Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 381
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:55
Khoảng hơn mười một giờ sáng, lúc này trong phòng ngủ chỉ có hai vợ chồng, Chúc An An cất tờ giấy kiểm tra đi, sờ bụng quay đầu thì thầm với Tần Ngạc:
“Anh nói xem đến lúc đó không lẽ thực sự sinh ra hai thằng con trai chứ?"
Tần Ngạc ôm lấy người:
“Cái đó chỉ chiếm một phần ba thôi, còn hai phần ba xác suất là có con gái mà, anh có dự cảm, chắc chắn là hai đứa con gái!"
Chúc An An khẽ cười một tiếng:
“Các người lại cha con liền tâm rồi sao?"
Vẻ mặt Tần Ngạc nghiêm túc:
“Ừm."
Tay Chúc An An vẫn đặt trên bụng:
“Con trai con gái gì thì sinh ra đều phải nuôi cả, em chỉ hy vọng chúng nó dễ nuôi một chút thôi."
Hai đứa lận, nếu mà nghịch ngợm quá mức thì đúng là lấy mạng người ta mà.
Tiểu Thuyền hồi nhỏ rất dễ nuôi, cô thậm chí có thể vừa bận rộn ở trạm xá vừa trông con, nhiều lúc thức dậy cũng không khóc không quấy, cứ tự mình nhìn trần nhà hoặc nghịch tay.
Bây giờ đang ở cái tuổi “chó ghét mèo chê", những chuyện nghịch ngợm phá phách cũng thường xuyên xảy ra nhưng đó đều là thiên tính của trẻ con.
Thực sự mà ngoan quá mức thì cô lại phải lo lắng xem tính cách đứa trẻ có vấn đề gì không.
Trong lòng Chúc An An vừa mới nghĩ đến con trai thì quay đầu lại, qua khóe mắt đã thấy Tiểu Thuyền đang leo cây qua ô cửa sổ mở một nửa.
Bên ngoài sân có một cái cây lớn không biết đã bao nhiêu năm tuổi rồi, năm nào cũng có không ít chim đến làm tổ trên đó.
Thời gian trước có một tổ trứng chim đã nở nhưng chim mẹ mãi không thấy quay lại, lũ chim non đói đến mức há hốc mồm kêu chí chí.
Tiểu Thuyền ngày ngày chơi dưới gốc cây, nhìn thấy vậy liền tự nguyện xung phong làm “chim mẹ", bắt sâu bọ leo lên leo xuống cho chúng ăn, thậm chí còn đặt tên cho lũ chim non là Đại Hôi, Nhị Hôi, Tam Hôi...
Đừng nói nha, nuôi khá tốt đấy, chim non đã từ “gà trọc" mọc lông lởm chởm rồi, ước chừng chẳng bao lâu nữa là có thể bay được.
Chúc An An hếch khuỷu tay vào Tần Ngạc:
“Con trai anh lại leo lên cây rồi kìa."
Tần Ngạc cũng nhìn ra ngoài một cái:
“Kệ nó đi, không ngã được đâu."
Vị trí cái tổ chim đó Tần Ngạc đã từng dời đi rồi, không cao lắm, cành cây bên cạnh cũng đủ chắc chắn, thằng nhóc con bây giờ leo cây thuần thục lắm, xác suất bị ngã không lớn.
Anh không định quản nhưng Tiểu Thuyền lại có việc, gào to một tiếng:
“Ba ơi ba đừng có ở đó quấn quýt với mẹ nữa, giúp con lấy một nắm ngô lại đây, sâu không đủ cho Đại Hôi bọn nó ăn đâu."
Cái cây lớn đó mặc dù không nằm sát tường bao nhưng độ cao Tiểu Thuyền leo lên đã vượt quá tường bao, sớm đã nhìn thấy ba mẹ mình đang quấn quýt lấy nhau rồi.
Chúc An An và Tần Ngạc gần như đồng thời giật giật khóe mắt, cái đứa trẻ báo đời này, không thể nói nhỏ hơn một chút được sao?!
Tần Song cười ha ha ghé đầu vào cửa sổ, thò đầu ra ngoài:
“Lần sau nhớ đóng cửa sổ lại nhé."
Chúc An An:
“………………"
Nói cứ như thể bọn họ ở trong phòng làm chuyện gì mờ ám không bằng vậy?!
Quyết định rồi, bất kể là con gái hay con trai, nhất định phải sinh một đứa miệng có khóa.
Sau khi xác nhận là sinh đôi, cuộc sống hàng ngày cũng không có gì thay đổi, mặc dù là kỳ nghỉ nhưng Chúc An An cũng không quay về khu nhà cũ.
Bởi vì hai ngày nữa là Thạch Đầu sẽ về rồi.
Lần này không chơi trò bất ngờ nữa, lúc gọi điện về đã nói rõ là ngày hai mươi tư tháng bảy, bốn giờ chiều sẽ đến nơi.
Thoắt cái đã đến ngày này, việc đi đón người được giao cho ba học sinh tốt nghiệp trung học, ba đứa hiện giờ đang rảnh rỗi ở nhà chờ thông báo trúng tuyển.
Như mọi năm kỳ nghỉ đều chỉ biết đến tiền, lần này Tiểu Nhiên cũng không nhân dịp nghỉ lễ đi kiếm tiền, có thể thấy năm lớp mười hai vừa qua mệt mỏi thế nào, vừa được nghỉ là chẳng muốn động đậy gì nữa.
Nhưng theo Chúc An An thấy, nguyên nhân chủ yếu nhất vẫn là tivi quá hay, Tiểu Nhiên còn không chỉ xem thuần túy, cô bé thích vừa xem vừa diễn lại vài đoạn.
Đừng nói nha, diễn khá tốt đấy, rất có thiên phú.
Lại mấy tháng không gặp cậu, Tiểu Thuyền cũng muốn đi đón người, cho nên ba đứa lớn dắt một đứa nhỏ, giữa trưa đã ra khỏi cửa.
Hôm nay là một ngày âm u, trước khi ba đứa ra khỏi cửa, Tần Chiêm, Tần Viễn còn giúp hái xong một phần rau trong vườn rồi xới đất lại.
Mảnh vườn rau trong sân đều trồng hết lứa này đến lứa khác, ngoại trừ một hai tháng mùa đông đặc biệt lạnh ra thì những lúc khác không có lúc nào để không cả.
Nguyễn Tân Yến và Tần Song vung cuốc bổ hố, Chúc An An đi theo phía sau thả hạt giống rau.
Mãn Mãn đang ngủ, Quả Quả cũng chạy lại giúp đỡ, cô bé bốc một nắm hỏi:
“Mẹ ơi đây là hạt giống rau gì ạ?"
Tần Song liếc nhìn một cái:
“Cà rốt."
Tay Quả Quả chuẩn bị gieo hạt khựng lại, Tần Song hừ một tiếng:
“Con năm nay mà còn lén nhổ đi nữa thì coi chừng mẹ đ.á.n.h đòn đấy."
Chúc An An đứng bên cạnh bật cười thành tiếng, Quả Quả ghét ăn cà rốt đúng là đã đạt đến một cảnh giới rồi.
Năm ngoái vô tình trồng hơi nhiều một chút, nên có một tuần liền bữa nào cũng có món cà rốt, thế mà vẫn chưa ăn hết.
Thế là một buổi chiều nọ, cô nhóc này lẳng lặng bắt đầu gây chuyện, cô bé thừa lúc người lớn đang bận không để ý đến mình đã nhổ sạch số cà rốt còn lại.
Nhổ xong cũng không vứt đi, dù không thích ăn nhưng cô nhóc cũng biết rau bị vứt đi là rất đáng tiếc.
Thế là cô bé học theo dáng vẻ của Nguyễn Tân Yến, ôm cà rốt lon ton chạy sang nhà hàng xóm, hàng xóm láng giềng ở gần nhau, việc “bà cho tôi nắm hành tôi biếu bà miếng gừng" là chuyện thường tình.
Nhưng trong đó tuyệt đối không bao gồm một hàng dài cà rốt như thế này, bà nội Tiểu Lê Hoa nhìn thấy mà ch-ết lặng, nhà bà cũng không ăn hết được nhiều thế này, nên cô nhóc chưa đầy mười phút đã bị phát hiện.
Cuối cùng hiển nhiên là tối hôm đó cả nhà đã được ăn một bữa tiệc toàn cà rốt.
Lúc này, Quả Quả hừ hừ đặt hạt giống trong tay xuống, cô bé mới không thèm trồng cà rốt đâu, cà rốt là món rau khó ăn nhất trên đời này!!
Quả Quả đặt xuống sau đó lại bốc một loại khác, len lỏi trong vườn rau gieo hạt rất nhanh, như thể muốn tranh giành địa bàn với cà rốt vậy.
Vốn dĩ năm nay cũng không định trồng nhiều nên mấy người lớn cứ mặc kệ cho cô bé bận rộn.
Gieo rau xong cho đến tận hơn sáu giờ, ba đứa lớn một đứa nhỏ đi đón người mới về đến nhà.
Thạch Đầu lại cao thêm một chút, vừa vào cửa đã chạy thẳng đến chỗ Chúc An An:
“Chị!
Em về rồi đây!"
Chúc An An vỗ vỗ vai cậu em:
“Tốt lắm, xem ra có ăn uống t.ử tế đấy."
Ngay sau đó lại hỏi:
“Sao về muộn thế này?
Tàu lại bị trễ à?"
Nếu bốn giờ xuống tàu đúng giờ thì bình thường bọn họ khoảng hơn năm giờ là đã về đến nhà rồi.
Chúc Nhiên Nhiên tiếp lời:
“Không có, đúng giờ lắm ạ, thậm chí còn đến sớm hơn hai mươi phút nữa, nửa đường bọn em có đi dạo một lát."
Chúc An An không nói gì thêm nữa, chỉ dặn dò Thạch Đầu trong phòng tắm có nước nóng, có thể đi tắm rửa trước.
Thời gian trôi nhanh, bước sang tháng tám, tờ thông báo trúng tuyển đầu tiên đến là của Tiểu Nhiên.
