Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 359

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:53

“Lời nói thật thì không thể nói ra, nói ra nhóc con này sẽ quấy khóc mất.”

Tần Ngạc khựng lại chưa đầy một giây:

“Nhớ con không có nhà, trong nhà yên tĩnh quá."

Tiểu Thuyền cảm thấy đây là một lời khen ngợi, bố chắc chắn là rất nhớ cậu bé nên mới cảm thấy không quen khi không có tiếng cậu nói chuyện.

Đứa trẻ hài lòng rồi, đu người trên cổ bố mình dán sát lấy, còn đòi Tần Ngạc chơi trò tung cao với mình.

Mặc dù con trai đã sáu tuổi rưỡi rồi, nhưng tung một đứa trẻ nặng bốn năm mươi cân thôi mà, nhẹ nhàng vô cùng.

Chúc An An nhìn mà không kìm được tặc lưỡi trong lòng.

Chiêu này gọi là bàn về tầm quan trọng của những lời nói dối thiện ý đây mà.

Tần Song kéo ghế ngồi sát bên cạnh chị dâu mình, cười đầy ẩn ý, nhỏ giọng nói:

“Cháu trai em đúng là dễ lừa quá mà.

Em thấy anh trai em rõ ràng là đang vui quên cả lối về mới đúng."

Làm gì có chuyện nhớ con trai, mới có mười mấy ngày thôi mà, có phải mấy tháng không gặp đâu.

Giọng Chúc An An u uất:

“Em biết nhiều quá đấy, tối đến nhắm một mắt mở một mắt mà ngủ, nếu không cẩn thận sẽ bị anh trai em 'ám sát' đấy."

Tần Song ôm bụng cười ha hả.

Cô thật sự luôn bị những cách miêu tả mới lạ của chị dâu mình làm cho buồn cười.

Nguyễn Tân Yến từ trong bếp đi ra:

“Tất cả đứng đực ra đấy làm gì thế?

Mau rửa tay ăn cơm đi chứ."

Chúc An An nhìn những món ăn mà Thạch Đầu bưng lên, hỏi:

“Mọi người chưa ăn sao?"

Tần Song:

“Em ăn rồi, mọi người chưa ăn.

Hôm nay bữa trưa ăn muộn, từng người một đến giờ đều bảo không đói, nên dứt khoát đợi mọi người về cùng ăn luôn."

Chúc An An “ồ" một tiếng, hèn chi vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm thơm phức rồi.

Ngoài kia lạnh thấu xương, trong nhà lại ấm cúng.

Tần Song tuy nói là ăn rồi nhưng vẫn ăn thêm vài miếng cùng mọi người, vừa ăn vừa nói:

“Cái nhóc con trong bụng này sau này chắc chắn là một đứa ham ăn cho mà xem."

Ý ngoài lời là, không phải người làm mẹ như cô tham ăn, mà là đứa trẻ muốn ăn.

Thật đáng thương cho nhóc con còn chưa tượng hình xong mà cái “nồi đen" đã bị đổ lên đầu rồi.

Nguyễn Tân Yến gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát con gái mình, mưu đồ chặn cái miệng không đứng đắn này lại.

Tần Song nhìn miếng cà rốt lẫn lộn trong đó im lặng vài giây, sau đó lại bất động thanh sắc gắp ra bỏ vào bát con gái mình.

Ai mà chẳng có con gái chứ, cô cũng có con gái để gắp cho mà.

Quả Quả đôi lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t, bé không thích cà rốt đâu!!

Mẹ thật đáng ghét!!

Tần Song mặt nghiêm túc:

“Bà ngoại cho đấy, trẻ con kén ăn là không tốt đâu, nếu không sẽ không lớn cao được."

Quả Quả hừ hừ hai tiếng, Cao Anh Nghị nhìn không đành lòng, gắp đi ăn mất.

Thu hoạch được một câu “yêu bố nhất" ngọt ngào của Quả Quả, người cha già vui mừng khôn xiết, hận không thể ăn hết sạch chỗ cà rốt trên bàn.

Bên cạnh Tiểu Thuyền ôm bát ăn đến mức má phình ra như con sóc, đứa trẻ này không kén ăn, ăn gì cũng thấy ngon.

Ăn cơm xong, Chúc An An định dọn dẹp cái túi lớn mang về, Tiểu Thuyền trước đó chỉ mải chơi với bố mình nên không để ý bố mẹ còn mang đồ về, tò mò ghé sát lại:

“Mẹ ơi đây là gì thế ạ?"

Chúc An An lấy từng thứ ra:

“Là ít đồ Tết mẹ cùng dì Kha Nhân của con đi mua trên huyện về đấy."

Tiểu Thuyền nảy sinh hứng thú:

“Có pháo nổ không mẹ?"

Chúc An An lắc đầu:

“Không có."

Đồ cô mua đều là đồ ăn đồ dùng, như nấm khô, miến khô các loại, đều rất bền.

Tiểu Thuyền thất vọng:

“Mẹ ơi sao mẹ không mua?"

Chúc An An buồn cười:

“Muốn chơi à?

Mua cho con hai hộp cũng được, nhưng không được ném vào sân nhà người khác đâu đấy."

Thời buổi này bên ngoài sớm đã có bán mấy thứ đồ chơi nhỏ này rồi, trong ngõ thỉnh thoảng có thể thấy mấy đứa trẻ tụ tập chơi cùng nhau.

Mấy ngày trước khi Chúc An An về khu tập thể, có một đứa trẻ ở dãy sau nghịch ngợm vô cùng.

Chơi thì cứ chơi đi, đằng này nó châm lửa xong lại ném vào sân nhà người khác, chắc là cảm thấy thế thì vui.

Kết quả là thật khéo, ném trúng ngay vào người ta.

May mà chủ nhà phản ứng nhanh, kịp thời gạt xuống, nếu không chắc chắn là bị thương hoặc quần áo bị thủng một lỗ to rồi.

Suýt chút nữa thì bị nổ trúng, đúng là giận không chịu nổi.

Đứa trẻ nghịch ngợm đó chưa chạy xa, còn đứng cách đó không xa nghe ngóng động tĩnh, thế là bị tóm gọn tại trận.

Sau một hồi om sòm, đứa trẻ bị bố mẹ nó đ.á.n.h cho khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiếng khóc vang tận đằng xa, mấy ngày sau ra ngoài chơi vẫn thỉnh thoảng xoa xoa m-ông.

Đều là những bạn nhỏ quen biết ở gần đó, Tiểu Thuyền lúc đó biết chuyện này, cậu bé làm ra vẻ mặt “con thông minh lắm", nói:

“Con biết mà, không được ném vào chỗ đông người, không được ném vào chỗ có củi khô cỏ khô, không được ném vào những chỗ không nhìn thấy..."

Chúc An An xoa xoa đầu con trai:

“Nhớ kỹ gớm nhỉ."

Tần Song chuyển cái ghế ngồi phịch xuống bên cạnh Chúc An An, giúp thu dọn đồ đạc, thấy chị dâu mình vẫn còn đang lấy đồ ra, cảm thán:

“Cái túi này đựng được nhiều thế sao?"

Chúc An An:

“Anh trai em xếp đấy."

Tần Song hiểu rồi, anh cô xếp đồ thì chắc chắn là các ngóc ngách đều được nhét đầy ắp.

Mùa đông trời tối sớm, bên ngoài lại lạnh nên chẳng có việc gì, rửa chân xong là mọi người đều chuẩn bị đi ngủ.

Chúc An An vừa kiểm tra xong cửa sân đã đóng c.h.ặ.t chưa, vào nhà liền thấy Tiểu Thuyền đi theo sau Thạch Đầu, xem chừng là không định về phòng mình.

Chúc An An hỏi:

“Mấy ngày nay con đều ngủ với cậu à?"

Tiểu Thuyền:

“Vâng ạ, mẹ cũng muốn con ngủ cùng mẹ sao?"

Lúc nói chuyện, nhóc con làm ra vẻ mặt “nếu mẹ thật sự cần con đến thế thì con ngủ với mẹ cũng được".

Chúc An An không thèm suy nghĩ mà từ chối luôn:

“Không cần."

Cái tư thế ngủ của nhóc con này thì cô có chút không chịu nổi.

Hồi nhỏ còn đỡ, dù sao sức lực cũng nhỏ, một cái đá qua thì cảm giác đau vẫn trong phạm vi chấp nhận được.

Lớn thế này rồi, có thể đá một cái làm người ta tỉnh ngủ luôn.

Cũng không biết là di truyền từ ai nữa?

Rõ ràng cô và Tần Ngạc đều bình thường, chắc là đột biến gen rồi.

Chúc An An nhìn Thạch Đầu, còn chưa kịp nói gì thì Thạch Đầu đã tiếp lời:

“Em ôm c.h.ặ.t rồi, nhóc không đá trúng em được đâu."

Chỉ là đôi khi, cháu ngoại ngủ say rồi cứ thích chui rúc lung tung.

Lúc đi ngủ cậu rõ ràng là ôm đầu nhóc, lúc tỉnh dậy lại thấy cạnh mặt mình là một đôi bàn chân nhỏ.

Nhiều lần rồi cậu cũng có chút quen, may mà bàn chân không hôi.

Chúc An An không quản nữa, tắt đèn phòng khách rồi về phòng ôm bố của đứa trẻ ngủ một giấc ngon lành.

Ngày hôm sau, thời tiết không được tốt cho lắm, âm u, nhìn có vẻ như sắp có tuyết rơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.