Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 41
Cập nhật lúc: 03/05/2026 11:28
Chúc An An vừa bước vào con hẻm khu tập thể chưa được bao lâu thì có một bà cụ từ góc cua thò đầu ra, nhỏ giọng hỏi:
“Có gì không?"
Không ngờ nhanh vậy đã có người tới hỏi, mắt Chúc An An sáng lên, nén giọng nói:
“Thịt."
Mắt bà cụ kia còn sáng hơn cả Chúc An An, kéo cánh tay Chúc An An nói lớn:
“Ôi dào, muội muội sao giờ mới tới thăm chị già này, ông anh họ tôi sức khỏe vẫn tốt chứ?"
Lần đầu tiên nhận loại kịch này Chúc An An hơi ngẩn người, rất nhanh đã nhập vai:
“Tốt lắm ạ, đây chẳng phải vừa rảnh ra là bảo tôi tới thăm bà chị già ngay sao."
Hai người giống như hai chị em nhiều năm không gặp tay nắm tay đi về phía sâu trong con hẻm.
Đến chỗ vắng vẻ bà cụ tiếp tục hỏi:
“Thịt gì?
Có bao nhiêu?"
Chúc An An đặt gùi xuống để lộ ra một chút xíu:
“Thịt lợn rừng, tươi lắm, người nhà vừa mới săn được đấy ạ."
Thấy tươi thế này mắt bà cụ càng sáng hơn:
“Đổi thế nào đây?"
Ý ngoài lời nói là muốn tiền hay muốn đồ?
Chúc An An:
“Có bông không ạ?
Vải cũng được."
Nếu có thể thì may áo bông cô vẫn muốn dùng bông mới, cô nhớ trong nguyên tác có viết mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhiều, mặc không ấm mà ra đường thì đúng là đông cứng người như ch.ó ngốc.
Bà cụ:
“Vải lỗi thì có, bông thì không có."
Chúc An An không đưa ra câu trả lời chính xác:
“Để tôi xem vải thế nào đã."
Hai người lại vòng vèo mấy lượt mới đến nhà bà cụ, Chúc An An cũng chẳng sợ người ta có mai phục, sức lực này của cô đối đầu với bốn năm người đàn ông thoát thân là hoàn toàn không vấn đề gì, trong ngôi nhà cũ cô còn chuẩn bị sẵn mấy chai nước ớt nữa.
Huống hồ đây là khu tập thể chứ không phải nơi tụ tập chợ đen, rất ít khi có người mạo hiểm rủi ro mất việc mà làm loại chuyện này.
Bà cụ nhanh ch.óng ôm ra một đống vải:
“Vải đỏ này đổi mười cân, vải đen tám cân."
Chúc An An nhìn vải không trả lời, tưởng người ta không hài lòng bà cụ lại nhiệt tình chào mời:
“Màu đỏ này là hàng hiếm đấy, nếu không phải vì nhuộm không đều thì sớm đã bị người ta tranh hết rồi, may quần áo khâu nó vào bên trong cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Chúc An An gật đầu, quả thực có thể khâu vào bên trong, chỉ là miếng vải hơi nhỏ.
Chúc An An bới bới mấy miếng dưới cùng:
“Tôi xem miếng này."
Bà cụ lôi ra:
“Miếng này nhuộm hỏng rồi, bà lấy thì có thể đưa thêm cho bà hai miếng."
Chúc An An mở ra xem, đây chính là một miếng màu xanh loang mà, trong mắt người thời nay là nhuộm hỏng chứ cô thấy cũng đẹp phết, có thể lấy về làm vỏ chăn cho cô.
Chúc An An cuối cùng chọn tới chọn lui đổi hết số vải có thể dùng được, tạm biệt bà cụ xong Chúc An An lại chạy qua gần các nhà máy khác dạo một vòng, may mắn thay lại đổi được một ít bông.
Nói đi cũng phải nói lại cũng thật trùng hợp, số bông này cô lại đổi được từ chính tay vợ của Đổng Tuấn Lương xưởng trưởng nhà máy cơ khí.
Doãn Bình Uyển trông trẻ trung hơn nhiều so với lúc cô rình rập trước đây, xem ra nhà máy cơ khí sau khi loại bỏ được khối u ác tính thì phát triển khá tốt.
Chúc An An dạo chơi hơn nửa ngày trời, những món đồ khó mua mà lại bắt buộc phải dùng cơ bản đều đã đổi được hết.
Cuối cùng lúc định thu quân về nhà, lại có một bà cụ gọi cô lại, lần này Chúc An An đổi được một lọ tinh chất mạch nha.
Thứ này thực sự là đắt thật đấy, đắt thì đã đành còn khó tìm ở cửa hàng cung ứng nữa, không phải lúc nào cũng có, xem ra người thành phố đúng là không thiếu tiền.
Trước đây thực ra cô cũng muốn mua nhưng toàn không gặp chỗ bán, mỗi lần tới cửa hàng cung ứng xem đều không có, lần này tình cờ lại cho cô đổi được.
Kết quả của việc thu hoạch đầy kho chính là số lợn rừng nhỏ trong ngôi nhà cũ cũng cạn kiệt luôn.
Chúc An An đeo gùi đi về, suốt dọc đường vẫn đang nghĩ nhất định phải vào rừng sâu thêm chuyến nữa.
Lần này không thể đem hết đồ bỏ vào ngôi nhà cũ được, còn phải đeo một ít về cho hai đứa nhỏ biết để làm bằng chứng, nếu không mùa đông cô không ra khỏi cửa mà vẫn có thịt ăn thì đúng là kỳ quái quá.
Chúc An An vừa đi vừa nghĩ, bỗng nhiên từ lối vào con hẻm nhỏ nhìn thấy một bóng người quen thuộc, dù chỉ thoáng qua nhưng cô vẫn nhận ra được, là nữ chính Nhiễm Linh Lung.
Chúc An An quay đầu liếc nhìn con hẻm nhỏ đó, xem ra chỗ đó chính là một điểm tụ tập của chợ đen rồi, trước đây cô không cố ý đi nghe ngóng, chuyện đen ăn đen bên trong thường xuyên xảy ra, bị nhắm tới thì không đáng.
Chúc An An chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ không hổ là nữ chính nha, hành động đúng là nhanh, mới có bấy nhiêu thời gian mà đã trà trộn vào chợ đen rồi.
Thấy rồi Chúc An An cũng coi như không thấy, truyện sảng văn nữ chính trưởng thành, rắc rối bên cạnh nhiều lắm, cô không rảnh đi góp vui đâu.
Lúc Chúc An An quay về đi hơi chậm một chút, khi về tới nhà hai đứa nhỏ vẫn không có nhà.
Chúc An An đem những thứ đổi được hôm nay dọn dẹp ra, cũng chẳng biết số bông này vợ xưởng trưởng nhà máy cơ khí kia lấy từ đâu ra, hạt bông lại được tách sẵn rồi, đỡ mất công cô phải tự làm lại lần nữa.
Thấy trời vẫn còn sớm Chúc An An lại bỏ vải và bông cùng với mấy cái áo bông đã chật vào gùi, xách một cái giỏ nhỏ đựng ít trứng gà và đường đi tới nhà thím Vương.
Thím Vương là người có tay nghề khéo nhất trong số bà con lối xóm mà cô quen.
Lúc Chúc An An tới thím Vương đang quét dọn sân, Chúc An An giơ tay gõ cửa:
“Thím ạ."
Thím Vương ngẩng đầu:
“An Nha đầu, cháu tới làm gì thế?"
Nói xong thấy gùi của Chúc An An và cái giỏ trong tay cô, thím liền vẫy tay với hai đứa cháu nội cháu ngoại đang chạy nhảy trong sân:
“Ra ngoài chơi đi, thím có chuyện muốn nói với dì An."
Hai đứa nhỏ đuổi nhau chạy ra khỏi sân.
Chúc An An theo thím Vương vào nhà, đặt gùi xuống:
“Chẳng phải trời sắp lạnh rồi sao ạ, cháu muốn nhờ thím giúp may mấy cái áo bông mới, còn mấy cái bị chật mặc vào cứ hở gió ấy, cũng muốn nhờ thím sửa lại giúp cháu một chút."
Chúc An An vừa nói vừa đưa cái giỏ nhỏ qua, bên trong ngoài trứng gà và đường ra, thực ra cô còn để sáu đồng bạc ở bên cạnh.
Thím Vương nhìn thấy rồi, chần chừ một lát vẫn nhận lấy:
“Được rồi, thím không khách sáo với cháu nữa, muốn may thế nào thì bảo thím, bảo đảm may cho cháu đẹp thật là đẹp."
Chúc An An cười đùa nói:
“Thím mà khách sáo với cháu thì sau này cháu không tìm thím nữa đâu."
