Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 388
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:56
“Tiểu Thuyền bọn họ ngày nào cũng cùng nhau chơi đùa với các bạn nhỏ đều là năm nay đi học, cũng hầu hết đều ở ngôi trường này, bởi vì gần nhà, chất lượng dạy học của trường cũng rất tốt, xứng đáng là lựa chọn hàng đầu.”
Đồ Văn Bác chạy về phía Tiểu Thuyền:
“Cậu ở lớp nào vậy?
Trên đó không dán phân lớp của lớp hai.”
Về chuyện bạn mình định trực tiếp học lớp hai, Đồ Văn Bác cũng mới biết trong vài ngày gần đây.
Sau khi biết chuyện còn gây ra một trò cười, là những người từng có trải nghiệm cùng nhau bỏ nhà đi bụi, tình cảm của hai đứa tốt vô cùng, Đồ Văn Bác đương nhiên là muốn học cùng lớp với người bạn tốt của mình.
Thấy Tiểu Thuyền định đi tham gia kỳ thi nhảy lớp, cậu bé cũng muốn thi, mẹ Đồ biết con trai mình là đức tính gì.
Vừa hay hàng xóm chính là giáo viên tiểu học, ngay lập tức tìm tới một bộ đề lớp hai.
Bạn nhỏ Đồ Văn Bác nhìn chằm chằm bộ đề lớp hai mấy phút đồng hồ, sau đó âm thầm đặt b-út xuống, không nói thêm lời nào về chuyện muốn học lớp hai nữa.
Nhìn không hiểu, căn bản là nhìn không hiểu, đều là cái gì thế nhỉ?
Tại sao trẻ con lại phải đi học?
Cậu bé ngay cả lớp một cũng không muốn học nữa, ngày nào cũng chạy nhảy bên ngoài vui vẻ biết bao nhiêu!!
Đương nhiên, không đi học là không thể nào, đây chẳng phải vẫn dậy sớm đi báo danh rồi sao.
Tiểu Thuyền đã sớm biết tình hình phân lớp của mình rồi:
“Ở lớp một, cậu ở lớp nào?”
Đồ Văn Bác hì hì cười:
“Tớ cũng ở lớp một!”
Tiểu Thuyền vẻ mặt đầy vẻ hào khí, khoác vai Đồ Văn Bác:
“Sau này anh bảo kê cậu!”
Cũng không biết là học được những lời này ở đâu, nghe làm mấy người lớn phì cười.
Đồ Văn Bác gật đầu được một nửa, phản ứng lại nói:
“Mẹ tớ nói tớ lớn hơn cậu.”
Tiểu Thuyền hùng hồn:
“Nhưng tớ là lớp hai, cậu là lớp một.”
Đồ Văn Bác “ồ ồ” hai tiếng, vẻ mặt như thể hình như rất có lý.
Trong lúc nói chuyện, bà nội Tiểu Lê Hoa cũng xem xong thông tin phân lớp quay lại.
Lớp một lớp hai đều ở cùng một tầng lầu, báo danh khá nhanh, chỉ là không giống như đại học, không phải báo danh xong còn cho hai ba ngày thời gian, tiểu học chỉ có nửa ngày.
Báo danh xong đứa nhỏ liền ở lại trong lớp học, quét dọn vệ sinh phát sách mới.
Lớp nhỏ chỉ cần quét dọn lớp học của mình, lớp lớn thậm chí còn phải quét dọn khu vực xung quanh trường.
Tiểu Thuyền coi như là học sinh chuyển trường vào, nhưng cũng không phải là một người bạn học nào cũng không quen biết, trong số các bạn nhỏ hàng xóm láng giềng lớp hai lớp ba đều có.
Cao hơn nữa thì không có, những đứa trẻ lớn lớp bốn năm sáu tự xưng là người lớn rồi, không mấy khi chơi với lũ nhóc tì lớp một lớp hai.
Chúc An An thấy Tiểu Thuyền nhanh ch.óng hòa nhập được với bạn cùng bàn trên dưới, liền yên tâm rời đi.
Hai ngày sau khi Tiểu Thuyền khai giảng, ba mẹ Hắc Đản bắt tàu hỏa về quê rồi, Chúc Nhiên Nhiên không còn ngày nào cũng chạy ra ngoài nữa.
Người chạy ra ngoài lại biến thành Tần Song, cô ấy bắt đầu cuộc sống bận rộn rộn của học kỳ mới, không giống như Chúc An An học kỳ tới không có tiết, cô ấy nghỉ một học kỳ, còn có tiết chưa học xong, cho nên thỉnh thoảng liền phải đi tới trường một chuyến.
Có khi không kịp cho con b.ú, Mãn Mãn liền sữa mẹ sữa bột uống xen kẽ, may mà nhóc tì tuy hay khóc, nhưng không kén ăn, con bé đều uống rất ngon lành.
Chúc An An bởi vì mang thai, lịch trực bệnh viện cũng không nhiều, ngược lại rất thanh nhàn.
Ngày này thứ bảy, buổi tối Tần Ngạc lại về khu tập thể.
Lúc hơn tám giờ, Chúc An An có chút đói liền tùy tiện làm chút gì đó ăn, Tiểu Thuyền Quả Quả đi theo ăn một chút, Chúc An An nhìn Tiểu Thuyền một bên ăn đồ ăn một bên còn đang xem tivi, sau đó mới phát hiện ra một chút vấn đề.
Thế là hỏi:
“Thầy cô giáo các con đều không giao bài tập về nhà à?”
Cô đã nói hai ngày nay có chỗ nào đó không đúng rồi, cô liền không thấy Tiểu Thuyền sau khi về nhà viết qua bài tập, lớp hai không nên là không có bài tập chứ.
Tay Tiểu Thuyền đang cầm bánh ngọt bỗng khựng lại.
Chúc An An hiểu rồi:
“Con quên viết rồi.”
Tiểu Thuyền nhanh ch.óng nhét đồ ăn vào miệng, đứng dậy liền chạy vào trong phòng.
Chúc An An đi theo vào phòng, đứng bên cạnh bàn học:
“Hai ngày trước thầy cô cũng không giao?”
Tiểu Thuyền từ trong cặp sách bắt đầu móc vở ra:
“Có giao ạ, trước đây con đều viết xong ở trường rồi.”
Hôm nay nghỉ, thầy cô giao có hơi nhiều, cậu nhóc nghĩ hôm nay nghỉ thời gian nhiều, ở trường liền không viết, kết quả chơi mải chơi quá liền quên khuấy mất.
Tiểu Thuyền lật vở ra lại bắt đầu lật sách, Chúc An An nhìn nhìn bóng đèn lại nhìn nhìn đứa nhỏ:
“Vào phòng mẹ với ba con bật đèn bàn mà viết đi.”
Bóng đèn thực sự là không tính là sáng, cô buổi tối thời gian đọc sách nhiều, cho nên là có mua đèn bàn.
Không có mua cho Tiểu Thuyền, cậu nhóc trước đây cũng không dùng tới.
Xem ra là phải mua thêm một cái nữa, đứa nhỏ bắt đầu đi học rồi, nói không chừng đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, sẽ xuất hiện tình trạng một đêm một cây b-út một kỳ tích như vậy.
Tiểu Thuyền ôm sách và vở lại lạch bạch chạy ra ngoài, bật đèn bàn liền ngồi trước bàn học cặm cụi viết.
Bài tập không viết xong là phải đứng phạt, cậu nhóc là lớp hai rồi, tuyệt đối không thể đứng phạt, cái đó mất mặt biết bao nhiêu!!
May mà bài tập lớp hai vẫn khá đơn giản, chỉ là tập viết các loại, mặc dù vì nghỉ lễ nên thầy cô giao nhiều hơn một chút, nhưng cũng vẫn kịp viết xong trước mười giờ.
Thực ra cũng là có chút muộn rồi, đứa nhỏ bình thường giờ này đều đã ngủ rồi.
Chúc An An ngáp một cái:
“Cần mẹ kiểm tra giúp con không?”
Tiểu Thuyền tắt đèn bàn, cầm vở và b-út lên:
“Không cần đâu ạ, mẹ mau ngủ đi, con tìm dì út giúp con kiểm tra.”
Nói rồi còn vòng qua bên giường nhẹ nhàng sờ sờ bụng Chúc An An:
“Em gái cũng mau ngủ đi nha.”
Đứa nhỏ khá tinh ý, lúc đi ra còn giúp Chúc An An tắt đèn.
Một đêm ngủ ngon, ngày thứ hai là một ngày nắng rực rỡ, Chúc An An buổi trưa từ bệnh viện về, Chúc Nhiên Nhiên đang lấy ga trải giường vỏ chăn từ máy giặt ra.
Cũng là một người sắp khai giảng, những ngày nhàn nhã có thể giúp học sinh tiểu học kiểm tra bài tập như thế này sắp kết thúc rồi.
Trường của Tiểu Nhiên cách nhà xa, chắc chắn là phải ở nội trú, huống hồ cô bé cũng không có lý do để đăng ký ngoại trú.
Thời tiết nắng nóng kéo dài liên tục mấy ngày, ngày mùng mười tháng chín này cũng vậy.
Chúc An An có dặn trước với Tần Ngạc, bảo anh xin nghỉ nửa buổi, nếu không hành lý của Tiểu Nhiên thực sự là không chuyển qua nổi.
Nguyễn Tân Yến phải trông con, Mãn Mãn còn nhỏ, bên người không thể thiếu người.
Bản thân Tiểu Nhiên một mình có thể chuyển thì chuyển được, nhưng cũng không phải có ba đầu sáu tay.
