Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 353

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:52

“Ngay từ khi quyết định mua lại tòa nhà nhỏ hai tầng cũ kỹ đó cùng với căn nhà bên cạnh, Chúc An An đã ký hợp đồng với hai người họ, chính xác mà nói là cả ba người cùng ký.”

Thân anh em cũng phải tính toán rạch ròi, chị em họ cũng không ngoại lệ.

Chúc An An không thiếu tiền nên đầu tư nhiều nhất, vì vậy cho dù sau này cô không tham gia quá nhiều vào các công việc thực tế, cổ phần cũng không hề ít.

Tất nhiên cũng không phải là hoàn toàn không tham gia, dù sao Tần Song cũng là phụ nữ mang thai, sức lực có hạn lại không thể chạy ra ngoài quá lâu, nên Chúc An An cũng giúp hiến kế không ít.

Kế hoạch rất hoàn hảo, hiện tại còn chờ từng bước thực hiện.

Sau khi Tần Song nghỉ được vài ngày, Chúc An An cũng bắt đầu kỳ nghỉ.

Ba học sinh lớp mười hai trong nhà vẫn đang khổ cực bám trụ vị trí.

Mùa hè năm ngoái họ đã nghỉ ít, học kỳ cuối cùng này kỳ nghỉ đông sẽ còn ngắn hơn, phải học đến tận sát Tết.

Vì vậy tạm thời không thể để tất cả mọi người đều quay về khu tập thể quân đội.

Chúc An An muốn đưa Tiểu Thuyền về trước, dạo này cô cũng rảnh rỗi được một chút.

Bởi vì Vũ Lộ đã thi xong rồi, vấn đề không lớn, hơn nữa cô ấy đã thành công dùng thời gian ba năm để lấy được bằng tốt nghiệp đại học, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đầu năm sau cũng sẽ là nghiên cứu sinh.

Lúc Vũ Lộ bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi, Chúc An An thường xuyên bị Hầu lão bắt đi làm giúp, giờ người ta thi xong rồi, kỳ nghỉ cô ấy lại không về, Hầu lão đương nhiên chuyển sang bắt người khác.

Ngày 23 tháng 1 năm đó là một ngày thứ ba.

Buổi tối Chúc An An sắp xếp mấy bộ quần áo, dự định sáng mai sẽ đưa Tiểu Thuyền bắt xe về khu tập thể ở vài ngày.

Tiểu Thuyền đã lâu không về nên cũng rất mong chờ, chỉ là trong lòng cứ luôn canh cánh:

“Cậu sao vẫn chưa về ạ?"

Đều nghỉ rồi mà cậu vẫn chưa về, cậu bé có chút nhớ cậu rồi.

Câu trả lời của Chúc An An lần nào cũng là:

“Chắc mấy ngày nữa là về tới thôi."

Thực tế thì cô cũng không rõ lắm.

Đầu tháng 1, Thạch Đầu có gọi điện về một lần, gọi đến phòng bảo vệ căn cứ, nói là nghỉ rồi có thể sẽ về muộn vài ngày vì còn có một nhiệm vụ thí nghiệm phải làm cho xong, thời gian mua vé xe cũng chưa định.

Nên cô thật sự không biết khi nào thằng bé về.

Chỉ là đôi khi, có một số định luật thật kỳ diệu, phàm là chuyện gì nhắc đến nhiều thì sẽ linh ứng, người cũng vậy.

Tiểu Thuyền nhắc xong, đến giờ buồn ngủ ập đến là đi ngủ ngay.

Chúc An An cũng ngủ sớm, nhưng nửa đêm trong lúc mơ màng, cô cảm thấy như mình nghe thấy vài tiếng ch.ó sủa.

Quanh mấy dãy nhà này chỉ có nhà cô là nuôi ch.ó.

Vấn đề quan trọng là Tiểu Sói thật sự không phải là một con ch.ó hay sủa bậy, đặc biệt là vào buổi tối, khi đêm khuya tĩnh lặng càng không thể nào sủa bậy được.

Chúc An An vừa nghĩ đến đây, bộ não đang mơ màng lập tức tỉnh táo hơn mấy phần.

Thời này, bên ngoài đường sá không có xe cộ qua lại tấp nập, cho dù Thượng Hải là thành phố lớn thì vẫn chưa có kiểu âm thanh ồn ào về đêm như đời sau, nên cứ đến nửa đêm là xung quanh yên tĩnh vô cùng.

Cửa sổ phòng ngủ của Chúc An An và Tần Ngạc hướng ra sân, sự yên tĩnh này khiến mọi động tĩnh trong sân đều nghe thấy rất rõ ràng.

Trong lúc Chúc An An còn đang do dự ngồi dậy giữa bóng tối, bỗng nhiên cô cảm thấy mình dường như lại nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Chưa đợi cô có phản ứng gì, bên ngoài loáng thoáng lại truyền đến tiếng rên “ư ử" của Tiểu Sói.

Chúc An An rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh hẳn, tay lập tức vén chăn xuống giường.

Lúc khẽ khàng di chuyển đến cửa, trong đầu cô toàn nghĩ đến việc...

Không lẽ có kẻ nào đặc biệt để ý đến nhà cô, biết Tần Ngạc và lão Tào hôm nay không có nhà nên lẻn vào sân trộm đồ đấy chứ?

Còn tiếng rên của Tiểu Sói nữa, bị đ.á.n.h bả rồi sao?

Hay là bị thòng lọng siết cổ?

Đánh bả thì không khả năng lắm, cô đã huấn luyện rồi, Tiểu Sói sẽ không ăn đồ người lạ đưa, đồ ném từ bên ngoài vào lại càng không ăn.

Chúc An An càng nghĩ vẻ mặt càng nghiêm trọng, sau khi khẽ mở cửa đi ra ngoài, cô vớ lấy cây gậy gỗ lớn dựng ở góc sau cửa chính.

Chưa đợi cô mở cửa chính đi ra, phía sau truyền đến một tiếng “két" rất nhẹ.

Chúc An An quay đầu lại liền thấy mẹ chồng mình khoác một chiếc áo đi ra.

Người già thường ngủ không sâu, dễ bị đ.á.n.h thức hơn.

Hai mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau trong bóng tối, đều không nói gì, chỉ ăn ý mỗi người cầm một cây gậy gỗ lớn, khoác tay nhau nhẹ chân nhẹ tay mở cửa đi ra.

Không bật đèn, trong nhà ngoài sân đều đen kịt như nhau.

Hai mẹ chồng nàng dâu nấp sau khung cửa, trước tiên ló hai cái đầu ra thăm dò, sau đó Chúc An An mờ mờ ảo ảo nhìn thấy bên cạnh Tiểu Sói có một bóng người.

Tiểu Sói đang rên ư ử, đưa hai chân trước lên chồm tới hết lần này đến lần khác.

Nhìn thế nào cũng thấy vô cùng thân thiết, hoàn toàn không giống thái độ đối với người lạ chút nào.

Đặc biệt là cái đuôi kia, vẫy tít mù, sự hiện diện cực kỳ mạnh mẽ.

Trong bóng tối những thứ khác nhìn không rõ lắm, nhưng cái đuôi lớn kia cử động quá mạnh nên rất nổi bật.

Một suy đoán hiện lên trong lòng, Chúc An An nhỏ giọng thử dò xét:

“Thạch Đầu?"

Bóng người bên cạnh Tiểu Sói khựng lại:

“Chị, sao chị lại dậy thế?"

Hai mẹ chồng nàng dâu:

“..."

Nguyễn Tân Yến thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Những ký ức năm xưa bị thằng con cả dọa cho một phen hiện về, bà lẩm bẩm:

“Cái thằng nhóc trời đ.á.n.h này, chẳng học được gì tốt ở thằng Ngạc cả."

Cứ đi học người ta trò leo tường nửa đêm.

Chúc An An dựng cây gậy gỗ sang một bên.

Khoảnh khắc này cô hoàn toàn thấu hiểu cảm giác của mẹ chồng mình, hóa ra cảm giác bị dọa giữa đêm là như thế này đây.

Chỉ trong vài giây, Thạch Đầu đã bước nhanh tới.

Nhìn thấy cây gậy gỗ bên tường thì cậu còn gì mà không hiểu nữa, gãi đầu hì hì cười hai tiếng.

Chúc An An ngẩng đầu nhìn cậu em trai đã bốn tháng hơn chưa gặp.

Đứa trẻ ở tuổi dậy thì lớn nhanh như thổi, có thể thấy rõ là cao lên một đoạn.

Tất nhiên đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là...

“Sao lại về vào giờ này?

Về bằng cách nào thế?

Có bị lạnh cóng không?

Nghe thấy động tĩnh làm chị dọa ch-ết khiếp, chị cứ tưởng có trộm vào nhà."

Chúc An An vừa kéo cánh tay cậu em đi vào trong vừa hỏi.

Câu hỏi dồn dập, Thạch Đầu cũng trả lời từng câu một.

“Tàu hỏa giữa đường gặp tuyết lớn, cứ đi đi dừng dừng bị chậm mất mười mấy tiếng, vốn dĩ sáng nay là phải tới nơi rồi ạ."

“Em không đi bộ xa đâu, có một bạn học bố bạn ấy lái xe tải, lúc đi đón bạn ấy thì tiện đường cho em đi nhờ một đoạn."...

Trong lúc Thạch Đầu kể, Nguyễn Tân Yến rót nước nóng từ phích ra bảo cậu rửa mặt cho ấm người.

Thạch Đầu nhận lấy khăn mặt:

“Thím mau đi ngủ đi ạ, tự cháu làm là được rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.