Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 30
Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:26
Lần này cô không được may mắn gặp được thầy Lý ở cổng trường như lần trước, nhưng Chúc An An không ngờ bác bảo vệ lại vẫn còn ấn tượng với mình, cô còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy bác ấy nói:
“Ái chà, cô bé này vết thương trên đầu vẫn chưa khỏi sao?”
Chúc An An sững lại hai giây, hóa ra bác ấy không phải nhận ra khuôn mặt cô, mà là nhận ra cái vẻ ngoài này, lần trước cô đến cũng là quấn băng gạc trên đầu.
Chúc An An mỉm cười:
“Cái cũ khỏi rồi, cái mới lại tới bác ạ.”
Bác bảo vệ mang vẻ mặt “con bé này sao mà hậu đậu thế, chẳng cẩn thận gì cả”:
“Đừng có cậy mình còn trẻ mà không coi trọng sức khỏe nhé, cái đầu là vị trí quan trọng lắm đấy.”
Chúc An An mỉm cười:
“Bác nói đúng ạ, sau này cháu nhất định sẽ chú ý hơn.”
Bác bảo vệ bỏ qua chủ đề này:
“Lại đến tìm thầy giáo của cháu à?”
Chúc An An:
“Vâng ạ, cháu muốn hỏi thăm chút tình hình.”
Bác bảo vệ xua tay:
“Được rồi, cháu vào đi.”
Chúc An An:
“Cháu cảm ơn bác ạ.”
Bác bảo vệ không nói gì nữa, tùy ý cầm tờ báo lên đọc.
Chúc An An theo trí nhớ đi thẳng đến văn phòng giáo viên, đã năm năm rồi, không biết vị trí có thay đổi không?
May thay, ngôi trường này năm năm qua không có gì thay đổi, cửa văn phòng đang mở, Chúc An An liếc mắt một cái đã thấy bóng dáng thầy Lý, cô đưa tay gõ cửa, mấy thầy cô đồng thời cùng nhìn qua.
Thầy Lý “ơ” lên một tiếng:
“Chúc An An?”
Giây tiếp theo, biểu cảm trên mặt thầy Lý cũng y hệt bác bảo vệ ngoài cổng, thầy nghi hoặc hỏi:
“Cái đầu của em?”
Chúc An An cười rạng rỡ như một học sinh giỏi tiêu chuẩn:
“Em không cẩn thận lại va vào cây ạ.”
Còn về việc là tự mình va vào, hay là bị lợn rừng lôi đi va vào, chuyện này cũng không cần thiết phải nói ra.
Thầy Lý:
“………………”
Vậy thì cũng quá là không cẩn thận rồi.
Thầy Lý sau một thoáng ngẩn ngơ, vẻ mặt trở lại bình thường, thầy vẫy vẫy tay gọi Chúc An An:
“Em đến thật đúng lúc, thầy vốn định nhờ các em học sinh ở đại đội của em nhắn lời cho em đấy.”
“Thầy hiệu trưởng thời gian trước đi công tác, hôm qua mới vừa về, chuyện của em thầy đã hỏi giúp em rồi, thầy ấy đồng ý rồi.”
“Nhưng học dự thính thì em phải thi trước đã, thành tích ít nhất phải lọt vào tốp mười của lớp mới được, sau này các kỳ thi giữa kỳ, cuối kỳ cũng đều phải đạt yêu cầu này, nếu không đạt được thì sẽ không cấp bằng tốt nghiệp cho em đâu.”
Không ngờ vừa đến đã có kết quả, trong mắt Chúc An An thoáng hiện vẻ vui mừng, cô cứ ngỡ bấy lâu nay không có tin tức gì là do có biến cố, hóa ra là thầy hiệu trưởng đi công tác.
Có yêu cầu về thành tích cũng là điều hợp tình hợp lý, dù sao cô cũng không phải học sinh chính quy, nếu điều kiện học dự thính quá nới lỏng thì sau này ai ai cũng đến học dự thính, ai cũng muốn có bằng tốt nghiệp cấp ba, trường học chẳng phải sẽ loạn cào cào lên sao.
Thời này người học được đến cấp ba rất ít, một lớp cũng chỉ có khoảng ba mươi người, yêu cầu tốp mười cũng không phải là quá đáng.
Chúc An An gật đầu, hỏi:
“Hôm nay em có thể thi luôn được không ạ?”
Thầy Lý sững lại:
“Em không cần về nhà xem sách chuẩn bị một chút sao?”
Chúc An An khẽ nói:
“Em đã xem suốt năm năm rồi ạ.”
Chỉ có điều là do nguyên chủ xem.
Có giáo viên gần đó nhìn sang phía này, thầy Lý vô thức thở dài một tiếng:
“Được rồi, vậy em đợi một lát nhé, để thầy đi tìm đề thi cho em.”
Chúc An An kiên nhẫn đợi ở văn phòng, thầy giáo đi ra ngoài một lát mới quay lại, trên tay cầm mấy tờ đề đưa cho Chúc An An:
“Em cứ ngồi đối diện thầy đi, thầy Vương hôm nay không đến.”
Chúc An An đón lấy:
“Dạ vâng.”
Rồi cô ngồi xuống, cầm đề thi lướt qua một lượt, đề bài không khó, đều rất căn bản, Chúc An An tĩnh tâm làm bài, thời gian thấm thoát đã đến giờ nghỉ trưa.
Thầy Lý đứng dậy:
“Đi ăn cơm trước đi, phần còn lại ăn xong hãy làm tiếp, vị trí nhà ăn em còn nhớ ở đâu chứ?”
Chúc An An:
“Dạ nhớ ạ.”
Thầy Lý:
“Vậy mau đi đi, học sinh tan học rồi, người đông lắm đấy.”
Chúc An An giao lại những tờ đề đã làm xong và chưa làm xong cho thầy Lý rồi cầm cặp l.ồ.ng cơm ra khỏi văn phòng, cái cặp l.ồ.ng này cô mang theo vốn định là đi tiệm cơm quốc doanh mua chút cơm mang về cho hai đứa nhỏ, không ngờ giờ lại dùng đến.
Chúc An An từ văn phòng đi ra, hòa mình một cách hoàn hảo vào đám học sinh vừa tan học đang líu lo trò chuyện, ngoại trừ vết thương quấn băng gạc trên đầu ra thì không có gì khác biệt.
Chúc An An còn đang nghĩ cô sẽ ăn nhanh một chút, rửa sạch cặp l.ồ.ng rồi biết đâu còn mua được thêm hai món mang về cho hai đứa nhỏ, thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Chị An An!”
Chúc An An quay đầu lại, thấy Tần Song đang vẫy tay với mình, bên cạnh còn có mấy cô gái khác, chắc là bạn cùng lớp.
Tần Song đầy vẻ ngạc nhiên:
“Chị An An!
Đúng là chị rồi, em cứ ngỡ mình nhìn nhầm cơ, sao chị lại ở đây ạ?”
Chúc An An:
“Chị đến thi để học dự thính.”
Tần Song “ồ” lên một tiếng:
“Vậy chẳng phải sau này chúng ta sẽ là bạn học sao?”
Chúc An An:
“Chị không đến lớp nghe giảng đâu, chỉ đến để thi thôi.”
Tần Song cũng sực nhớ ra hoàn cảnh gia đình của đối phương, không nhắc đến chủ đề này nữa, cô rất tự nhiên khoác tay Chúc An An:
“Chị An An cùng đi ăn với bọn em đi, em biết cửa sổ nào đồ ăn ngon, bà thím múc cơm không bị run tay đâu.”
Hóa ra cái tình trạng thím nhà ăn bị run tay đã phổ biến từ thời này rồi sao?
Chúc An An cười:
“Vậy thì tốt quá, chị bốn năm năm rồi không đến đây nên chẳng biết các thím đã đổi người chưa.”
Tần Song ra vẻ suy nghĩ:
“Em thấy chắc là chưa đổi đâu ạ.”
Mấy cô gái vừa đi vừa nói cười, chẳng mấy chốc đã đến nhà ăn, lúc Chúc An An ăn xong thì nhà ăn vẫn còn đồ, cô liền mua một ít cho hai đứa nhỏ ở nhà.
Ăn xong Chúc An An tiếp tục quay lại làm bài thi, đợi đến khi thi xong và có kết quả thì cũng đã gần tan học buổi chiều.
Thầy Lý cầm mấy tờ đề thi hầu như không có vết gạch chéo nào mà cảm thán, việc năm năm qua không hề bỏ bê việc đọc sách, giờ thì thầy đã hoàn toàn tin rồi.
Thầy Lý nhìn Chúc An An:
“Sau này đừng quên đến thi đấy nhé.”
Chúc An An nở một nụ cười thật rạng rỡ:
“Dạ vâng, em cảm ơn thầy Lý ạ.”
Sau khi rời khỏi trường, Chúc An An ước chừng thời gian, sau đó tìm một con hẻm không có người để cải trang một phen, đeo con rắn độc lớn đã ch-ết khô trên lưng đi đến trạm thu mua.
