Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 213
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:38
“Cảm giác tồn tại của vật thể ở trên và dưới đều đặc biệt mãnh liệt, Chúc An An có chút không chịu nổi, chuyện này không phải đều thuận theo tự nhiên sao, thế mà anh còn phải nói ra để dự báo một cái.”
Chúc An An dời mắt đi, nhỏ giọng nói:
“Biết rồi, mau tránh ra, đè vào bụng em rồi."
Tần Ngạc khẽ cười thành tiếng:
“Nó làm gì mà nặng đến thế."
Chúc An An:
“.................."
Anh nói cái lời quái quỷ gì vậy, cô là đang ám chỉ “cái đó" sao?!
Một người to đùng đè lên người cô, chỗ nào cũng thấy nặng!
Vốn dĩ thời gian còn khá sớm, nhưng sau một hồi nhốn nháo của Tần Ngạc thì cũng đã gần đến giờ.
Lúc Chúc An An đẩy cửa đi ra, Thạch Đầu và Tiểu Nhiên cũng đã dậy rồi.
Thạch Đầu thò đầu nhìn vào khe cửa, hỏi Chúc An An:
“Chị ơi, có phải anh rể tối qua về rồi không?"
Chúc An An bật cười:
“Tối qua chẳng phải em dậy nhìn thấy rồi sao?"
“Sao thế?
Tưởng là đang nằm mơ à?"
Đúng là đang nghĩ như vậy, Thạch Đầu gãi đầu, cười hì hì.
Chúc An An:
“Thôi đừng có mộng du nữa, đi cùng Tiểu Nhiên đi mua ít đồ ăn sáng về đây."
Chúc Nhiên Nhiên vắt khăn mặt lên giá rửa mặt, hai người cầm cặp l.ồ.ng cơm nhanh ch.óng chạy ra ngoài.
Ăn xong bữa sáng, hai người đi học.
Chúc An An cho Tiểu Thuyền b.ú xong cũng chuẩn bị đi trạm y tế, Tần Ngạc đã ở nhà thì cô không định bế Tiểu Thuyền đi cùng nữa.
Để hai cha con họ bồi dưỡng tình cảm, buổi sáng có thể uống sữa bột, buổi trưa cô về sẽ cho b.ú sữa mẹ.
Tiểu Thuyền chỉ cần ăn no, m-ông không bị ẩm ướt khó chịu thì những lúc khác không hay quấy khóc, lúc này nhìn thấy ông bố già cũng không khóc nữa, mở to đôi mắt tròn xoe như đang tò mò quan sát.
Còn thỉnh thoảng hừ hừ vài tiếng, cũng chẳng ai hiểu được ngôn ngữ trẻ thơ đó là gì.
Dù đã đi vắng khá lâu nhưng tay nghề bế con của Tần Ngạc không hề mai một chút nào.
Một tay bế con, tay kia bóp bóp cánh tay Tiểu Thuyền, nói với Chúc An An:
“Thằng nhóc này béo lên không ít."
Cánh tay cứ như ngấn ngó sen vậy, đúng là cậu con trai mập mạp danh bất hư truyền.
Chúc An An:
“Hai bố con người béo lên người gầy đi, coi như bảo toàn năng lượng rồi."
Nhắc đến chủ đề gầy đi, Tần Ngạc không thể không nhớ đến chuyện lúc chưa ngủ dậy.
Râu lúc này đã được cạo sạch sẽ, anh ghé sát lại cúi đầu hôn một cái, món chính phải đợi đến tối, món khai vị thì lúc nào cũng có thể thưởng thức một chút.
Chúc An An cúi đầu nhìn đôi mắt to tò mò của Tiểu Thuyền, mặt hơi nóng lên:
“Con trai anh đang nhìn kìa."
Bàn tay lớn của Tần Ngạc che lên mặt Tiểu Thuyền:
“Như thế này là không nhìn thấy nữa rồi."
Tiểu Thuyền:
“???"
Sao trời lại tối sầm thế này??
Chúc An An:
“.................."
Chúc An An lườm anh một cái:
“Chẳng ra làm sao cả."
Dứt lời cô vội vàng nói thêm:
“Không đùa với anh nữa, buổi sáng nếu anh không dỗ được thì hãy bế con đến tìm em, nhớ lấy khăn che lại một chút, em thấy hôm nay nắng to lắm, đừng để thằng bé bị phơi nắng trực tiếp."
Tần Ngạc gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc biểu thị đã rõ.
Chúc An An không quản hai cha con họ nữa, nhanh ch.óng đến trạm y tế.
Sáng hôm nay khá bận rộn, lúc này đang là mùa thu hoạch lúa.
Một buổi sáng có hai người bị liềm cắt vào tay, một thím bị rắn c.ắ.n, một đứa nhóc da bọc xương bị ong vò vẽ đốt.
Còn có một số bệnh nhân khác, bận rộn đến trưa mới xong.
Lúc Chúc An An trở về còn chưa đi đến cổng nhà, chiến sĩ cần vụ Tiểu Trương ở phía trước vẫy vẫy tay với cô:
“Chị dâu có thư của chị, là đồng chí Tần Song gửi tới."
Chúc An An còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì Tào Anh Nghị bỗng nhiên từ trong sân nhà mình ló đầu ra:
“Cái gì cái gì cái gì?
Có thư của đối tượng tôi à?!"
Tầm mắt Chúc An An chuyển dời, liền thấy anh Tào nhà bên cạnh rõ ràng là đang gội đầu, nước xà phòng trên đầu nhỏ xuống cũng không ảnh hưởng đến việc anh chạy thật nhanh về phía Tiểu Trương.
“Có phải của đối tượng tôi không?"
Tiểu Trương đối với hình tượng này của Phó trung đoàn trưởng Tào cảm thấy có chút khó nói hết lời, nhưng đó không phải việc cậu nên nói, chỉ thành thật trả lời:
“Bên trên viết là chị dâu nhận."
Tào Anh Nghị cười đến mức khiến người ta không nỡ nhìn:
“Cậu thì không hiểu rồi, bên trong chắc chắn là có phần của tôi, nếu không gửi hai lần chẳng phải là tốn thêm một tờ tiền tem sao."
Nói rồi anh còn quay đầu lại hét với Chúc An An:
“Em dâu em mau mở ra xem đi."
Chúc An An đáp một tiếng, rảo bước chạy lên phía trước, chủ yếu là cô cảm thấy nếu mình chậm chạp thì nước xà phòng kia của anh Tào nhất định sẽ chảy vào mắt mất.
Cũng không biết có phải đầu óc anh lắp đặt rada thuộc về Tiểu Song hay không, ở trong nhà đang gội đầu mà cũng nghe thấy được.
Chúc An An xé phong bì, lấy phần viết cho cô ra, những thứ khác đều đưa cho Tào Anh Nghị.
Tào Anh Nghị cười không giống như vừa nhận được thư của đối tượng ở xa, mà giống như hôm nay sắp kết hôn vậy.
Chúc An An tặc lưỡi mấy cái trong lòng, quả nhiên anh Tào có chút “não yêu đương" trên người.
Về đến nhà dành thời gian ăn cơm trưa, Chúc An An đọc xong bức thư, thực ra cũng không viết gì nhiều, cũng giống như trước đây, chỉ là một vài chuyện thường ngày.
Ví dụ như đại đội bên cạnh lại có người muốn tìm c-ái ch-ết chạy vào rừng sâu, còn gặp phải gấu đen, sợ đến mức tè ra quần, may mà nhặt lại được nửa cái mạng.
Lúc Chúc An An đọc đến đây liền nhớ tới con gấu cô từng gặp trước kia, đứng từ xa cô đã thấy đáng sợ rồi, nếu không có “nhà cũ" thì cô sẽ không đi đâu.
Rừng sâu nhiều báu vật, nhưng phải xem có mạng để lấy hay không.
Ví dụ như thấy sắp đến mùa thu hoạch rồi, vậy mà có lợn rừng xuống núi phá hoại mùa màng, bị anh Tu tuệ con nhà đại đội trưởng dùng s-úng b-ắn ch-ết.
Chúc An An thầm nghĩ trong lòng, không hổ là nam chính.
Lại ví dụ như, nghe nói một tên cầm đầu nhỏ ở chợ đen bị bắt rồi, lôi ra một chuỗi người, bà con trong đại đội đều đang bàn tán xem những người này rốt cuộc đã kiếm được bao nhiêu tiền.
Chúc An An nhớ trong nguyên tác có tình tiết này, dường như là có liên quan đến nữ chính.
Nhờ phúc của Tần Song, cách xa hàng nghìn cây số mà thỉnh thoảng cô vẫn có thể nghe thấy một số chuyện của nam nữ chính.
Chỉ có điều đều nghe xong rồi quên ngay.
Buổi chiều không bận rộn như buổi sáng, Chúc An An về sớm một chút.
Kết quả về đến nhà mới bế con được hai phút, chị Lục nhà Chính ủy đã đến, giao cho cô một công việc.
“Biểu diễn của gia đình quân nhân ạ?"
Chúc An An có chút kinh ngạc hỏi lại.
