiên làm chuyện trọng đại này, chẳng có kinh nghiệm gì, vẫn phải dựa vào bà cầm lái đại cục.
Có bà chị Hồ hàng xóm bên cạnh kiểm tra thiếu sót, bà bận rộn mà cũng trở nên thuận tay hơn nhiều.
Nguyễn Tân Yến vốn không thích ra ngoài hóng hớt, cứ thế mà bỏ lỡ một vài thông tin quan trọng, trong lòng chỉ cảm thấy bà chị Hồ hàng xóm đúng là người tốt thật đấy.
Chẳng mấy chốc đã đến thứ Tư, hôm nay Tần Ngạc xin nghỉ nửa ngày.
Anh muốn sáng nay đưa vợ đi xong rồi mới về, lúc chưa sinh thì không tiện xin nghỉ nhiều, nếu không sau khi sinh xong muốn xin nghỉ nữa thì chẳng dễ dàng gì, hằng ngày việc ở trung đoàn cần bận rộn cũng không ít.
Anh dồn hết ngày phép vào sau khi vợ sinh, như thế có thể trông con nhiều hơn, để mẹ đẻ và vợ cũng có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.
Trẻ sơ sinh mới đẻ mà quấy khóc ban đêm thì mệt người lắm, anh tuy chưa từng chăm trẻ nhưng cũng có nghe người khác kể qua rồi.
Dù chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy.
Từ sáng sớm tinh mơi, trong nhà đã bận rộn túi bụi, Nguyễn Tân Yến dặn dò mấy đứa nhỏ ra ngoài chơi phải biết chừng mực, đặc biệt là không được đi đến những nơi nước sâu.
Phía dưới chân núi đằng xa cũng có một con sông nhỏ, tuy hơi xa nhưng đối với lũ trẻ dồi dào sức lực mà nói, chỉ cần là chỗ chơi được thì xa mấy cũng tính là gần.
Nghe lời này, mấy đứa trẻ lập tức nhớ lại nỗi sợ hãi bị bản kiểm điểm chi phối vào năm ngoái.
Đi ra bờ sông là chuyện không thể nào, ai mà muốn viết bản kiểm điểm thêm lần nữa chứ.
Cái đó là hai ba ngày không được ra khỏi cửa luôn ấy, viết đến mức cả người bứt rứt khó chịu.
