Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 401
Cập nhật lúc: 04/05/2026 00:02
“Tiểu Thuyền vui mừng, cảm thấy người anh này của mình thật là khéo dạy bảo.”
Chúc An An vẫn luôn chú ý bên này cười không ngớt, thậm chí đã tưởng tượng ra dáng vẻ của ba anh em khi lớn lên rồi.
Tiểu Thuyền thì lảm nhảm, Tiểu Đoàn T.ử thì ngọt ngào mềm mại, Tiểu Viên T.ử có lẽ sẽ lớn lên thành một cô nàng cực ngầu, có thể dùng tay không bắt đại ca của mình im lặng.
Nhưng chuyện này cũng khó nói, ai biết được chuyện sau khi lớn lên sẽ thế nào chứ.
Trước mắt, hai chị em Tiểu Đoàn Tử, Tiểu Viên T.ử còn quá nhỏ, có thể ăn chút bột loãng nhưng không nhiều.
Tiểu Thuyền chỉ một lát đã cho ăn xong, hai chị em tiếp tục chơi đùa không biết chán trong cũi, em chạm chị một cái, chị sờ em một cái.
So với hai em, bé Mãn Mãn lớn hơn mười mấy tháng tuổi thì việc ăn uống lại giống như đang đ.á.n.h trận vậy.
Trẻ con ở lứa tuổi này thích học đòi người lớn, con bé cứ khăng khăng đòi tự cầm thìa ăn nhưng động tác của tay lại không theo kịp cái miệng, lúc xúc lên thì là một thìa lớn nhưng đến khi đưa vào miệng thì có khi chỉ còn lại hai hạt.
Thường xuyên là một màn thao tác hùng hục như hổ, nhìn lại chiếc thìa vẫn còn nằm im tại chỗ, ăn một trận không công.
Cô bé sốt sắng không thôi, trong miệng không ngừng gọi:
“Cơm cơm!
Cơm cơm!"
Tần Song và lão Tào mỗi người một bên thỉnh thoảng lại phải đỡ giúp con gái chiếc thìa, lau mặt cho con, một bữa cơm ăn chẳng lúc nào được yên ổn.
Ăn được nửa chừng, nhóc tì lại bắt đầu ăn trong bát mình nhưng lại dòm ngó bát người khác, nhìn thấy đồ ăn trên đũa của bố mẹ kẹp là đôi mắt trợn tròn xoe, cả cái đầu vươn về phía đó:
“Ăn!
Ăn!"
Tần Song đỡ con gái ngồi thẳng lại:
“Cái này con không ăn được đâu, cay lắm."
Nói rồi lại tặc lưỡi một cái:
“Đúng là cái đồ ham ăn."
Câu này cô đã nói rất nhiều lần rồi, thực tế Mãn Mãn cũng thực sự rất xứng đáng với danh hiệu này.
Hồi nhỏ còn đỡ một chút, lúc đó chưa biết đi biết bò, phạm vi hoạt động có hạn, cũng không với tới được thứ gì.
Giờ đã biết đi rồi thì thực sự là hai phút không để mắt tới là không được, đôi khi chỉ một loáng không chú ý là con bé có thể nhặt cỏ dưới đất nhét vào miệng ngay.
Rất nhiều đứa trẻ đều sẽ có giai đoạn này, không biết cái gì ăn được cái gì không ăn được, hễ thấy cái gì là nhét vào miệng cái đó.
Một màn thao tác của Mãn Mãn đã khiến cho Quả Quả, một cô bé vốn không nói quá nhiều, cũng trở nên gần giống như Tiểu Thuyền, ngày nào cũng lặp đi lặp lại với em gái rằng cái này không được ăn, cái kia không được ăn.
Dạo gần đây nói đặc biệt nhiều, thực sự là vì cách đây không lâu em gái đã gây cho cô bé một cú sốc quá lớn.
Nói ra thì đây là chuyện xảy ra vào tháng trước, hôm đó bộ phận hậu cần dắt về mấy con dê núi sống, trong đó còn có cả dê con.
Trẻ con tụ tập thành từng nhóm vây quanh xem, Quả Quả vừa vặn dẫn Mãn Mãn chơi ở gần đó nên cũng vây lại xem.
Dê con rất đáng yêu, bọn trẻ thích không tả nổi, từng đứa bắt chước tiếng dê kêu “be be", cả khu vực dỡ hàng của bộ phận hậu cần trong chốc lát vang lên tiếng “be be" râm ran.
Kết quả là trong khi mọi người đều đang xem dê thì chỉ có Mãn Mãn là đang cúi người nhặt phân dê để ăn.
Quả Quả kịp thời phát hiện ra là vì đứa nhỏ này tuy ham ăn nhưng không hề giữ miếng.
Vì trong nhà đông con nên bình thường có gì ngon mọi người đều chia nhau ăn, đứa nhỏ được tai nghe mắt thấy nên bắt chước theo, rất biết cách chia sẻ.
Có miếng gì ngon cho con bé ăn thì con bé cũng dành cho anh chị một miếng.
Mãn Mãn tự mình cầm một viên định đưa vào miệng, tay kia thì nhặt một viên giơ cao định đưa cho chị gái, trong miệng còn lảm nhảm:
“Lực lực!
Lực lực!
Ăn!"
(Lực lực ở đây là kẹo sô cô la Dove - Đức Lực Phù)
Tiểu Thuyền và Quả Quả trước đây khi ăn sô cô la cũng có chia cho Mãn Mãn ăn một chút, thứ này trẻ con hơn một tuổi không nên ăn nhiều.
Nhưng chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc cho một kẻ ham ăn, con bé cực kỳ thích nó.
Chẳng thế mà hễ nhìn thấy thứ gì tương tự là con bé lại tơ tưởng ngay.
Lúc đó Quả Quả, người bị em gái kéo vạt áo giơ tay đút phân dê cho ăn, đôi mắt trợn trừng đồng thời phản ứng cực kỳ nhanh nhạy.
Viên phân dê mà Mãn Mãn định đưa vào miệng mới chỉ vừa đến bên môi thì đã bị chị gái đ.á.n.h rơi mất.
Đứa nhỏ lúc đó đã phát ra tiếng khóc kinh thiên động địa, gào khóc t.h.ả.m thiết.
Có lẽ con bé không hiểu nổi tại sao chị gái lại không cho ăn 'Lực lực' ngon như thế.
Nhóc tì khóc mới thương tâm làm sao!
Và cũng thành công khóc lóc khiến cho tất cả mọi người đều biết vừa rồi con bé đã làm gì.
Sau chuyện đó Tần Song cứ ôm mặt suốt, chẳng muốn thừa nhận đây là con gái mình nữa.
Những chuyện tương tự như vậy còn không ít, giai đoạn trưởng thành của trẻ con luôn mang lại nhiều tiếng cười châm biếm, khiến người lớn dở khóc dở cười.
Giữa tháng bảy, phần lớn các trường học đều đã nghỉ hè.
Kỳ nghỉ hè năm nay không giống như mọi khi, mấy sinh viên đại học trong nhà đều không về.
Thạch Đầu bảo là thí nghiệm đã bước vào giai đoạn then chốt không thể rời đi được, chàng thiếu niên nhỏ thật có tiền đồ, đã có thể tham gia vào những dự án lớn, lại còn mang tính chất bảo mật, trong điện thoại cũng không nói nhiều.
Tần Viễn thì vì trường học có đợt diễn tập kéo dài, phải vào tận trong thung lũng sâu, không phải ai cũng có tư cách đi, nghe ý tứ đó dường như là tập trung bồi dưỡng cho những người có biểu hiện xuất sắc.
Tần Chiêm thì không có việc gì không thể rời đi được, nhưng thấy hai người anh em tốt đều không về nên anh cũng ở lại trường tìm việc gì đó để làm.
Nhiên Nhiên thì vì cuối học kỳ có đoàn làm phim truyền hình đến trường chọn diễn viên, cô bé đã trúng tuyển một vai phụ nhỏ, kỳ nghỉ phải đi đóng phim nên đã về một chuyến rồi lại đi ngay.
Phải ở tỉnh ngoài gần một tháng, trước khi khai giảng còn có thể về nhà ở khoảng một tuần.
Chúc An An còn âm thầm cảm thán với Tần Ngạc, thật sự là không biết từ lúc nào mà bọn trẻ đã đến cái tuổi bận rộn đến mức chẳng thiết tha gì về nhà nữa.
Sự trưởng thành của trẻ con luôn là như vậy, thời gian trôi nhanh như dòng nước chảy, chưa kịp chú ý thì nó đã trôi đi mất rồi.
Mùa hè thoáng qua, mùa thu qua đi mùa đông tới, chị em Tiểu Đoàn Tử, Tiểu Viên T.ử cũng dần dần bắt đầu biết đứng, biết bò, biết gọi người.
Sự lải nhải hằng ngày của Tiểu Thuyền rốt cuộc cũng có chút kết quả vào lúc này, tiếng gọi đầu tiên của hai chị em đều là gọi anh, hơn nữa gọi cực kỳ chuẩn xác, không hề mang chút giọng địa phương nào.
Điều này khiến đứa nhỏ đắc ý vô cùng, thỉnh thoảng lại đi khoe khoang với đám bạn bên ngoài rằng tiếng gọi đầu tiên của em gái là dành cho cậu bé đấy!
Em gái thích cậu nhất!!
Đám nhóc con không có em gái thì ngưỡng mộ không thôi, em gái đáng yêu trắng trẻo mũm mĩm biết gọi anh thì ai mà không thích cơ chứ!
