Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 184
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:35
“Vấn đề này bây giờ rõ ràng không phải là trọng điểm, đứa trẻ này muốn chào đời cũng giống như trời muốn mưa vậy, không thể khống chế được.”
Tần Song đưa cơm cho mấy đứa nhỏ vẫn đang nhao nhao, hỏi Tiểu Trương:
“Anh trai tôi đâu?”
Tiểu Trương cũng rất thắc mắc:
“Anh Tần không có ở nhà sao?”
Lúc này là giờ nghỉ ngơi mà, anh ta cứ tưởng anh Tần đang ở nhà nên mới chạy tới đây.
Tào Anh Nghị ở nhà bên cạnh nghe thấy động tĩnh liền chạy ra:
“Lão Tần bị Lữ đoàn trưởng Tạ gọi đi rồi, chắc là đang ở phòng làm việc của Lữ đoàn trưởng Tạ.”
Tần Song vội hỏi:
“Phòng làm việc của Lữ đoàn trưởng Tạ ở đâu ạ?”
Cô thật sự chưa quen thuộc đến mức biết cả phòng làm việc của lãnh đạo ở đâu.
Tào Anh Nghị rất sảng khoái:
“Tôi dẫn cô đi.”
Nghe thấy vậy, Tần Song trực tiếp chạy biến đi, cũng không quên dặn dò mấy đứa nhỏ:
“Các em cứ ở trong nhà trước đã.”
Tần Song rất vội, bước chân của Tào Anh Nghị cũng nhanh hơn một chút.
Lúc hai người đến gần đó thì đã không cần Tào Anh Nghị chỉ đường nữa.
Tần Song nhìn thấy bóng dáng anh trai mình, vẫy vẫy cánh tay rồi hét lên:
“Anh ơi anh ơi anh ơi, chị dâu sắp sinh rồi!!”
Tần Ngạc vẫn đang nói chuyện với Lữ đoàn trưởng Tạ, khi nghe tin phản ứng cũng giống hệt Tần Song, còn kèm theo rất nhiều sự lo lắng và sốt ruột.
Tần Ngạc quay đầu nói nhanh với Lữ đoàn trưởng Tạ:
“Lữ đoàn trưởng Tạ cho tôi mượn xe một chút.”
Lữ đoàn trưởng Tạ vẫy vẫy tay:
“Dùng đi dùng đi, mau đi đi.”
Nói xong ông chắp tay sau lưng, nhìn người đang vội vội vàng vàng chạy đi, thầm cảm thán trong lòng.
Thời gian trôi qua thật nhanh, lúc ông nhận được báo cáo kết hôn cứ như mới ngày hôm qua vậy, chớp mắt một cái người ta đã sắp làm cha rồi.
Tần Ngạc chạy như bay, chạy cực nhanh, lao thẳng đến chiếc xe đang đỗ gần đó.
Tần Song vừa mới dừng lại thở dốc một hơi, ngước đầu lên đã thấy chiếc xe ‘vèo’ một cái phóng đi mất.
Tần Song:
“!!!!!!!!!”
Không phải chứ!
Cô còn chưa lên xe mà!!
Chị dâu ruột của cô sinh con, làm sao cô có thể không có mặt tại hiện trường được?!
Tần Song sải bước đuổi theo, vừa chạy theo sau xe vừa hét:
“Anh!
Anh cả!
Anh ơi!
Anh ơi!
Anh đợi em với!
Em còn chưa lên xe mà.”
Tiếc là người lái xe tâm trí đều đặt hết lên người vợ mình rồi.
Thế là, những người vẫn còn ở bên ngoài trong khu nhà tập thể nhìn thấy...
Phó trung đoàn trưởng Tần lái xe, vội vàng đến mức ngay cả em gái mình cũng không đợi.
Mọi người cảm thán, hóa ra Phó trung đoàn trưởng Tần cũng có những lúc không vững vàng như vậy.
Tần Song mặc kệ anh trai mình có vững vàng hay không, cô chỉ biết mình chưa được lên xe, mà cô thì chạy không nổi nữa rồi.
Tào Anh Nghị chạy vụt lên phía trước:
“Lão Tần!
Lão Tần!!”
Tốc độ của Tào Anh Nghị nhanh hơn Tần Song rất nhiều, cuối cùng cũng khiến người đàn ông đang lo lắng cho vợ nhận ra một cách muộn màng rằng mình đã bỏ quên em gái ruột.
Tần Song thấy xe dừng lại, lại sải bước chân nặng nề chạy tới, đến nơi liền bám vào cửa xe thở hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi:
“Anh đúng là anh trai ruột của em!!”
Tần Ngạc quay đầu:
“Đừng lề mề nữa, mau lên đi!”
Tần Song vịn cửa xe leo lên, cũng không quên cách cửa sổ xe cảm ơn:
“Cảm ơn anh Tào nhé, anh đúng là người tốt.”
Chẳng bù cho anh trai ruột của cô, hoàn toàn không thèm quan tâm đến em gái mình gì cả!
Tào Anh Nghị khựng lại hai giây, cảm thấy mình được khen, nhưng hình như lại không phải vậy.
Vừa định ngẩng đầu đáp lại một câu ‘đừng khách sáo’.
Giây tiếp theo, chiếc xe lại phóng vèo đi mất.
Tào Anh Nghị hít một bụng khói xe:
“........................”
Không biết tại sao, anh ta có cảm giác lão Tần là cố ý.
Chiếc xe nghênh ngang đi xa, quét lên một đống bụi bặm trông rất vội vã.
Tào Anh Nghị tặc lưỡi mấy cái trước bóng lưng chiếc xe đó, anh ta thật sự hiếm khi thấy lão Tần có lúc không bình tĩnh như vậy.
Nếu Tần Song ở đây ước chừng có thể kể cho anh ta nghe, lúc anh trai cô không vững vàng thì cũng có vài lần đấy, ví dụ như lúc chưa thành đôi đã kéo chị dâu dưới đêm mưa nói chuyện suốt hai tiếng đồng hồ.
Mặc dù đến tận bây giờ cô vẫn chưa biết hai người họ rốt cuộc đã nói cái gì, lúc trước hỏi thì chị dâu cứ bảo đó là bí mật, giọng điệu đó giống hệt như dỗ dành đứa trẻ ba tuổi rằng ‘người lớn nói chuyện, trẻ con đừng nghe’ vậy.
Lại ví dụ như, vại nước đổ đầy tràn ra ngoài mà cũng không biết, tóm lại hình như hễ liên quan đến chị dâu cô là anh trai cô đều chẳng vững vàng chút nào.
Tiếc là Tần Song không ở đây, cô đang bám c.h.ặ.t vào ghế xe để đề phòng mình bị xóc đến mức nát m-ông.
Gần trạm gác, Tào Anh Nghị đang định quay về thì mấy người đồng đội đi ngang qua:
“Nghe nói vợ lão Tần sắp sinh à?”
Tào Anh Nghị hất cằm, ra hiệu về hướng phía sau:
“Lão Tần cuống cuồng chạy qua đó rồi.”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 trung đoàn 5 sải hai ba bước ra đường lớn nhìn theo chiếc xe đã đi xa, quay lại tặc lưỡi cảm thán với mấy người:
“Lão Tần lái chiếc xe này, cứ như sắp đi đ.á.n.h trận vậy.”
Người đồng đội đã kết hôn và có con bên cạnh anh ta lại thấy chuyện này bình thường:
“Có thể hiểu được mà, vợ người ta sắp sinh con sao có thể không lo lắng chứ, lần đầu tiên đấy.”
“Lúc vợ tôi sắp sinh trước đây, làm tôi sợ đến mức vô lăng cũng cầm không vững, vẫn là lão Trương lái xe đưa chúng tôi đến bệnh viện đấy.”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 cười ha ha:
“Xem cái tiền đồ của cậu kìa, tố chất tâm lý không ổn rồi.”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 bị chế giễu lườm một cái:
“Đó là do lúc vợ cậu sinh cậu không có mặt ở đó thôi, nếu có ở đó, không chừng còn hoảng loạn đến mức nào nữa đâu.”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 vẻ mặt nghiêm túc:
“Lão t.ử đây trời sập xuống vẫn cứ khí định thần nhàn.”
“Tôi thấy trời sập xuống vẫn còn cái miệng cậu chống đỡ mới đúng.”
Phó tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 ở bên cạnh chen vào:
“Nói đi cũng phải nói lại, đứa bé này của lão Tần vừa ra đời, có phải anh Tào có thể được làm cha nuôi rồi không?”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 vẻ mặt kiểu chuyện này có thể có:
“Phải đấy!
Vợ chưa tìm được thì con trai nuôi con gái nuôi gì đó, có thể làm một đứa trước đi, già rồi còn có người lo hậu sự cho.”
Mấy người quanh năm lăn lộn cùng nhau tụ tập lại, nói chuyện chẳng kiêng nể gì.
Tào Anh Nghị đ.ấ.m một phát vào vai Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2:
“Cút cút cút, miệng ch.ó không mọc được ngà voi.”
Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2 bị đ.ấ.m đến mức nhe răng trợn mắt, tay khoác lên vai Tào Anh Nghị, bộ dạng như bị t.a.i n.ạ.n lao động:
“Ối mẹ ơi!
Lão Tào anh ra tay ác thật đấy.”
Tào Anh Nghị hất cánh tay đó xuống:
“Giả vờ cái gì mà giả vờ.”
